[BL TN70] Pháo Hôi Văn Thập Niên Hóng Chuyện Cải Vận Cả Nhà - Chương 205
Cập nhật lúc: 2025-12-29 03:12:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà Vương dọa cho giật b.ắ.n cả . Không chứ, bà gì mà thằng nhóc đột nhiên lên cơn như thế? Đây là đầu tiên bà thấy còn "nắng mưa thất thường" hơn cả .
"Cháu từ nhỏ đến lớn từng chịu uất ức như thế bao giờ." Khương Nhạc vẻ mặt như đang tức đến phát điên.
Du Hòa Trung một bên, đôi mắt đen láy chằm chằm bà Vương. Ánh mắt lầm lì, lạnh lẽo đó khiến bà Vương sởn cả gai ốc. Bà vội vàng luống cuống giải thích: "Đừng giận, đừng giận mà, bà ý đó."
Khương Nhạc bà chằm chằm, một lời. Bà Vương đành thẳng vấn đề: "Thế bà thật với cháu nhé, chị gái cháu vẫn định đúng ?"
Khương Nhạc nheo mắt .
Bà Vương tiếp tục: "Cháu xem, cháu trai bà năm nay cũng gần hai mươi, tuổi tác với chị cháu khéo đôi. Cháu cho bà nhà cháu ở , để bà còn mang lễ sang dạm hỏi, hai nhà thông gia, thiết với chẳng !"
Khương Hoan ngờ bà Vương sang đây là để chuyện , sắc mặt cô lập tức sa sầm, nhịn mà lên tiếng: "Người gì chứ, cháu còn học, nhà cháu cũng sẽ đồng ý ."
Bà Vương "Ái chà" một tiếng, bày vẻ mặt như thể đang lo lắng cho Khương Hoan: "Cái con bé , mà cứng nhắc thế. Ai bảo định thì học? Chẳng cháu nhà cháu khó khăn ? Sau định , nhà bà cũng thể nuôi cháu ăn học, bao nhiêu. Chứ để học xong trường, tuổi băm khó tìm đám nào ."
Bà nhắm đến Khương Hoan là vì cô là học sinh cấp ba, cưới về sẽ sinh cho bà một đứa chắt thông minh. Còn chuyện gả nhà bà mà còn đòi học á? Học cái gì mà học, con gái một khi hiểu nhiều quá là "cứng lông cứng cánh" ngay, bà chỉ cần một đứa cháu dâu thông minh thôi, chứ cần một đứa cháu dâu khó bảo.
Nếu vì cái mác học sinh cấp ba, thì với điều kiện nhà họ Khương – một con bé nhà quê – bà đời nào thèm ngó tới. con gái nhà quê cũng cái lợi, đó là dễ nạt nộ, dễ quản. Bà Vương nghĩ bụng như thế, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hiền từ, đức độ.
Khương Hoan tức đến nghẹn họng. Cái gì mà "tuổi lớn khó tìm", khổ nỗi cô thể phản bác theo kiểu: "Cháu cần bà lo chuyện tìm chồng cho cháu", vì thế bảo con gái con lứa gì mà chi tơ tưởng chuyện chồng con. Phiền c.h.ế.t !
Cô , nhưng Khương Nhạc thì kiêng dè: "Nếu bà sang đây để chuyện thì mời bà về cho. Nhà cháu nuôi chị cháu ăn học là để chị bản lĩnh, tự lập tự cường, chứ để chị gả 'nhà t.ử tế' nào đó. Vả , nhà bà chắc gì là nhà t.ử tế?"
"Nói cái ngữ gì thế, con gái bản lĩnh đến thì cuối cùng chẳng vẫn là gả chồng ?" Bà Vương vẫn bỏ cuộc, cố gắng thuyết phục Khương Nhạc: "Nhà cháu đang túng thiếu ? Chị cháu gả sang, tiền sính lễ nhà bà thiếu , cháu chẳng sẽ bớt lo chuyện tiền nong học ?"
Khương Nhạc khẩy vì tức. Cậu chỉ dối vu vơ mấy câu mà bà già tin sái cổ. Chậc, xem năng nhỏ nhẹ với bà là xong đúng ?
Khương Nhạc liếc mắt hiệu cho Du Hòa Trung. Du Hòa Trung lập tức hiểu ý mở toang cửa nhà. Không đợi bà Vương kịp phản ứng, Khương Nhạc lên giọng: "Bà ơi, bà đừng mà tự cao tự đại quá. Người tưởng bà lật đổ chủ nghĩa xã hội, định khôi phục vương triều phong kiến để tranh cái ngai vàng cho cháu trai bà đấy. Bà tưởng cháu bà là Hoàng đế chắc, cưới ai thì cưới ? Còn bày cái bộ dạng như ban ơn huệ, bộ chúng cháu quỳ xuống tạ ơn bà chắc?"
Gia đình Lưu Thiết Kế ở vách bên thấy động tĩnh liền chạy sang, Lưu Thiết Kế đế thêm : "Thật giả đấy? Bây giờ là thời đại mới , bình đẳng, bà cái tư tưởng lạc hậu đó? thấy bà nên đưa phê bình kiểm thảo là ."
"Chứ còn gì nữa, tư tưởng là cải tạo mạnh đấy ạ." Khương Nhạc lắc đầu ngán ngẩm.
Bà Vương mà hoảng loạn. Đang chuyện cưới hỏi bình thường, tự dưng chụp cho bà cái mũ "khôi phục phong kiến" to đùng thế ? Bà ý đó! Khổ nỗi Khương Nhạc nhanh như s.ú.n.g liên thanh, hết câu đến câu khác, bà cơ hội chen lời. Lại thêm nhà Lưu Thiết Kế sang giúp sức cho Khương Nhạc, bà Vương tức đến mức nghiến răng kèn kẹt.
"... gì hết!" Bà cuống cuồng định bỏ chạy, kết quả là chân nọ vấp chân , ngã chỏng vó "vồ ếch" một cú đau điếng.
Bà Vương lập tức rú lên: "Ái chà chà... đau c.h.ế.t !"
Khương Nhạc nhướn mày: "Bà ơi, bà thì cứ , chân chút chứ. Nhìn xem, tự ngã, đừng mà định ăn vạ nhé? Bao nhiêu đang đấy, là bà tự ngã đấy nhé."
Bà Vương mà răng c.ắ.n nát, tay chống hông, hung hăng lườm Khương Nhạc một cái khập khiễng về nhà.
Vừa đến nhà, bà bắt đầu lớn tiếng c.h.ử.i đổng, rõ ràng là đang "chỉ dâu mắng hòe". Khương Nhạc cũng chẳng thèm chấp, giỏi thì c.h.ử.i mặt đây .
Lưu Thiết Kế giơ ngón tay cái với : "Hiếm khi thấy khiến bà già đó ngậm bồ hòn như ." Anh nhắc nhở: " em cũng cẩn thận, bà già đó đưa chuyện, chừng ngày mai thêu dệt cái gì ."
Khương Nhạc cảm ơn Lưu Thiết Kế. Anh xua tay: "Có gì , cũng từng chịu thiệt với bà , hạng đó nhất nên tránh xa."
Sau khi Lưu Thiết Kế , Khương Hoan nắc nẻ: "Vừa nãy bà ngã chổng vó trông buồn c.h.ế.t . Tiểu Du, em cản chân khéo lắm."
, cú ngã của bà Vương là do Du Hòa Trung lén ngáng chân. vì trời tối mịt, cộng thêm động tác của Du Hòa Trung quá nhanh nên bà chỉ tưởng cẩn thận nên ngã.
Du Hòa Trung lầm lì bảo: "Phiền phức quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bl-tn70-phao-hoi-van-thap-nien-hong-chuyen-cai-van-ca-nha/chuong-205.html.]
Khương Nhạc thấy chị ảnh hưởng tâm lý thì cũng yên tâm. Khương Hoan khẳng định: "Hạng đáng ghét thiếu gì, nếu ngày nào chị cũng để họ ảnh hưởng thì còn thời gian mà học? Chị chẳng thèm chấp."
Khương Nhạc gật đầu, thấy chị tâm thái như là .
Bà Vương quậy một trận xong thì thời gian cũng còn sớm, giải tán ngủ. Du Hòa Trung đầu Khương Nhạc cách đó xa, hạnh phúc nhắm mắt .
Ngược , nhà bà Vương thì êm đềm như thế. Bà Vương mắng con trai: "Mẹ già ức h.i.ế.p đến mức mà xem một tí !"
Con trai bà Vương đáp: " còn ức h.i.ế.p, chẳng nào cũng là bắt nạt khác ?"
Bà Vương cứng họng, trong lòng lẩm bẩm: "Mấy đứa nhà quê Khương Nhạc đúng là chẳng giáo d.ụ.c gì cả!" ngoài miệng bảo: "Mẹ vẫn còn giận . Chuyện qua mấy năm , chẳng giờ vẫn bình yên đó ? Yên tâm , đợi vài năm nữa tìm cho một vợ khác, để già còn hầu hạ bên cạnh."
Sắc mặt con trai bà dịu một chút: "Đám bạn lưng cứ vợ bỏ theo trai , bảo mặt mũi để ?"
"Thì cứ coi như nó bỏ trốn , ai cũng nghĩ nó trốn là ." Bà Vương liếc con trai: "Anh đừng vì cái sĩ diện mà lung tung đấy."
Ánh mắt con trai bà chút chột , mất kiên nhẫn đáp: "Yên tâm , ngu." Bà Vương mới thấy yên lòng.
Lúc , một thanh niên hai mươi tuổi từ trong phòng : "Bố, bà, hai đang gì thế?"
Bà Vương: "Không gì, bà đang cái nhà mới dọn đến , con bé đó chẳng là học sinh cấp ba ? Bà vốn tưởng học đến cấp ba thì thông minh lắm, ai dè ngu ngốc thế . Thôi con cứ yên tâm, bà sẽ tìm cho con khác hơn."
Cháu trai bà Vương nhíu mày: "Bà ơi, bà đừng gây sự khắp nơi nữa ? Chuyện của cháu bà cần lo, bà tìm cháu cũng đồng ý ."
"Ôi cái thằng , bà lo cho cháu thì lo cho ai!" Bà Vương thấy cháu trai lưng mất liền vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Không thể để nhà tuyệt tự !"
Nếu vì thằng cháu chẳng mảy may quan tâm đến chuyện lấy vợ, bà cần sốt sắng như ? Về phần Khương Hoan thì bà dám mơ nữa , đứa em trai của nó hạng , cưới về cũng khó mà đè đầu cưỡi cổ , xem bà tìm mối khác thôi. Bà Vương thực cũng chờn Khương Nhạc .
Hôm đó giờ học, Khương Nhạc Gưa Gưa báo cáo: 【Ký chủ! Bà Vương đang các chị đấy!】
Khương Nhạc xong liền bảo Gưa Gưa chỉ vị trí, chỉ huy Du Hòa Trung đạp xe . Suy nghĩ một chút, bảo Khương Hoan: "Chị ơi, chị cứ về nhà ."
Khương Hoan nghĩ hôm nay đến lượt trực nhật nấu cơm nên đồng ý, đạp xe về . Khương Nhạc xe Du Hòa Trung, thẳng đến nơi Gưa Gưa chỉ. Quả nhiên thấy bà Vương đang xì xào với mấy : "Xì, một đứa con gái, chẳng qua là học cấp ba thôi mà. Cứ tưởng là phượng hoàng chắc, chẳng qua cũng là cái loại 'đồ lỗ vốn', sớm muộn gì cũng gả thôi! Một con bé nhà quê, bà đây thèm mà thèm ngó tới!"
Khương Nhạc thong thả đến mặt bà Vương. Mấy đang chuyện đều sang . Họ Khương Nhạc, chỉ thắc mắc định gì.
Khương Nhạc vỗ vỗ vai bà Vương đang sùi cả bọt mép. Bà theo bản năng đầu , thấy gương mặt tươi hớn hở của Khương Nhạc thì sợ đến mức lùi mấy bước, suýt nữa thì ngã xuống đất.
Khương Nhạc mỉm: "Ái chà, bà đang tám chuyện vui quá nhỉ. những lời bà , chậc chậc, chẳng là đang mắng khéo ? Cái gì mà 'đồ lỗ vốn', những đang bà chẳng đều là phụ nữ cả ? Cũng may đều giáo d.ụ.c nên mới nhảy mắng với bà đấy."
Mấy đang chuyện lập tức biến sắc. Lúc Khương Nhạc , họ chỉ thấy bà Vương đang mắng cái con bé điều nào đó, hề liên hệ đến bản . Khương Nhạc , họ bắt đầu thấy khó chịu. Chẳng ngày xưa họ cũng từng lớn trong nhà mắng bằng những lời tương tự ? Không ngờ bây giờ bà Vương chỉ thẳng mặt họ mà mắng như thế mà họ nhận .
Thế là ánh mắt họ bà Vương lập tức đổi. Một lên tiếng: "Bà Vương , bà cũng là phụ nữ, hiểu bà những lời như thế. Thời đại nào , bảo phụ nữ cũng gánh vác nửa bầu trời, bà vẫn giữ cái tư tưởng cũ kỹ thế hả?"
Người đó mắng bà Vương vài câu lưng bỏ . Sắc mặt bà Vương xanh mét, Khương Nhạc như thấy ma, cũng vội vã lủi mất.
Sau đó, nhờ Gưa Gưa, Khương Nhạc liên tục tìm thấy bà Vương một cách cực kỳ chính xác mỗi khi bà đang .
Bà Vương sắp phát điên đến nơi . Đi đưa chuyện vốn là sở thích lớn nhất của bà , mà thật sự là gặp quỷ , nào cũng đụng Khương Nhạc, rõ ràng mấy bà dám nhắc đến Khương Hoan!
Cái đó khiến bà Vương giờ chẳng dám hé răng ai nữa, cứ như chim sợ cành cong, chỉ sợ Khương Nhạc từ đột ngột hiện .
Gưa Gưa báo cáo với Khương Nhạc: 【Ký chủ, bà Vương bây giờ sợ lắm , chẳng dám ai nữa .】
Khương Nhạc ngớt: 【Ha ha, đáng đời bà !】