Yến Thu Thù nhấc chân định : “Bây-giờ báo quan, Tiết công t.ử, ở đây trông chừng, lát nữa để đại nhân đến xem lừa bao nhiêu sĩ diện!”
Người phụ nữ giữ bình tĩnh nữa, nhanh ch.óng quỳ xuống, kéo Yến Thu Thù : “Cô nương đợi , gì từ từ !”
Yến Thu Thù lạnh lùng bà .
Người phụ nữ nịnh nọt : “Cô nương, đúng, nhưng đều là kiếm sống, đừng báo quan nữa, bánh ngọt , mời các vị!”
Yến Thu Thù hất tay bà , lạnh lùng : “Nếu , thì ăn đàng hoàng, nếu nữa, nhất định sẽ để tri phủ đại nhân cho bắt bà.”
Người phụ nữ mặt trắng bệch, vội vàng lùi , dám hó hé nữa.
Yến Thu Thù thấy , đưa ngọc bội trong tay cho thiếu niên đang ngẩn bên cạnh.
Chàng lúc mới hồn, hai tay nhận lấy, để ý đồ trong tay rơi xuống, hoảng loạn nhặt, Yến Thu Thù giúp nhặt lên, cầm giúp , mới mồ hôi đầm đìa, yếu ớt : “Đa tạ Tiêu cô nương, tại hạ Tiết Gia Hà.”
Yến Thu Thù phủ nhận cách xưng hô , gật đầu: “Tiết công t.ử, nếu việc gì, xin cáo từ .”
“Ấy, đợi một chút!” Tiết Gia Hà vội gọi một tiếng.
Yến Thu Thù .
Tiết Gia Hà chắp tay, nhưng tay cầm quá nhiều đồ, áy náy : “Chuyện hôm nay đa tạ Tiêu cô nương giải vây, đến giờ cơm, là tại hạ mời Tiêu cô nương dùng bữa?”
Yến Thu Thù : “Anh còn bạc ?”
[Fixed] Tiết Gia Hà chút lúng túng dời mắt, nơi khác, đột nhiên : “Nếu cô nương chê, bên một quán mì bò hương vị ngon, tại hạ tạm thời mời , cô nương thể nể mặt ?”
“Mì bò?” Yến Thu Thù bụng cũng đói , thấy lời , vô thức theo ánh mắt đó, thấy chủ quán đang kéo mì, kỹ thuật đó, khá là điêu luyện, sợi mì kéo dài một cách thuận lợi, cho nồi.
Nàng… ăn!
Yến Thu Thù quả quyết gật đầu: “Được!”
Tiết Gia Hà vui mừng khôn xiết: “Tốt, cô nương mời bên .”
Chàng dẫn đường phía , đến gần thể ngửi thấy mùi thơm của mì. Quán ít thực khách, thấy họ đến, phụ nữ phụ trách tiếp đãi vội vàng đến giúp nhận lấy những túi đồ trong tay Tiết Gia Hà đặt lên bàn, lau bàn, : “Hai vị ăn gì ạ?”
“Năm phần mì bò, cho vị tiểu thư thêm một phần thịt bò!” Tiết Gia Hà hào sảng , đặt xuống một đống tiền đồng.
[Fixed] Đây là tính cả Thủy Mặc và hai tiểu tư mà Yến Thu Thù mang theo.
Yến Thu Thù cảm ơn.
[Fixed] Chủ quán đáp lời, lập tức . Chàng cô gái đối diện, ngại ngùng : “Đây là quán ăn thích từ nhỏ, xã giao, liền lén dẫn hầu trốn đây ăn. ba năm theo chú du ngoạn, đến Tết mới về, lâu đến, hôm qua ăn một , hương vị vẫn như xưa.”
“Nghe mùi thơm, chắc là ngon.” Yến Thu Thù cũng vô cùng mong đợi.
Mùi , ngửi thật sự giống mùi mì ramen ở đời , nàng thích ăn mì ramen, hơn nữa tự thiếu hương vị đó, đến quán ăn mới thấy thoải mái.
[Fixed] Tiết Gia Hà lập tức tươi hơn, như thể tìm tri kỷ, nhiệt tình : “ thích ăn, nếu Tiêu cô nương thích, giới thiệu cho cô mấy quán, mới về, hương vị đổi , nhưng ba năm thật sự ngon, ở phía tây thành…”
Yến Thu Thù chăm chú lắng , nhanh mì cũng mang lên.
Không chỉ mì của Yến Thu Thù là một đống thịt bò, trong bát của Tiết Gia Hà cũng , ông chủ : “Khách quan hai ba năm đến nhỉ, lão già suýt nữa nhận .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-104.html.]
Tiết Gia Hà ngại ngùng cảm ơn, hàn huyên với ông chủ vài câu.
Yến Thu Thù thì bát mì mặt, chút kinh ngạc.
Đây là mì nước trong, phủ đầy nửa bát thịt bò, bên là một ít rau xanh, rắc thêm chút hành lá.
Nước dùng trong vắt ngập những lát thịt bò, mặt chút váng mỡ, mùi vị thừa thãi, toát một mùi thơm thoang thoảng của mì.
Nhìn thôi thấy ngon!
Nàng gắp một sợi lên , sợi mì dai gắp lên còn chút lực cản, một trong đó đứt còn bật lên, đợi đến khi ăn miệng, sợi mì dai mềm.
Sợi mì bám đầy nước dùng mặn thơm, thanh đạm mà thiếu vị ngon, hơn nữa nước dùng trong, nếm kỹ , Yến Thu Thù hỏi: “Ông chủ, mì của ông cho nấm ?”
Yến Thu Thù nhướng mày, ghi nhớ , trồng nấm, nàng thích ăn!
Lát nữa sẽ cho nhà họ Tiêu đến mua một ít, nấm ngon như , chắc chắn loại quá bình thường.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nàng nghĩ, bưng bát húp một ngụm nước mì.
Nước mì nóng hổi càng thêm thơm ngon, vị mặn nhàn nhạt xoa dịu môi lưỡi, nước mì nóng hổi theo thực quản xuống, từ dày ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
“Ngon thật! Mấy quán giới thiệu, xem thử mới !” Yến Thu Thù thỏa mãn đặt bát xuống, gắp một miếng thịt bò.
Tiết Gia Hà đỏ mặt gật đầu: “Ừm… nếu cô tìm chỗ, thể đến Tiết phủ hỏi !”
“Được.”
[Fixed] Hai khẽ trao đổi, Thủy Mặc cùng bàn trái , vô vị húp một ngụm canh, chuyện gì thế ?
Người dám đào góc tường của Lục thiếu gia?!!!
“Hắt xì!”
Trên đường hành quân đến Ô Tháp quốc, quân đội nhanh ch.óng tiến về phía , đến gần thành trì để bổ sung một ít khi mặt trời lặn hôm nay.
Vị tướng quân cưỡi ngựa phía hắt một cái.
Thân vệ Lôi Sơn vội hỏi: “Tướng quân, ngài cảm lạnh ?”
Tiêu Hoài Đình từ trong túi treo ngựa lấy một miếng thịt heo khô, ăn ngon lành, đầu : “Không ! Chắc chắn đang nhắc đến bản tướng quân!”
Lôi Sơn yên tâm , cảm lạnh là . Anh ghen tị miếng thịt heo khô ngon lành , nuốt nước bọt, cố ý giọng chua lè: “Ôi, ai nhắc đến tướng quân ? Lão phu nhân ? Trước đây tướng quân hắt bao giờ .”
Tiêu Hoài Đình lạnh lùng hừ một tiếng: “Dù cũng nhắc đến!”
Nói xong chậm rãi lấy một miếng thịt heo khô, từ từ ăn miệng.
Vị cay tê khiến đôi mắt vui vẻ híp , đột nhiên mũi ngứa ngáy: “Hắt xì!”
Ăn xong mì bò, Yến Thu Thù liền từ biệt Tiết Gia Hà.