[BL TN70] Pháo Hôi Văn Thập Niên Hóng Chuyện Cải Vận Cả Nhà - Chương 195

Cập nhật lúc: 2025-12-29 03:03:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu cảnh vệ dám đồng ý ngay, bèn sang Khương Quốc Khánh .

Khương Quốc Khánh : “Ở ăn bữa cơm hãy về đơn vị.”

Cậu cảnh vệ trông còn trẻ nhưng tác phong quân đội chuẩn mực, chào Khương Quốc Khánh một cái thật nghiêm: “Rõ, thưa đoàn trưởng!”

Khương Nhạc “oa” lên một tiếng: “Đại ca, thăng quan !”

Khương Quốc Khánh gật đầu.

Khương Nhạc Khương Quốc Khánh, mắt sáng rực như : 【Gưa Gưa ơi, đoàn trưởng bằng xương bằng thịt nè, đầu tiên thấy luôn đó, ha ha ha, mà đây còn là trai nữa chứ.】

Gưa Gưa nhắc nhở : 【Cậu đừng nữa, đến đường đường là một đoàn trưởng mà cũng đến mức tự nhiên kìa.】

Khương Nhạc bắt gặp ánh mắt của Khương Quốc Khánh, bèn hì hì với .

Khương Quốc Khánh: “...” Sao cảm giác nó ngốc nhiều thế nhỉ.

dám vì sợ mắng. Quả nhiên, dù là đoàn trưởng là gì nữa, hễ mặt bề nhà thì vẫn cứ ăn mắng như thường.

Bên nhà hàng xóm, Trương Tú Hoa lén lút quan sát nãy giờ. Nghe tin Khương Quốc Khánh còn thăng quan, mặt mụ trắng bệch, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi. Trước đây mụ đắc tội với nhà họ Khương ít, giờ Khương Quốc Khánh về, liệu trả thù mụ ?

Trương Tú Hoa hối hận khôn cùng, sớm Khương Quốc Khánh còn sống thì mụ chẳng đời nào trở mặt với Triệu Mỹ Liên. Đều tại mấy kẻ trong làng đồn nhảm, cứ như thật là Khương Quốc Khánh c.h.ế.t , mụ tin sái cổ!

Vốn dĩ dựa quan hệ với Triệu Mỹ Liên, mụ còn thể nhờ Khương Quốc Khánh lo cho con trai mụ một chức quan nhỏ trong quân đội. Mấy đứa con vô dụng của mụ, cứ đợi đấy mà hối hận !

giờ đây, mụ bắt nạt Triệu Mỹ Liên ít, Khương Quốc Khánh tìm mụ gây phiền phức lắm .

Trương Tú Hoa vốn là kẻ thích đưa chuyện, đồn thổi trong làng, lúc sang oán trách những kẻ đồn Khương Quốc Khánh c.h.ế.t, quên mất chính mụ cũng là một tay góp phần tung tin.

Ngoài Trương Tú Hoa , hối hận nhất khi Khương Quốc Khánh trở về chính là nhà Khương Chí.

Vương Yến Ni dân làng bảo Khương Quốc Khánh về , phản ứng đầu tiên là tin: “Cái gì? Thằng Khánh c.h.ế.t mà, về ?”

“Người vẫn khỏe mạnh thế , c.h.ế.t ch.óc gì.” Người câu đây cũng từng tung tin đồn, giờ sợ Khương Quốc Khánh chuyện nên liền đổi giọng đầy chính nghĩa: “Vương Yến Ni, dù gì đó cũng là cháu bà, trù ẻo thế, đúng là đồ tâm địa đen tối.”

Dân làng mỗi một câu, lời lẽ thiếu phần hả hê. Nhà Khương Chí hồi đó tuyệt giao với nhà Khương Đức, giờ Khương Quốc Khánh về, ké chút lợi lộc cũng chẳng , cứ chờ mà hối hận !

Mấy hai năm qua quan hệ với nhà họ Khương trong lòng vốn đang hối hận, nhưng cứ nghĩ đến việc nhà Khương Chí chắc chắn còn khó chịu hơn, họ thấy dễ chịu hẳn.

Vương Yến Ni nặng nề về nhà, thấy Khương Chí vẫn ườn giường sưởi, vẻ vẫn chuyện Khương Quốc Khánh về.

“Ông còn đó gì? Mau sang nhà lão Đức một chuyến !” Vương Yến Ni bực bội, nghĩ thầm cái nhà lão Đức thế? dù khó chịu đến mấy, mụ vẫn hưởng tí sái.

cũng cháu ruột mụ, vẫn một tầng ngăn cách, thôi thì cứ để Khương Chí .

Thực tế, Vương Yến Ni cũng thấy sợ. Mụ và Khương Chí chuyện chẳng gì, Khương Quốc Khánh từ nhỏ với ông cụ Khương, nếu nó chính mụ xúi giục thì chẳng sẽ bóp c.h.ế.t mụ ? Vương Yến Ni dám , nhưng nỡ bỏ qua miếng hời, bèn ép Khương Chí .

Khương Chí chẳng buồn nhúc nhích: “ gì? Sang để mặt lạnh ? Bà thấy lão Đức thế nào , lão đấy! Lão...”

Vương Yến Ni ngắt lời: “Thằng Khánh về !”

“Cái gì?” Khương Chí bật dậy như lò xo, mắt trố lồi : “Bà gì? Thằng Khánh về á? Bà đùa đấy ?”

“Năm nay con cũng 29 tuổi nhỉ? Ở trong quân ngũ ai để ý ?” Triệu Mỹ Liên tuổi mụ, ở đây khi tuổi thường tính thêm một tuổi, thực tế Khương Quốc Khánh mới 28.

Khương Quốc Khánh giống như bao con trai giục cưới khác, tìm cách đ.á.n.h trống lảng: “Mẹ, đừng lo chuyện nữa.”

“Sao lo cho , thằng Quân Khánh sắp kết hôn đến nơi .” Triệu Mỹ Liên đoạn, mắt đỏ hoe: “Con , chính vì gì vướng bận nên mới... Có con sắp nữa ?”

“Lần con ở lâu hơn một chút, ở nhà nửa tháng.” Khương Quốc Khánh : “Con đơn xin điều về tỉnh , cứ cách vài ngày phép là con về .”

Bao nhiêu năm qua, tổng thời gian Khương Quốc Khánh ở nhà chắc đầy một tháng. Anh dám rằng nhiệm vụ suýt mất mạng, lúc đó nghĩ, thành xong nhiệm vụ sẽ xin điều về gần nhà.

“Thôi , con thế nào thì tùy, năm nào cũng giục, năm nào cũng chẳng .” Triệu Mỹ Liên tin con trai điều về gần thì vui vẻ hơn hẳn. Bà con trai là quân nhân, thể vướng chân con, nhưng ròng rã hơn hai năm tin tức, đổi là ai cũng sẽ đau lòng thôi.

“Mẹ, thế là đúng .” Khương Nhạc đỡ cho trai: “Ai bảo kết hôn là vướng bận, chúng con chẳng là nỗi bận tâm của cả ? Mẹ xem, xong nhiệm vụ là về ngay đấy thôi.”

Khương Quốc Khánh giỏi mấy lời , nhưng Khương Nhạc bên cạnh, vô thức gật đầu: “Bố , bà nội. Mọi đừng nghĩ nhiều quá, đất nước giờ định , còn nhiều nguy hiểm nữa, con cũng ở đơn vị thường trực thôi.”

Anh , nhà cũng gì thêm, nhưng bà nội Khương quên nhấn mạnh: “Chuyện của riêng con thì tự để tâm , chị con chỉ hơn con một tuổi mà con cái lớn thế .”

Khương Quốc Khánh rõ ràng quá quen với việc đối phó giục cưới, gật đầu bảo: “Ngày mai con thăm chị.”

Bà nội Khương liếc một cái, rõ là lười chẳng buồn nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bl-tn70-phao-hoi-van-thap-nien-hong-chuyen-cai-van-ca-nha/chuong-195.html.]

Khương Quốc Khánh viếng mộ ông cụ Khương. Lúc , ông vẫn còn khỏe mạnh, cứ ngỡ sẽ còn gặp nhiều , ai ngờ một t.a.i n.ạ.n khiến âm dương cách biệt.

Vẻ mặt Khương Quốc Khánh trông đổi, nhưng Khương Nhạc cảm nhận rõ tâm trạng .

Cậu theo cửa, kết quả khéo thế nào đụng mặt Khương Chí.

Khương Nhạc khá nể phục ông , thế mà còn dám vác mặt đến.

Khương Quốc Khánh chắc chắn chuyện tuyệt giao, dù ai thì cũng đoán tính cách của ông bác và bà bác thế nào.

Anh Khương Chí tới, lời nào.

Khương Chí giả vờ giả vịt chùi nước mắt: “Khánh , cuối cùng cháu cũng về , giờ thì , bà nội cháu chắc chắn là mừng lắm, cuối cùng cũng lau nước mắt mỗi ngày nữa!”

Khương Quốc Khánh : “Cháu thăm ông nội, bác cùng luôn .”

Sắc mặt Khương Chí biến đổi, dám lên tiếng. Lúc cha mất ông còn chẳng , cũng bao giờ đến viếng mộ.

Ông chút nào, vẻ mặt Khương Quốc Khánh, ông sẽ chẳng kết cục gì, nhưng Khương Quốc Khánh cho ông cơ hội từ chối, trực tiếp ấn vai ông : “Đi thôi.”

Khương Chí giãy giụa, nhưng bàn tay đang ấn vai ông cứng như kìm sắt, chỉ cần ông động đậy một chút là cảm giác xương cốt sắp nát vụn.

Khương Nhạc và Khương Hoan , lẳng lặng theo.

Kết quả Khương Quốc Khánh như mắt lưng, : “Hai đứa đừng theo nữa, về với bố một tiếng, về muộn chút.”

Khương Chí , kìm mà run b.ắ.n lên: “Khánh , trời tối thế , để hôm khác chúng ?”

Khương Quốc Khánh đáp, chỉ liếc ông một cái, Khương Chí lập tức câm nín.

Khương Nhạc và Khương Hoan ngơ ngác, nên tiếp .

Khương Nhạc: “Chị ơi, cả sẽ đ.á.n.h ông chứ?”

Khương Hoan: “Chắc là nhỉ? Bác cả gầy như con khỉ , cả đ.ấ.m một cái chắc c.h.ế.t luôn quá.” Nói đoạn, giọng cô chút chắc chắn.

Khương Nhạc nhịn : Gầy như khỉ, ha ha. Chị lúc nào cũng hài hước thế.

Anh cả cho theo, hai đứa nhỏ cũng dám trái lời. Thôi kệ, cả chắc chắn chừng mực. Hai về nhà, cũng nhắc chuyện Khương Chí đến, tránh để nhà xong thêm bực .

Ở phía bên , Khương Chí theo Khương Quốc Khánh, thấy xung quanh càng lúc càng hoang vu, trong lòng bắt đầu hãi hùng, chân tay run rẩy.

Xung quanh một bóng , trời thì sắp tối hẳn, Khương Quốc Khánh tính g.i.ế.c ông đấy chứ! Khương Chí hối hận vô cùng, ông việc gì mò đến tìm thằng Khánh chi, thằng ranh từ đến nay vốn đứa hiền lành gì .

Chương 105

“Bác mộ của ông nội cháu ở ?” Khương Quốc Khánh phía , đột nhiên lên tiếng.

Khương Chí run lên, ông áo bông mới, là đồ cũ rách, chẳng còn ấm áp gì, lạnh đến mức lập bập: “... để hỏi xem.”

“Không cần .” Trước khi Khương Quốc Khánh hỏi qua , nó ở . Còn việc hỏi Khương Chí, chỉ đầu : “Xem bác . Ông nội cháu mất cũng gần hai năm nhỉ? Bác bao giờ đến thăm ông.”

Câu lọt tai Khương Chí, khiến ông cảm giác như giây Khương Quốc Khánh sẽ tiễn ông xuống để bầu bạn với ông cụ luôn .

Khương Chí dám mở miệng.

Khương Quốc Khánh tìm thấy một gò mộ lẻ loi, quỳ xuống mộ.

Khương Chí run rẩy phía , thấy Khương Quốc Khánh quỳ xuống, ông cũng chẳng màng là bậc cha chú nữa, vội vàng “rầm” một tiếng quỳ sụp xuống lưng .

“Cha ơi...”

Không đợi Khương Chí kịp than , Khương Quốc Khánh gắt: “Câm mồm.”

Khương Chí im bặt ngay tức khắc, Khương Quốc Khánh lấy diêm , quẹt một cái lên vỏ bao, châm lửa đốt giấy tiền. Ánh lửa cam vàng rọi lên gương mặt Khương Quốc Khánh.

Khương Chí thấy vết sẹo đáng sợ mặt , nuốt nước miếng ực một cái, cả mềm nhũn .

Khương Nhạc thấy trời tối mịt mà cả vẫn về, nhưng cũng lo lắng mấy. Anh cả lên tới chức đoàn trưởng, với thủ đó thì trong làng chẳng ai . Đây đơn thuần chỉ là chuyện sức mạnh cơ bắp.

Khương Nhạc chút nhớ Du Hòa Trung, bèn sang bên đó , mai qua đây.

Về đến nhà, đèn quả nhiên vẫn còn sáng. Khương Nhạc đẩy cửa bước , Du Hòa Trung đang bên bàn sách.

Thấy về, lập tức đặt sách xuống tới, nở một nụ : “Anh, về .”

Khương Nhạc , gì cũng thấy vô vị, ngay cả những cuốn sách yêu thích hằng ngày cũng .

Loading...