Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:21:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đông Đông tạm thời thể, chỉ thể tiếc nuối từ bỏ.

Một đoàn đến chủ viện.

Sức khỏe của Tiêu phu nhân trông hơn nhiều. Trước đây bà chỉ một bệnh do cơ thể suy nhược, nên trông gầy yếu. Sau bắt đầu ăn uống, tinh thần hơn nhiều, bây-giờ còn chủ động đòi ăn, bình thường ăn uống cũng như bình thường, thỉnh thoảng gặp món ngon còn ăn nhiều hơn một chút, trạng thái càng hơn.

Sắc mặt vàng vọt của bà phai , đôi mắt đục ngầu trong sáng hơn, tay cũng chống gậy, đang dạo trong sân. Lúc mặt trời , hai con dâu và một con gái của bà cũng đang đây trò chuyện.

Khi ngoài, khuôn mặt của Tiêu phu nhân quen với vẻ mặt vô cảm, môi mím c.h.ặ.t, nên vẻ đau khổ mặt bà giảm nhiều.

khi trong sân một đám trẻ con náo nhiệt đến.

Đôi môi của Tiêu phu nhân vô thức giãn , ánh mắt dịu dàng, giọng cũng đặc biệt ôn hòa, sợ lớn tiếng sẽ dọa bọn trẻ: “Lũ khỉ con các con cùng đến đây?”

Mấy hành lễ , Yến Thu Thù tiến lên : “Bác gái, hôm qua con và Bình Tùng, Uyển Nhi, Đông Đông, A Hành một ít đồ ăn vặt, bây-giờ thể ăn , đặc biệt mang đến cho nếm thử.”

[Fixed] Nói Thủy Mặc lấy hộp thức ăn .

Trước đó chân gà rút xương đặt trong một cái bát lớn để ướp, nhưng khi mang cho khác, chân gà lấy riêng.

[Fixed] Từng chiếc xếp thành một ngọn núi nhỏ đĩa, khi mang , ánh nắng ban mai chiếu xuống, khiến chân gà hiểu thêm một lớp màu vàng, tổng thể màu sắc càng hơn.

Ba phụ nữ đang trò chuyện nhỏ bên cạnh cũng qua, Tạ Thanh Vận ngạc nhiên : “Trông như rút xương ?”

[Fixed] “ , rút xương , cho dễ ăn.” Yến Thu Thù gật đầu: “Bác gái, đại thiếu phu nhân, nhị thiếu phu nhân, tam tiểu thư, nếm thử xem hương vị thế nào?”

Nha mang đũa đến, mấy nhận lấy, tò mò và mong đợi gắp lên.

Tiêu phu nhân khẩu vị đậm, thích ăn loại , lúc gắp chỉ liếc một cái, quả quyết cho miệng.

già, răng cũng còn , đồ quá cứng nhai , nhưng ăn chân gà , vặn, độ dai, đậm vị, chua chua cay cay.

Tiêu phu nhân ăn hài lòng, mắt khẽ híp , gật đầu, đang định khen một câu, thì thấy bọn trẻ bên cạnh đều đang mắt tròn xoe , khỏi bật : “Sao thế ? Muốn ăn ?”

Bọn trẻ do dự gật đầu.

Muốn ăn tự nhiên là , nhưng nhiều hơn là chuyện khác.

Yến Thu Thù mở lời, chúng cũng tiện mở lời, trẻ con năng rành mạch, lỡ như họ từ chối thì ?

Tiêu phu nhân hiểu, vẫn cho lau tay cho chúng, trực tiếp cầm ăn.

Bọn trẻ chạy qua vây quanh đồ ăn, ăn ngon lành, nhưng mắt cứ về phía Yến Thu Thù.

Tống Minh Đại thuận tay đưa .

Tạ Thanh Vận uống xong, bình tĩnh , : “Để chê .” Nàng chỉnh sắc mặt, về phía Yến Thu Thù: “Nếu đoán sai, chắc là chúng ngoài chơi ? Tối nay mười ba, ngày mười lăm, Tết Nguyên Tiêu chỉ hai ngày , náo nhiệt như , các con nỡ bỏ lỡ ?”

Đông Đông hì hì, thấy Yến Thu Thù gật đầu, vội vàng gật đầu: “Bà nội, ạ? A Thù tỷ tỷ bà đồng ý mới .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-107.html.]

“Tất nhiên là .” Tiêu phu nhân sảng khoái đáp.

Ủa?

Dễ dàng ?

Một bụng lời giải thích Yến Thu Thù chuẩn còn kịp !

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Tiêu phu nhân để ý, thong thả gắp thêm một chiếc chân gà, từ từ ăn xong mới : “Xương Vương điện hạ ở trong cung, việc nhiều, năm năm nay đổi cũng lớn, tự nhiên khó mà chăm sóc Đại hoàng tôn điện hạ. Tiêu gia chúng giống, gì khác, chỉ thị vệ nhiều!”

[Fixed] Giọng điệu đó, tự nhiên đầy khí phách.

Yến Thu Thù mỉm : “Bác gái thật , nhưng bác yên tâm, để an , con sẽ để mấy đứa nhỏ trực tiếp ngoài. Con định một chiếc xe ngựa, cũng bày hàng, một câu đố đèn, trả lời đúng, sẽ tặng một phần bắp rang bơ…”

Nàng kể kế hoạch của .

Tiêu phu nhân vốn dĩ chỉ qua loa, đó sắc mặt cũng chút sinh động, Tạ Thanh Vận và tam tiểu thư Tiêu Hoài Ngọc cũng liếc : “Cách tồi.”

“Nghe vẻ thú vị, cũng chơi cùng.”

Yến Thu Thù : “Mọi cùng , đông mới vui, đến lúc đó xem bán bao nhiêu phần.”

Tiêu Bình Tùng cũng : “ , cũng , con từng chuyện , thể giúp câu đố là nhất…”

Thế nhưng Tống Minh Đại đột nhiên đặt đũa xuống, đôi mắt trong veo ngước lên, lướt qua Yến Thu Thù, về phía con trai , ngắt lời , giọng trầm: “Bình Tùng, mấy ngày Tết cho con chơi mấy ngày, bắt đầu ham chơi quên học ? Con cháu Quốc công đường đường, bày hàng rong?!”

Lời , khí vốn hòa thuận lập tức đông cứng.

Tiêu Bình Tùng ngẩn , , mặt lộ vẻ bối rối.

Trong mắt những khác cũng đầy kinh ngạc, sắc mặt Tiêu phu nhân cũng chút .

Bị nhiều như , Tống Minh Đại , chỉ cúi đầu khẽ : “Con sai, Bình Tùng nhà chúng là trưởng t.ử của Tiêu gia, sắp trưởng thành , Lục thường xuyên đ.á.n.h trận, trong nhà một trụ cột, nếu lỡ như…”

Nói đến đây nàng nữa, ngón tay trắng nõn nghịch khăn tay, như thể lơ đãng.

tình hình của Tiêu gia, lời ý gì, đều hiểu.

Tiêu phu nhân mắt trầm xuống, quát: “Hỗn xược!”

Tống Minh Đại mắt run lên, ngón tay cái siết c.h.ặ.t da thịt, nhưng mặt vẫn trông như gió thoảng mây bay: “Con tưởng vội vàng gọi con dâu về, là để bồi dưỡng Bình Tùng nhà chúng , nên ? Con thì sẽ xảy ?”

Sắc mặt Tiêu phu nhân đen , quát: “Câm miệng! Ngươi thêm một chữ nữa thử xem?!”

Có những chuyện là vảy ngược của bà, thể nhắc đến, thế mà nhiều xúc phạm.

Yến Thu Thù dọa một phen, nhưng qua, thấy Tống Minh Đại vẻ mặt căng thẳng, cằm ngẩng lên, như thể phục, nhưng luôn cảm thấy hợp. Trong lòng nàng, Tống Minh Đại sở hữu khuôn mặt , nên như !

 

 

Loading...