[BL TN70] Pháo Hôi Văn Thập Niên Hóng Chuyện Cải Vận Cả Nhà - Chương 188

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:48:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiểu dáng quần áo độ thiện cao hơn cả tưởng tượng của Khương Nhạc. Công nhân trong xưởng mặc thử, chọn loại vải phù hợp nhất. Đồ may xong ai nấy đều xúm xem, ai cũng khen , cái kiểu mới mẻ khó tả bằng lời.

Lãnh đạo xưởng cũng thấy ưng ý, chuẩn kế hoạch tung thị trường, còn kết quả thì đành chờ phản hồi từ phía tiêu dùng.

Khương Nhạc xem qua thấy xưởng ăn tâm nên cũng ý kiến gì thêm. Thấy giờ giấc cũng hòm hòm, tìm Triệu Thanh. Cậu cố ý chọn đúng giờ cơm mới tới, vì lúc khác Triệu Thanh mải việc chuyền, chỉ lúc ăn là rảnh rang đôi chút.

Đứng ngoài phân xưởng một lát thì công nhân lục tục kéo . Người đông nườm nượp, ai cũng mặc đồng phục giống hệt , Khương Nhạc sợ sót nên khẽ chọc chọc dế mèn Gua Gua, bảo nó cùng quan sát với .

Gua Gua: 【Ký chủ, cứ giao cho em! Xem em "tuệ nhãn như đài" đây!】 Khương Nhạc: 【...】 Từ mà dùng thế ?

Triệu Thanh đang với mấy chị em công nhân thì từ xa nhận Khương Nhạc. Khương Nhạc mặc áo bông dày sụ nhưng vẫn che lấp vẻ tuấn tú, giữa làn gió lạnh mà dáng vẫn thẳng tắp, khí chất ngời ngời, khiến liếc mắt một cái là nhận ngay.

Mắt Triệu Thanh sáng lên, vội vã với mấy bạn thiết: "Em trai đến kìa, qua chỗ nó chút nhé." Bạn đồng nghiệp: "Đi , em trai cô trông khôi ngô thật đấy."

Triệu Thanh rảo bước tới. Gua Gua: 【Ký chủ, em thấy , ở phía kìa!】 Ngay đó, Khương Nhạc thấy Triệu Thanh vẫy tay với , cả hai cùng nở nụ rạng rỡ.

Triệu Thanh bước gần, trách yêu: "Trời rét mướt thế em sang đây? Đi, nhà ăn , trong đó ấm hơn."

Khương Nhạc gật đầu, hai cùng về phía nhà ăn. Nhìn thần sắc của Triệu Thanh, chị thích nghi với công việc nên cũng yên tâm phần nào. Nhà ngoại ở xa, chẳng xe cộ gì, về về mất mấy tiếng đồng hồ nên thể sang thăm thường xuyên, nhân tiện việc lên trấn ghé qua ngay.

công nhân nhưng Triệu Thanh mới mười tám tuổi, tính ở thời hiện đại thì vẫn còn là trẻ con thôi. "Em việc trấn nên tiện ghé thăm chị luôn," Khương Nhạc giải thích.

"Thế thì quá, để chị dẫn em ăn cơm nhà máy, ăn xong thì về sớm cho đỡ lạnh." Thấy mặt Khương Nhạc đỏ lựng vì rét, Triệu Thanh xót xa: "Cẩn thận kẻo nẻ hết mặt đấy. Chị thấy mấy chị em ở đây mùa đông bôi kem Tuyết hoa, bôi là da dẻ nẻ nữa."

Mới công nhân vài ngày mà Triệu Thanh cũng mở mang tầm mắt. Con gái ở làng mùa đông chỉ mong ăn no là đủ, đến kem Tuyết hoa bao giờ. Một hộp nhỏ xíu mà những một hào hai, chị thấy đắt quá chừng, thế mà mua cứ gọi là chớp mắt.

Lúc bôi, Triệu Thanh qua, chất kem trắng muốt như tuyết, bôi lên mặt là da dẻ cứ như phát sáng, còn thơm phức. Hèn chi đây thấy công nhân trấn ai nấy cũng trắng trẻo mịn màng.

Mới tiền lương nên Triệu Thanh tự nhủ, đợi đến lúc lĩnh lương nhất định sẽ mua một hộp về cho và bà dùng. Mùa đông năm nào chị cũng gió thổi nẻ toác cả mặt, lúc rửa mặt cứ kêu đau, kem chắc chắn sẽ đỡ.

Nhìn mặt Khương Nhạc lúc cũng khô, vốn chị nghĩ con trai thì cứ sống xuề xòa đại khái, chẳng cần bôi trát gì, nhưng Khương Nhạc chị đổi ý. Ai bảo con trai là thô kệch? Khương Nhạc nhà chị chẳng thô chút nào.

Chị nghiến răng tự nhủ, lúc đó sẽ mua thêm một hộp cho Khương Nhạc nữa. Khương Nhạc trai thế , để mặt nẻ thì xót lắm.

Khương Nhạc chẳng Triệu Thanh đang nghĩ gì, nhưng chị nhắc mới nhớ vụ kem Tuyết hoa. Mùa đông phương Bắc khô hanh thật, cũng thấy da mặt căng rát, lát nữa ghé qua cửa hàng bách hóa xem .

Vì mới nên Triệu Thanh vẫn tiết kiệm, thường chỉ gọi một món rau, thỉnh thoảng mới dám ăn thịt, phiếu ăn của nhà máy phát vẫn còn dư khá nhiều. Hôm nay em trai đến, chị mới hào phóng một bữa, gọi hai món rau một món mặn. Suất cơm nhà ăn đầy đặn, cộng thêm ba cái bánh màn thầu là đủ hai ăn. Khương Nhạc ăn hai cái, chị ăn một cái.

"Chị họ, chị ăn một cái bánh thôi ?" Khương Nhạc sợ chị đói, bình thường chị sức ăn cũng ngang ngửa . "Trước chị việc nặng thì ăn khỏe, giờ chắc tại một chỗ ít vận động nên thấy đói lắm." Triệu Thanh : "Cũng thể do nhà máy cho ăn ngày ba bữa đều đặn nên chị kịp đó đói."

Khương Nhạc thì gật đầu, hỏi thêm nữa. Cơm nhà ăn mùi vị cũng thường thôi, nhưng cả hai đều tính tiết kiệm nên ăn sạch bách, lãng phí hạt nào.

Ăn xong hai chị em chuyện thêm một lát. Triệu Thanh kể chia ký túc xá, phòng tám chung sống khá hòa thuận, hai lúc nãy cùng chính là bạn cùng phòng. Nghe Khương Nhạc cũng yên tâm, thấy đến giờ Triệu Thanh ca nên nán lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bl-tn70-phao-hoi-van-thap-nien-hong-chuyen-cai-van-ca-nha/chuong-188.html.]

Rời xưởng may, Khương Nhạc tạt qua cửa hàng bách hóa tổng hợp. Chị Trần ở quầy hàng đang buôn chuyện với mấy nhân viên khác, thấy khách liền ngẩng lên . Nhận Khương Nhạc, chị ngạc nhiên: "Trời rét căm căm thế còn lên trấn ?"

Chị Trần Khương Nhạc trấn. Trời lạnh thế cửa hàng vắng hẳn, chủ yếu chỉ dân cư quanh đây, chứ dân các làng lân cận thì từ mùa đông họ sắm sửa đủ cả , thường đến sát Tết mới bách hóa.

Khương Nhạc đáp: "Em tí việc, tiện ghé mua ít đồ ạ." Chị Trần hỏi sâu, gật đầu: "Cậu cần gì cứ bảo chị lấy cho." "Chị cho em lấy năm hộp kem Tuyết hoa ạ."

Bà một hộp, một hộp, chị gái một hộp, một hộp dùng chung với Hòa Trung, còn cha nếu thì dùng chung với . Còn một hộp nữa thì để cho hai, cái lão "thẳng như ruột ngựa" chắc chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện mua kem cho chị Dung . Cái cảm giác mặt nẻ đau rát thật dễ chịu chút nào, bất kể nam nữ cũng nên dùng, đây là chuyện điệu .

"Mua nhiều thế ?" Chị Trần lấy đồ : "Cậu sắm cho cả nhà đấy ? Thực mua một hai hộp dùng chung là ."

Khương Nhạc chỉ , vẫn quyết mua năm hộp. Chưa đến chuyện khác, chị gái đang tuổi kèn trống, chắc chắn thích một hộp riêng để túi áo, lúc nào thích là lôi bôi ngay. Vả kem cũng đồ ăn, để lâu sợ hỏng, mua nhiều dùng dần cũng thế cả.

Chị Trần thấy thêm gì nữa, hỏi lấy gì khác . Khương Nhạc ngẫm thấy thiếu thứ gì nên thôi. Dù mùa đông vất vả nhưng Khương Nhạc hệ thống, thiếu cái gì là thể mua trong商城 (thương thành) ngay.

Cậu cảm ơn chị Trần nhét năm hộp kem lòng áo về. Cậu sang chỗ Du Hòa Trung ngay mà ghé về nhà họ Khương .

Chị gái tiếng động liền ló đầu xem, thấy Khương Nhạc mặt đỏ gay vì lạnh liền vội vã múc nước nóng cho rửa mặt. Cái mặt đang rát buốt chạm nước ấm mới thấy dễ chịu . Đạp xe đường thì lạnh lắm nhưng gió lùa mặt thật đúng là cực hình.

"Lạnh thế mà còn chạy ." Bà nội Khương xót cháu hết mức, giục gần lò sưởi mà sưởi ấm, múc cho bát canh xương nóng hổi. "Hôm nay lạnh mấy ạ, lúc trưa vẫn còn nắng mà bà." Khương Nhạc húp một ngụm canh, cả ấm sực lên.

"Lạnh chứ ? Nắng ấm." Mẹ Triệu Mỹ Liên thở dài lắc đầu: "Cái thằng , đúng là chân chạy, ở yên một chỗ."

Khương Nhạc hì hì, lôi mấy hộp kem Tuyết hoa từ trong n.g.ự.c áo . Kem đựng trong những hộp sắt tròn, nắp dán nhãn in hình một phụ nữ tóc uốn xoăn thời thượng.

"Đây là kem Tuyết hoa ?" Khương Hoan tò mò mấy cái hộp sắt tròn trong tay em trai. Cái Khương Hoan từng thấy qua, mấy chị mấy cô điệu đà trong làng mua, bôi xong mặt mịn như da trứng gà bóc. Thấy chị gái cứ dán mắt , Khương Nhạc đưa cho chị một hộp.

Khương Hoan trợn tròn mắt: "Cho chị á?" Khương Nhạc gật đầu, đưa tiếp cho bà nội và mỗi một hộp.

Bà nội đang định bảo già dùng cái gì, thì Mỹ Liên lên tiếng : "Mẹ già , bôi cái chi cho phí?" Bà nội thế thế nữa, bà bảo: "Thằng út nó mua thì cứ cầm lấy, lắm thế gì? Chị bảo chị già, thế còn ở đây thì chị vẫn còn trẻ chán!"

Khương Nhạc bên cạnh nhe răng : "Bôi cái cho đỡ khô mặt bà ạ." Bà nội chiều Khương Nhạc, tuyệt đối bao giờ lãng phí tiền, liền gật đầu: ", bà già da dẻ khô khốc, khó chịu lắm, lát nữa bà bôi thử cái Tuyết hoa xem ."

Thực kem Tuyết hoa đắt, nhưng thời quan niệm tiền thì để mua cái ăn, chung là vẫn thoát khỏi cái lo cơm áo gạo tiền.

Khương Nhạc liếc cha , thấy lão đang bộ như liên quan, liền hắng giọng: "Cha cũng bôi đấy nhé." Khương Đức mặt mày đầy chữ từ chối: "Tao là lão già thô kệch, bôi trát cái gì?" "Chả thằng út bôi cho đỡ khô , liên quan gì đến thô với kệch?" Mẹ Mỹ Liên mắng lão: "Nhìn mặt ông kìa, khô như vỏ cây táo , bảo sáu mươi tuổi cũng tin." Khương Đức: "..." Sao lão thành sáu mươi ? Lão còn đầy năm mươi mà! lão cũng dám cãi thêm, bôi nhỡ bà bảo bảy mươi thì c.h.ế.t dở.

Khương Nhạc và Khương Hoan rúc rích, cha đúng là chỉ mới trị .

Quay về tìm Du Hòa Trung, Khương Nhạc bước cửa thấy tiếng động lạ phát . Mắt sáng bừng, sang Du Hòa Trung: "Anh xong đài thu thanh thật ?"

Du Hòa Trung gật đầu, đưa chiếc đài cho Khương Nhạc xem. Chiếc đài đóng vỏ bằng gỗ, mài giũa nhẵn nhụi, sờ mát rượi lo dằm đ.â.m tay. Áng chừng cái vỏ là thứ ngốn nhiều công sức của nhất.

Lúc , từ chiếc đài đang phát giọng kể chuyện đêm khuya, Khương Nhạc đưa tay vặn vặn nút dò đài xem bắt thêm đài nào khác .

Loading...