“Sao lãng phí? Bổn vương thưởng thức Hương Quân, nhất là trù nghệ của Hương Quân, đây là Bổn vương cho cô!”
Yến Thu Thù càng lắc đầu: “Vậy càng , và điện hạ mới quen , sự thưởng thức như , nhận nổi.”
Giọng điệu Hoài Vương càng thêm dịu dàng: “Hương Quân lo xa , chỉ cần cô , cô sẽ nhận nổi.”
Yến Thu Thù dường như chuyện gì buồn , lộ vẻ nhịn : “Điện hạ cũng lớn thế , hẳn đời bánh bao từ trời rơi xuống, , thì chỉ thể đại diện chỗ dòm ngó. Vì an tính mạng, vẫn nên từ chối thì hơn, dù cũng cần những vinh quang , tiểu phú tức an là đủ .”
Lần Hoài Vương thực sự ngạc nhiên, đừng nữ t.ử nhốt nơi nội trạch, ngay cả nam t.ử cũng hiếm tỉnh táo như , xem Yến Thu Uyển kỳ ngộ, e là thật. Hắn : “Vậy nếu Bổn điện hạ ái mộ Hương Quân thì ?”
“Vậy thì càng thể!” Yến Thu Thù từ chối nữa.
Hoài Vương cũng giận, híp mắt : “Đây là vì ?”
Yến Thu Thù một cái, nhạt giọng: “Trong mắt điện hạ đối với tình ý, chỉ toan tính, nguyên nhân ngài cưới trong lòng tự rõ. cái , là phu quân như điện hạ, là một đàn ông thể để đ.á.n.h mắng, điện hạ nếu , vẫn nên sớm từ bỏ ý định riêng.”
Hoài Vương thu biểu cảm mặt, vẫn lộ vài phần vui.
Người đàn ông nàng đ.á.n.h mắng?
Hắn châm chọc : “Cô thực sự thích loại đàn ông ? Loại nam t.ử vô dụng cần gì?”
Lần ngược đến lượt Yến Thu Thù : “Tại thích? tiền, Tiêu gia chỗ dựa, tìm đàn ông tự nhiên cần hữu dụng bao nhiêu, chỉ cần lời là . tâm trạng , cho đ.á.n.h mắng hai câu, thế chẳng ? Tất nhiên điện hạ, điện hạ phận tôn quý, thể giao tập với hạng như .”
Lời quá mức kinh thế hãi tục, dù là thời đại phong khí cởi mở như Đại Chu, Hoài Vương cũng cực kỳ khó chịu. Hắn cũng là đàn ông, suy nghĩ của Yến Thu Thù dường như để đàn ông mắt, quá đáng .
Hắn chung quy là hoàng t.ử, từ nhỏ đến lớn, trừ chỗ Lục Quý phi, từng ai từ chối yêu cầu của . Hiện tại đầu tiên cầu cưới một nữ t.ử, còn lúc phong quang như , từ chối chút lưu tình, tính khí cũng nổi lên, hư tình giả ý với nàng nữa, lạnh lùng : “Nếu Bổn vương cứ thì ?”
Yến Thu Thù ngay , cứ ?
Đây là đang đe dọa , chỉ là nàng cũng chẳng gì để đe dọa, cái lợi của việc một một chính là ở đây, nàng lạnh lùng đối phương: “Điện hạ là cường đoạt dân nữ?”
“Tự nhiên .” Hoài Vương khẽ: “Nhắc mới nhớ, Phụ hoàng thực thích Hương Quân, tiếc là Hương Quân ở Tiêu gia.”
Yến Thu Thù nhíu mày : “Chẳng lẽ điện hạ vì chút chuyện nhỏ của , xin Bệ hạ chỉ dụ cưỡng ép cưới ?”
“Có gì thể?” Hoài Vương đưa tay chạm nàng, : “Bệ hạ ban hôn, là vinh quang mà nữ t.ử trong thiên hạ đều , Bổn vương cho cô đủ vinh quang, cô sẽ trở thành mà vô nữ t.ử ngưỡng mộ, bao?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tốt cái rắm!
Yến Thu Thù nhanh ch.óng dậy tránh , trong lòng c.h.ử.i thầm, chỉ là đây là xã hội hoàng quyền, nàng thể oán thầm Hoàng đế, chỉ lạnh mặt : “ còn việc, đây.”
Nói xong nàng nhanh ch.óng ngoài.
Trong phòng bao còn một ai.
Ý mặt Hoài Vương biến mất, khuôn mặt âm trầm lộ vài phần dữ tợn.
Nếu vì kỳ ngộ mà Yến Thu Uyển , hạ đến đây cùng dùng bữa?
Kết quả như , mà còn ghét bỏ, đường đường là Vương gia Đại Chu, ngay cả Tiêu Hoài Đình cũng bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-190.html.]
Hắn còn cứ tin đấy!
Chẳng qua là một cô nhi hiện tại cha tước vị rỗng, bây giờ tâm cao khí ngạo, nhưng hậu viện của , sẽ ngoan ngoãn thôi.
Chỉ là bên phía Binh bộ Thượng thư, đẩy nhanh tiến độ .
Đợi Phụ hoàng ban hôn, là thể với Phụ hoàng chuyện nạp Yến Thu Thù.
[Thủy Mân thấy Yến Thu Thù sắc mặt vui , sợ đến mức mặt cũng trắng bệch.]
“Không .” Yến Thu Thù lắc đầu.
Bị bắt nạt thì ? Nàng thể gì?
Bây giờ quan trọng nhất là tên ch.ó má thực sự còn để Hoàng đế giúp cưỡng ép cưới.
Vương gia thể một Chính phi, hai Trắc phi, đều thể do Hoàng đế ngự ban, nếu Hoài Vương thực sự mở miệng, e là sẽ ai hỏi ý kiến của nàng, Hoàng đế cùng lắm sẽ hỏi phẩm hạnh của nàng một chút.
Kế sách hiện nay, chỉ ...
Nàng độc !
Yến Thu Thù cảm thấy ý tưởng , vấn đề duy nhất là để nàng độc ?
[Thủy Mân thấy nàng lắc đầu ngược càng lo lắng, nhỏ giọng : “Chúng với phu nhân một tiếng, bà lợi hại lắm, chắc chắn sẽ chủ cho .”]
Yến Thu Thù đang định tiếp tục lắc đầu, bỗng nhiên mắt sáng lên.
!
Tiêu phu nhân!
[Nàng nhéo nhéo má Thủy Mân: “, cảm ơn em, tìm Tiêu phu nhân.”]
[Thủy Mân mím môi , ánh mắt nàng tràn đầy thương xót.]
Quá xui xẻo.
Gặp Hoài Vương, chỉ là ngờ Hoài Vương danh tiếng như , lén lút khó ở như thế, còn bắt nạt !
Yến Thu Thù nàng nghĩ gì, trong xe ngựa đang ấp ủ mở miệng để Tiêu phu nhân giúp đỡ, rối rắm mãi, vẫn quyết định thẳng, tính cách Tiêu phu nhân thế , chắc chắn thích ấp a ấp úng.
Xe ngựa dừng , nàng liền nhảy xuống, vội vã chạy nội viện.
Đến trong viện nàng mới dừng thở mạnh, Tiêu phu nhân đang dạo trong viện, thấy nàng như , ngạc nhiên thôi: “Thế là , vội vội vàng vàng?”
Yến Thu Thù hoãn một chút, định , nhưng thấy xung quanh đều là nha bà t.ử, tiện mở miệng.
Tiêu phu nhân hiểu ngay, kéo nàng, : “Đi, chúng phòng, bên ngoài nóng.”
Hai gì, một mạch phòng, cho lui hầu, bên cạnh chậu băng, Yến Thu Thù mới : “Bác gái thấy Hoài Vương thế nào?”