Biệt Cửu Ca - 6

Cập nhật lúc: 2024-10-20 16:41:18
Lượt xem: 10,336

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BOpQGl9nF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

16

 

“Ả quỷ tự nhiên, mà là ‘quỷ giữ hồn’ – nuôi dưỡng bằng m.á.u .” 

 

“Trận giữ hồn vốn dùng để thu phục quỷ, nhưng biến thành tà thuật. Kẻ sử dụng tà pháp sẽ nuôi quỷ bằng tinh huyết của sống, càng nuôi nhiều, sức mạnh càng lớn.” 

 

Hoắc Nam Thần xong, lạnh giọng: “Kẻ tham lam vô sỉ.” 

 

“Trong đạo môn cũng hiếm như . Nhiều kẻ chịu khổ luyện, ham giàu sang nên sa tà đạo.” 

 

Ta lau thanh kiếm gỗ đào, bỏ túi hành lý. 

 

“Tà thuật nhược điểm. Nếu quỷ tiêu diệt, luyện tà pháp cũng sẽ tổn thương, thậm chí mất hết tu vi.” 

 

“Vừa khiến chịu chút khổ sở. Giờ lẽ đang trốn tránh sự truy sát của đạo môn.” 

 

Hoắc Nam Thần dài vai , biểu hiện đầy uể oải. Bị ác quỷ tấn công, hồn phách của chịu tổn thương. 

 

Ta nhấc một chân mèo lên xem xét, nhưng nó giãy mạnh, phóng thẳng lên mái nhà, đầy cảnh giác. 

 

“Biệt Cửu Ca!” Hoắc Nam Thần gầm lên, hổ và giận dữ. 

 

Ta nhún vai, khẽ: “Ta chỉ xem ngài thương thôi. Không xem thì thôi .” 

 

“Ta nhận , khí tức của kẻ nuôi quỷ giống với kẻ hạ chú khiến ngài rơi tình trạng ly hồn.” 

 

“Nếu hai kẻ luyện tà thuật xuất hiện cùng lúc, hẳn chính là kẻ gây chuyện của ngài. Giải chú tìm đúng nó. Tìm , ngài sẽ cứu.” 

 

“Ừ.” 

 

17 

 

Mèo đen nhẹ nhàng bước tường cao, bóng của nó kéo dài, chồng lên cái bóng của bên

 

“Ngài xuất hiện ở đây?” Ta ngẩng đầu hỏi. 

 

Bóng con mèo thoáng dừng bức tường. 

 

Ánh sáng ch.ói lóa khiến giơ tay che mắt, nhưng trong khoảnh khắc đó, chợt nhận thứ lấp lánh ánh sáng, mà là ánh phản chiếu của lưỡi d.a.o! 

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Biệt Cửu Ca!” 

 

Tiếng mèo kêu vang lên cùng tiếng thét đầy hoảng hốt của Hoắc Nam Thần. 

 

Lưỡi d.a.o sắc bén lao tới. Ta lập tức uốn , lưỡi d.a.o lướt qua trán, cắt đứt vài sợi tóc của

 

Ta xoay lăn qua một bên. Khi dậy, con hẻm hẹp chỉ hơn ba thước bao vây bởi những thích khách bịt mặt. 

 

Ta khỏi thở dài: “Ta chọc ai, nhiều truy sát thế ?” 

 

Ta lẩm bẩm, sang hỏi Hoắc Nam Thần: “Ngài ngoài đụng tổ chức sát thủ nào ? Ngài hại c.h.ế.t đấy !” 

 

Ta lăn lộn né đao, thầm than trong lòng như một con ch.ó ngốc. 

 

Từ khi gả Đoan Vương phủ, từng khỏi cửa, vốn chỉ là một tiểu đạo sĩ tầm thường chuyên bắt quỷ, nào thù oán với đại nhân vật nào. Chuyện chắc chắn là do kẻ thù của Hoắc Nam Thần gây

 

“Biệt Cửu Ca, dùng Lệnh Song Hoa!” 

 

Con mèo đen nhảy từ tường xuống, cào nát mắt trái của một tên thích khách. Trong lúc hỗn loạn, giọng của Hoắc Nam Thần vang lên. 

 

Giữa màn đao kiếm loang loáng, chẳng còn gì. Vừa đá văng một tên, cánh tay một nhát đao c.h.é.m trúng, m.á.u chảy ròng ròng. 

 

Ta ôm lấy vết thương, rút lui về đầu ngõ, lòng đầy tuyệt vọng: “Hoắc Nam Thần, hòa ly với ngài!” 

 

Ta chỉ là một tiểu đạo sĩ thôi mà! Sao thể đ.á.n.h đám thích khách huấn luyện kỹ càng thế ? Ai thế t.ử phi, cứ để họ

 

“Đưa thể cho !” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/biet-cuu-ca/6.html.]

 

Trong khoảnh khắc đao kiếm sát gần, con mèo đen lao đến, và mắt chợt nhòe , một luồng hàn khí tràn ngập cơ thể. Ngay đó, mất kiểm soát thể

 

18

 

Ta thấy “” xoay đá văng thanh đao trong tay thích khách, lập tức tung một cước trúng n.g.ự.c , khiến ngã văng xa, phun một b.úng m.á.u. 

 

Khoảnh khắc , chợt cảm thấy như một tiểu biến thành chiến thần, tâm trạng liền an tâm yên. 

 

Hoắc Nam Thần nhập cơ thể , tiếp quản hành động. 

 

Hắn nhặt thanh đao đất, ánh mắt lạnh lùng, sát khí ngùn ngụt, trông chẳng khác nào sát thần. 

 

Ta chỉ ngỡ ngàng chính tung hoành giữa trận, khiến đám thích khách nãy còn ép tới đường cùng, giờ địch nổi ba chiêu gục ngã. 

 

Chỉ trong chốc lát, một nửa thích khách la liệt. Số còn thấy tình hình , bèn trao đổi ánh mắt nhanh ch.óng rút lui. 

 

Hoắc Nam Thần kéo chiếc lệnh bài khỏi thắt lưng , ấn một cơ quan bí mật. Ngay lập tức, một chùm pháo hoa hình bông tuyết nở rộ bầu trời. 

 

Thì đó là Lệnh Song Hoa. 

 

Hoắc Nam Thần vẫn dùng cơ thể , ung dung bước khỏi hẻm. 

 

Khi chúng ngoài, những tên thích khách bỏ chạy Đoạn Vũ và các ám vệ bắt giữ. 

 

Ta kinh ngạc hỏi: “Đoạn Vũ tới nhanh ?” 

 

Từ vương phủ tới đây ít nhất cũng mất nửa tuần

 

Người nam t.ử áo đen bước tới, quan sát một hồi cung kính chắp tay: “Bẩm thế t.ử phi, thuộc hạ là Đoạn Văn, ca ca sinh đôi của Đoạn Vũ.” 

 

A… nhận nhầm

 

cũng trách , hai giống như đúc, ai qua cũng khó phân biệt. 

 

Hoắc Nam Thần đột ngột mượn miệng lệnh, khiến giật nảy : “Đoạn Văn, ngươi thẩm vấn đám thích khách . Nếu moi gì, đừng về.” 

 

19. 

 

Lời lạnh lẽo, chút tình cảm đúng là bôi nhọ hình tượng của

 

Ta thầm oán: “Ngài đang mất mặt đấy!” 

 

Hoắc Nam Thần thấy nhưng gì. 

 

Đoạn Văn chỉ thoáng ngạc nhiên lập tức chắp tay đáp: “Tuân lệnh! Thuộc hạ nhất định phụ lòng thế t.ử phi.” 

 

Sau khi Đoạn Văn và các ám vệ giải thích khách , bảo Hoắc Nam Thần tìm con mèo. 

 

Khi thoát khỏi cơ thể mèo, con mèo sợ hãi trốn lên mái nhà, dám xuống. 

 

Hoắc Nam Thần dùng cơ thể nhảy lên, ôm lấy con mèo. Ngửi mùi quen thuộc, con mèo ngoan ngoãn kháng cự. 

 

Ta thử giành quyền kiểm soát thể, nhưng thành công. Ta thầm hỏi: “Ngài thể khỏi cơ thể ?” 

 

Hoắc Nam Thần đáp khẽ: “Ừ.” 

 

một khắc trôi qua, vẫn rời khỏi. 

 

Ta chợt nhận điều gì, yếu ớt hỏi: “Sao ngài vẫn ?” 

 

Hoắc Nam Thần vẻ khó chịu: “Ta .” 

 

“Không ?” 

 

Sao chuyện

 

Loading...