Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:21:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện nay Xương Vương trỗi dậy trở , thực tế thiếu sót nào khác, chắc khả năng trở Thái t.ử.

Thẩm Bình Ngộ cũng nghĩ như , Xương Vương xuất hiện, Tiêu gia cũng thể phò tá.

Có sự thông minh của đại cữu cữu, sự thiện chiến của tiểu cữu cữu, khả năng Tiêu gia sụp đổ thấp hơn nhiều.

Chuyện như , Thẩm Bình Ngộ cũng chút học theo Yến di, ăn chút đồ ngon, ăn mừng một phen, chỉ là hôm nay ăn gì đây?

Không lâu , xe ngựa dừng , đến Thẩm gia.

[Thẩm gia là gia đình thư hương thực sự, truyền thừa mấy trăm năm, bao nhiêu nội hàm văn hóa khiến nha , tiểu tư ở đây cử chỉ đều lễ.]

Cậu cung kính đón xuống xe ngựa, một mạch đến ngoại viện, liền ma ma hầu hạ : “Thiếu gia, thái phu nhân mời ngài qua dùng bữa.”

Về Thẩm gia, đa phần đều khá thích ứng, đặc biệt là về học vấn gặp điều hiểu, hỏi, trong đầu một vòng , ở Tiêu gia, thể thỉnh giáo chỉ đại cữu cữu, nhưng đại cữu cữu sức khỏe , cũng tiện phiền.

Nên điều duy nhất thích ứng chính là ăn uống.

Ở Tiêu gia, thể ăn đủ loại món ngon, nhưng ở đây, gần như là mười năm như một.

Thực Tiêu gia còn gửi cho một đầu bếp học ít tay nghề đến, nhưng phần lớn thời gian đều ăn cơm cùng thái phu nhân, tức là ông bà nội, ít cơ hội dùng đến đầu bếp .

[Thế nhưng Thẩm gia ăn uống thanh đạm, đồ đậm vị càng đụng đến, mấy ngày nay ăn thanh đạm, Thẩm Bình Ngộ thật sự chút nhớ nhung một món ăn.]

Cũng trùng hợp, một nha đến hỏi: “Thiếu gia, Trâu đại trù ở tiểu trù phòng hỏi ngài, trưa nay đùi gà rán gà viên chiên giòn?”

Đều ăn !

Thẩm Bình Ngộ thầm một tiếng đáng tiếc, đang định lắc đầu, bảo tiểu trù phòng cần chuẩn , nhưng miệng mở, trong lòng nảy một ý nghĩ.

Tuy ông bà nội thích ăn đồ đậm vị, nhưng những món hẳn là đậm vị thực sự, họ cũng từng thử, lỡ như thích thì ?

Nghĩ , Thẩm Bình Ngộ chút rục rịch.

Là một đứa trẻ ngoan, từ nhỏ cha, ở Thẩm gia, là cha mất sớm báo hiếu, bình thường chỉ lời, từng nghĩ đến việc phá vỡ, ngay cả thái ông mất cũng từng tính cách của và cha giống , một nổi loạn đến mức rể ở Tiêu gia, khiến nhà họ Thẩm chỉ đuổi khỏi gia tộc, một tuân thủ quy củ, là thừa kế tiêu chuẩn của Thẩm gia.

Tính cách như của , thực yêu thích, Đông Đông đây thích , mỗi thấy là chạy nhanh, ngoại bà và các thì cố gắng phối hợp với .

Duy chỉ trở về, ở đó, là phối hợp với khác, bắt đầu từ bỏ yêu cầu cao đối với Đông Đông, nhịn xuống việc nhắc nhở các quy tắc rườm rà, cố gắng hòa nhập Tiêu gia và các tình huống khác.

Chút đổi , đối với lớn.

Ví dụ như bây-giờ, ý nghĩ nảy , Thẩm Bình Ngộ chút kìm nén , do dự vài giây, : “Làm gà viên chiên giòn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-117.html.]

“Thiếu gia!” Ma ma nhắc nhở một tiếng, lát nữa ăn cơm với thái phu nhân, bây-giờ cũng ăn .

Thẩm Bình Ngộ cong mắt : “Mang đến chỗ bà nội, cũng để bà nội nếm thử.”

Thẩm gia.

Ông bà nội của Thẩm gia tuổi tác cũng tương đương với Tiêu phu nhân, nhưng tinh thần hơn Tiêu phu nhân nhiều.

Đầu họ bạc trắng, nhưng mặt nhiều nếp nhăn, hai lẽ là vợ chồng nhiều năm, dung mạo chút giống , đôi mắt thiếu niên nhỏ tuổi đang chậm rãi bước đến, đầy vẻ hiền từ.

“Ông nội, bà nội.” Thẩm Bình Ngộ cung kính hành lễ của bậc con cháu.

Bà nội Thẩm tủm tỉm vẫy tay: “Đến đây , đến muộn ? Là bài tập của nhị ông nội giao nhiều quá ?”

Nhị ông nội của Thẩm Bình Ngộ là em trai thứ của ông nội Thẩm, dòng chính chỉ một , cũng là mặc định là gia chủ của Thẩm gia. Là quản lý gia đình, ông nội Thẩm về mặt học vấn sẽ thiếu một chút tinh lực, ngược em trai thứ chuyên tâm học hành những năm gần đây học vấn ngày càng .

Cho đến bây-giờ, ông vẫn chuyên tâm nghiên cứu học vấn, cũng ít nhận t.ử, ngoài mấy t.ử xuất sư, duy nhất còn cần quan tâm chính là đứa trẻ mắt.

Thẩm Bình Ngộ ngoài việc học với nhị ông nội, còn học với ông nội Thẩm cách một gia chủ. Là dòng chính duy nhất, tài nguyên nhất của Thẩm gia đều tập trung .

cũng phụ lòng mong đợi của khác, tuổi nhỏ, xuất sắc như .

Thẩm Bình Ngộ ngượng ngùng : “Là do con chút việc.”

Cậu vẫy tay, nha mang lên một hộp thức ăn. Bữa ăn ở chủ viện chuẩn theo , lúc ăn trưa chỉ ba , nên chỉ năm món một canh, bàn còn nhiều chỗ trống. Nha mở hộp thức ăn, lấy gà viên chiên giòn bên trong đặt lên .

Lập tức tạo thành một sự tương phản rõ rệt với những món ăn .

Thẩm gia ăn uống chú trọng theo mùa, Tết qua, món ăn chính vẫn là cải thảo, cần tây xào thịt, và củ cải trắng hầm cá, đều là loại thanh đạm, chỉ ngửi mùi thơm, đều là mùi vị tự nhiên của thực phẩm.

Mãi đến khi phần gà viên chiên giòn đặt lên.

Màu vàng óng, từng miếng xếp chồng lên , trong đĩa sứ trắng tích tụ thành một ngọn núi nhỏ, đặt bàn , cảm giác hạc giữa bầy gà.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Quan trọng là nó quá thơm!

Một loại mùi thơm kích thích khi chiên với nhiều gia vị, trực tiếp cho các món ăn khác trở nên mờ nhạt, đồng thời cũng thu hút ánh mắt của hai còn bàn ăn.

Bà nội Thẩm chút tò mò ngửi ngửi, phát hiện món ăn ngửi chút hăng, nhưng sự quen ban đầu, càng ngửi càng thơm, liền hỏi: “Đây là món gì?”

[Thẩm Bình Ngộ cố nén sự ngượng ngùng và bất an trong lòng, giải thích: “Đây là gà viên chiên giòn, là do Yến di, khách của nhà ngoại tổ, dạy cho đầu bếp của Tiêu gia . Ngoại tổ mẫu sợ con về Thẩm gia ăn , nên gửi cho con một đầu bếp. Trước đây mãi tìm cơ hội, hôm nay con ăn món , nên đặc biệt bảo đầu bếp mang đến.”]

 

 

Loading...