[BL TN70] Pháo Hôi Văn Thập Niên Hóng Chuyện Cải Vận Cả Nhà - Chương 144
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:14:32
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay đúng là cái ngày đen đủi đủ đường.
—
Trương Vạn Hưng dẫn theo một toán về phía làng Hà Khẩu, dân làng tránh khỏi tò mò. Thấy mặt mũi ai nấy đều hằm hằm như thịt tươi đổ chao, bắt đầu xì xầm bàn tán, hỏi xem chuyện gì đại sự.
Có mấy vốn thiết với cán bộ thôn định tiến dò hỏi, nhưng chuyện xe máy cày hỏng hóc sửa mãi xong, thêm việc đám cán bộ nhận định sai lầm, mà huỵch toẹt .
Nói chẳng hóa là nhiễu loạn lòng dân ?
Tầm thì dù là kẻ vô tâm nhất cũng đường mà ngậm miệng. Thế là họ gạt phắt : "Hỏi han cái nỗi gì, chuyện gì cũng khai hết với thì để lên Đội trưởng cho !"
Vì đang bực dọc nên giọng điệu tránh khỏi gắt gỏng.
Người hỏi chuyện hì hì: "Thì cũng chỉ hỏi thăm tí thôi mà."
"Hỏi cái gì mà hỏi, đừng mà tọc mạch nữa." Đội trưởng xua tay đuổi , chẳng còn tâm trí mà tiếp chuyện tầm phào.
Người nọ bỏ , lưng bĩu môi, lủi về chỗ cũ xổm xuống.
Người bên cạnh liền ghé tai hỏi: "Thế nào, moi tin gì ?"
"Biết thế nào , mặt cứ dài thượt như mặt lừa , tịnh chẳng câu nào, xem chừng chuyện ho gì ."
"Cái gì? Thôn biến ? Đến mà họ cũng ?"
"Nói với gì? Đội trưởng !"
Thế là trong phút chốc, cả làng bắt đầu nhốn nháo, lòng hoang mang.
Giang Nhạc quần áo đến mỏi nhừ cả mắt, lúc đạp xe hóng gió thì tình cờ chạm mặt Trương Vạn Hưng cùng mấy cán bộ đang khỏi thôn.
Sắc mặt Trương Vạn Hưng cực kỳ tệ, đây là đầu tiên Giang Nhạc thấy ông vẻ mặt khó coi đến thế, lòng bỗng chốc cũng thấy bất an.
Hệ thống Quả Quả bày mưu: 【 Ký chủ, là theo xem ? 】
Giang Nhạc lắc đầu: 【 Thôi đừng đùa, sợ ăn đòn lắm. 】
Nhìn bộ dạng mấy cứ như sắp đ.á.n.h hội đồng đến nơi, tuy lo lắng thật nhưng đến mức tò mò quá giới hạn.
Quả Quả: 【 Bản hệ thống đoán chừng đây là việc của thôn, vì là cán bộ với thôi. 】
Giang Nhạc đương nhiên cũng , hỏi : 【 Ừ, nữa? 】
Quả Quả: 【 Rồi thì là việc của thôn, sớm muộn gì chẳng . 】
Giang Nhạc gật đầu thấy cũng lý, bèn quẳng chuyện đó đầu, hì hục đạp xe tìm Du Hòa Trung.
Cậu vốn chẳng chơi với mấy đứa cùng trang lứa trong làng, lúc rảnh rỗi chỉ thích tìm đến chỗ Du Hòa Trung.
Tại nhà họ Du, Du Hòa Trung đang lúi húi quét sân. Cuối thu lá rụng nhiều vô kể, chỉ cần một trận gió qua là lá cây phủ kín mặt sân.
Du Hòa Trung vốn tính sạch sẽ, cứ sách đợi gió lặng là quét dọn.
Lúc trời bắt đầu trở lạnh, tiết trời cuối thu đổi xoành xoạch từng ngày, nhất là hôm nay còn gió, nhiệt độ giảm hẳn.
Thế nhưng, Du Hòa Trung xuống chiếc áo len , ánh mắt hiện lên ý , chẳng thấy lạnh chút nào.
Đây là đầu tiên thầm mong mùa đông mau tới, vì như thế sẽ thêm nhiều thời gian ở cạnh Giang Nhạc.
Nghĩ đến đây, gương mặt Du Hòa Trung rạng rỡ hẳn lên, ngay cả lúc quét sân cũng thấy vui trong lòng.
lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Du Hòa Trung ngẩn , lập tức buông chổi về phía cổng.
Là Giang Nhạc đến ? Nhà hiếm khi khách, cơ bản chỉ mới ghé qua.
khi tới gần cửa, bên ngoài dường như mất kiên nhẫn, tiếng gõ cửa trở nên dồn dập hơn.
Du Hòa Trung nhíu mày: Giang Nhạc.
Mỗi Giang Nhạc đến đều gõ ba nhịp nhẹ nhàng, kiên nhẫn đợi một lát. Nếu lâu thấy mở, mới gõ mạnh thêm ba nhịp nữa.
Còn đang gõ cửa lúc vẻ nôn nóng.
Du Hòa Trung mở cổng, đập mắt là một thiếu niên gầy đen, trông trạc tuổi Giang Nhạc. Cặp mắt cứ láo liên quanh, đang ủ mưu tính kế gì.
Trông bộ dạng đúng kiểu trộm đạo, mắt chuột tai dơi.
Du Hòa Trung suy nghĩ một lát nhớ , đây là Giang Dương – con trai của Vương Yến Ni.
Anh khẽ mím môi, chính là kẻ Giang Nhạc buồn lòng. Nghĩ đến đó, đóng cửa ngay.
Giang Dương thực chất cũng chẳng mặn mà gì chuyện đến đây. Hai ngày nay cứ thúc giục, bảo sang đây chơi với Du Hòa Trung, còn dặn dỗ dành cho vui lòng.
Giang Dương mà phát ngấy. Cái tuổi mười mấy đang lúc ngông nghênh, đến bố đẻ còn dỗ dành bao giờ nữa là.
cứ kéo tay , thì thầm đầy bí hiểm: "Mày thấy cái xe đạp của thằng Giang Nhạc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bl-tn70-phao-hoi-van-thap-nien-hong-chuyen-cai-van-ca-nha/chuong-144.html.]
Giang Dương đương nhiên là thấy . Không những thấy mà đám chiến hữu của còn xúi mượn xe của Giang Nhạc mà . Giang Dương , chẳng vì ngại mà vì Giang Nhạc tịnh thèm để mắt đến , đến đó chỉ tổ trò .
Vương Yến Ni thấy con trai chịu , liền tiếp: "Cái xe đạp đó là thằng Du Hòa Trung tặng nó đấy."
Giang Dương trợn tròn mắt. Chuyện cũng loáng thoáng, nhưng nghĩ cái xe đạp chứ mớ rau mà bảo tặng là tặng?
Hơn nữa, trong ấn tượng của , Du Hòa Trung lúc nào cũng ăn mặc rách rưới, bộ dạng lầm lì u ám, hạng như thế tiền mà tặng xe đạp cho ai?
Chắc chắn là dân làng đồn thổi bậy bạ .
ngờ chính miệng cũng , hóa là thật.
Giang Dương đảo mắt liên hồi, Vương Yến Ni qua là con trai bà hiểu ý đồ.
Bà dặn: "Mày cứ sang chơi với nó cho , tìm cách bảo nó đòi cái xe đạp của thằng Giang Nhạc về cho mày!"
Bà cũng chẳng dám mơ Du Hòa Trung sẽ lôi thêm một chiếc nữa tặng con , xe đạp chứ vỏ hến .
Giang Dương nghĩ đến vẻ oai phong của Giang Nhạc khi cưỡi xe đạp, lòng khỏi rạo rực, thế là chẳng phản đối chuyện tìm Du Hòa Trung nữa.
Trở hiện tại, Giang Dương Du Hòa Trung đang ở cửa, nặn một nụ gượng gạo: "Đi, chơi trò gì ho với ?"
Thực khi thấy Du Hòa Trung, Giang Dương cũng choáng. Chủ yếu là vì trong ký ức của , đối phương vẫn là đứa trẻ tóc dài che khuất mắt, lầm lì, quần áo thì chắp vá chằng chịt.
Bình thường chẳng thèm để ý đến Du Hòa Trung, nên rằng nửa năm qua, đổi đến nhường nào.
Du Hòa Trung cao lớn hẳn lên, tóc tai gọn gàng, còn chiếc áo len mới khiến Giang Dương đỏ hết cả mắt vì ghen tị.
Áo len mới, đến còn mặc bao giờ. Cái thằng vốn như ăn mày giờ ăn diện còn hơn cả !
Mặt Giang Dương suýt thì méo xệch , trong lòng lẩm bẩm chiếm lấy cái áo len . Hắn tin Du Hòa Trung từ chối lời mời chơi của .
Đám con trai tuổi ai chẳng mong nhập hội với chúng bạn trong làng. Giống như Giang Nhạc ngày xưa, dù thừa thằng Cẩu Đản coi thường , thỉnh thoảng còn nó dắt mũi trò tiêu khiển, nhưng vẫn cứ thích lẽo đẽo theo .
ngờ Du Hòa Trung là ngoại lệ. Anh lạnh lùng thốt hai chữ: "Không ."
Giang Dương theo phản xạ : "Muốn cũng , mày nhường cái áo len cho... Hả? Mày bảo á?"
"Mày thấy cái áo lắm ?" Du Hòa Trung trả lời, thẳng ánh mắt thèm thuồng của Giang Dương.
Giang Dương gật đầu theo bản năng, hiểu ý là gì.
"Ồ, cái là cho đấy." Du Hòa Trung xong còn bồi thêm một câu: "Là Giang Nhạc cho."
Giang Dương: "..."
Thằng Giang Nhạc hào phóng thế á? Cho cả áo len? Không đúng, mang cho ngoài thế chẳng hóa dâm chiêu ?
Giang Dương phục, lúc sang tranh chấp với Du Hòa Trung: "Giang Nhạc rõ ràng là trai tao!"
Du Hòa Trung nhếch mép, gì, chỉ dùng ánh mắt dò xét từ đầu đến chân Giang Dương.
Nói thực lòng, giỏi mắng , so với dùng mồm thì thạo dùng tay chân hơn. Có điều... Du Hòa Trung nén vẻ u ám xuống, gây rắc rối cho Giang Nhạc.
là kẻ thù dai, vẫn nhớ rõ việc Giang Dương Giang Nhạc phát . Dù Giang Nhạc bảo là giả vờ chăng nữa thì cũng .
Với Du Hòa Trung, việc chọc tức khác quả là khó.
thực tế là đ.á.n.h giá thấp bản . Vốn dĩ khi Du Hòa Trung giữ vẻ mặt lạnh lùng tạo cảm giác khinh khỉnh, giờ cố ý trưng bộ dạng đó. Hạng lòng tự trọng cao ngất ngưởng như Giang Dương chịu nổi, lập tức nhảy dựng lên.
Giang Dương tức đến đỏ cả mắt: "Mày ý gì, cái kiểu gì đấy! Mày dựa cái gì mà tao như thế!"
"Mày bảo mày là em của , thật chẳng ." Du Hòa Trung lộ vẻ giễu cợt: "Nói thật nhé, đến việc cạnh ... mày cũng xứng."
Giang Dương sắp tức c.h.ế.t đến nơi. Hắn ảnh hưởng bởi bố , họ cứ luôn rót tai rằng giỏi hơn Giang Nhạc, hơn Giang Nhạc vạn . Lâu dần, khi đối diện với Giang Nhạc, luôn sự kiêu ngạo nhất định.
Vậy mà bây giờ, cái kẻ vốn coi thường bảo xứng cạnh . Khỏi , Giang Dương l.ồ.ng lộn lên như dẫm đuôi.
"Du Hòa Trung, ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t mày!" Giang Dương l.ồ.ng lộn quanh, định tìm thứ gì đó để hung khí.
Mắt Du Hòa Trung bỗng sáng lên. Nếu Giang Dương tay thì cũng thể đ.á.n.h trả đúng ?
Cơ mà thật chẳng hiểu nổi, thằng dễ nổi cáu thế nhỉ, chỉ thật thôi mà.
Ước chừng nếu Giang Dương mà suy nghĩ trong đầu chắc sẽ tức hộc m.á.u mà c.h.ế.t mất.
Du Hòa Trung cứ thế đợi, đợi Giang Dương tìm món đồ tay.
Kết quả Giang Dương thất vọng tràn trề. Không thấy Du Hòa Trung cao to hơn nên dám tay , tóm là khựng .
Thời buổi dinh dưỡng ai nấy đều kém, như đời mới học tiểu học lớn tướng. Giang Dương thấp lùn, kém Du Hòa Trung cả một cái đầu.
Chiều cao của Du Hòa Trung giờ xấp xỉ Giang Nhạc. Thỉnh thoảng Giang Nhạc còn cảm thán, so với Triệu Chính Hoa thì Hòa Trung nhà mới đúng là tiêu chuẩn của nhân vật chính.
Quay chuyện cũ, Giang Dương dừng tay, bắt gặp ánh mắt thất vọng của Du Hòa Trung thì sống lưng bỗng thấy lạnh toát. thừa nhận nhát c.h.ế.t, liền gân cổ lên: "Mày đắc ý cái nỗi gì, tao cách trị mày."
Du Hòa Trung bình thản .
"Chẳng mày với Giang Nhạc lắm ?" Giang Dương : "Mày nhỉ, tao dù thế nào cũng là một nhà với . Trước trong nhà tí xích mích, nhưng chẳng mấy bữa nữa là mừng thọ bà nội tao , lúc đó cả nhà hòa thôi. Chờ đến lúc hòa xong... tao sẽ bảo Giang Nhạc cạch mặt mày !"