Biệt Cửu Ca - 2
Cập nhật lúc: 2024-10-20 16:39:50
Lượt xem: 11,180
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4.
Ta xoa mắt, trong lòng thầm than mệt mỏi. Sáng nay gọi dậy sớm để trang điểm, dù chẳng tự tay gì nhưng cả ngày cuồng bận rộn còn mệt hơn ba ngày ròng rã bắt quỷ dữ.
Ta ngả xuống giường, định kéo chăn đắp, Hoắc Nam Thần lướt tới đè lên chăn, bộ dạng nhất quyết chịu bỏ qua nếu nhận câu trả lời.
“Ngài để , c.h.ế.t còn bữa cơm cuối cùng nữa cơ mà” duỗi thẳng , lười biếng than thở.
Hoắc Nam Thần thoáng lộ vẻ thôi, cuối cùng cũng tránh , còn tiện tay thổi tắt ngọn nến bằng một luồng âm phong.
Ta xuống, một bên là xác bất động của Hoắc Nam Thần, bên là hồn phách của . Cảm giác trái ôm ấp khiến khỏi dâng lên chút tội trong lòng.
“Không ngủ, cho rõ ràng hẵng ngủ.”
Hoắc Nam Thần thấy chạm giường nhắm mắt, lạnh lùng vươn tay mở to mắt . Dù thể chạm thực thể, nhưng cảm giác lạnh buốt từ khiến tỉnh táo hẳn.
“Ngài từng về âm dương nhãn ?” Ta ôm chăn, đôi mắt díu vì cơn buồn ngủ.
Hoắc Nam Thần nhíu mày sâu hơn: “Thánh nhân về yêu ma quỷ quái.”
Ta nhếch miệng, gắng mở mắt : “ ngài bây giờ chính là yêu ma quỷ quái ?”
Hoắc Nam Thần lập tức cứng họng.
“Ta từ nhỏ thể thấy những thứ mà thường thấy – quỷ dị hình dạng, yêu ma quấy phá.”
Giọng nhỏ dần: “Cha mắng nhảm, kế mẫu bảo đem xúi quẩy cho gia đình. Năm sáu tuổi, họ đuổi khỏi nhà, chính sư phụ đưa về đạo quán nuôi dưỡng.”
Hoắc Nam Thần im lặng lâu, gì đó, nhưng chìm giấc ngủ.
Lâu lắm mới giấc ngủ ngon như , lẽ giường ở vương phủ thực sự thoải mái hơn chiếc giường gỗ cứng cáp ở khách điếm.
Ta vươn vai, cảm thán cũng phân ba bảy loại, mà giường cũng . Vừa mở mắt, đối diện ngay với Hoắc Nam Thần đang khoanh tay, bay lơ lửng mặt.
“À… đêm qua ngài gì nhỉ?”
Ta mơ hồ nhớ gì đó, nhưng Hoắc Nam Thần thừa nhận.
Hắn giữ vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng đáp: “Tỉnh thì mau dậy rửa mặt, còn thỉnh an.”
Ta bĩu môi: “Nhìn cái xác giường còn dễ chịu hơn.”
Dù , vương phủ cũng lễ nghi riêng. Lời nhắc nhở của Hoắc Nam Thần sai.
Vương phi phân cho hai tỳ nữ hầu cận: Lăng Nguyệt – tỳ nữ tín mới đến, và Thu Dung – đây hầu hạ tại viện của Hoắc Nam Thần, vì tay chân nhanh nhẹn nên cất nhắc nhất đẳng nha cùng Lăng Nguyệt hầu cận .
Sau khi tắm gội và chỉnh trang, Lăng Nguyệt giúp vấn tóc cùng đến chính viện để thỉnh an vương gia và vương phi.
5
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/biet-cuu-ca/2.html.]
Nhân sự trong Đoan Vương phủ đơn giản. Nghe đồn vương gia mê cờ vây đến độ ngoài vương phi, hậu viện chỉ một thị nâng thất, trắc phi.
Con nối dõi cũng ít ỏi, ngoài đích t.ử Hoắc Nam Thần, chỉ trưởng t.ử Hoắc Hưng Văn do thị sinh .
Sau khi dâng , vương gia vội vã rời , chuyên tâm với ván cờ của .
Vương phi quen với điều , mắt cũng buồn liếc theo.
Bà gọi đến bên, hỏi han sở thích của , sai chuẩn đồ đạc mang đến viện của .
Ta từng may mắn gặp vương phi một khi còn nhỏ, bà là một nhân từ, đoan trang tuyệt sắc. kể từ khi đích t.ử gặp nạn, mái tóc đen nhánh của bà điểm bạc.
Dù nhắc đến Hoắc Nam Thần, bà từng gửi gắm hy vọng hôn sự , mong thể xua vận và cứu con . Tuy nhiên, bà gây áp lực nào cho .
Vương phi chỉ đơn giản là một thương con, nhưng hề ngu .
Ta mấy chuyện Hoắc Nam Thần ly hồn, nhưng nhớ lời dặn đó của , cuối cùng đành nhịn .
Chưa bằng chứng xác thực, chẳng những khác thêm phiền muộn mà còn khiến kẻ đề phòng.
6.
Manh mối của sư phụ đứt đoạn tại vương phủ, mà Hoắc Nam Thần cũng đột nhiên ngã quỵ ngay trong viện của . Ta mơ hồ cảm thấy hai chuyện liên quan, nhưng hiện tại bằng chứng rõ ràng.
Dù thủ phạm đang ẩn náu ở đây, vương phủ ắt hẳn kẻ liên can.
Ai truy sát sư phụ ? Và ai là kẻ hại Hoắc Nam Thần?
Khi Vọng Tích viện – nơi Hoắc Nam Thần cư ngụ, đóng kín cửa phòng, đem bộ những gì quan sát đường kể cho .
Hoắc Nam Thần bảo lưu ý những xung quanh trong vương phủ. Vì mới đến, quen ai, nên gặp ai cũng tỉ mỉ thuật , ngay cả con mèo hoang cũng bỏ sót.
Nói mãi khô cả họng, rót một chén uống tiếp lời: “Con mèo đó là mèo cái, thấy tên thị vệ nào trai qua là nó kêu gào ngừng. Ta đoán chắc nó đang động tình.”
Hoắc Nam Thần , mặt mày đen : “Ta bảo nàng chú ý khả nghi, bảo nàng để ý chuyện .”
“Ồ” thong thả đáp, thêm: “Thực là, giúp ngài xác , nhưng thể giúp ngài nhập vật khác, như ngài thể tự ngoài tìm hiểu.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Hồn phách của Hoắc Nam Thần giam cầm quanh xác, thể rời khỏi căn phòng .
“Ý nàng là nhập con mèo đó?”
Ta giải thích: “Nếu ngài thích nhập mèo, ngài cũng thể nhập , miễn là ngài ngại.”
Nói xong, nhận sắc mặt băng lãnh của Hoắc Nam Thần thoáng ửng đỏ. Ta lập tức , giả vờ như thấy.
“Không nhất thiết là vật sống” tiếp tục: “nhưng nhập thì dễ phát hiện, còn đồ vật c.h.ế.t thì chỉ thể và mà thể hành động. Những loài vật như mèo, tuy linh trí thấp, nhưng là lựa chọn nhất.”
Hoắc Nam Thần trầm ngâm giây lát, với vẻ gượng gạo: “Bảo Đoạn Vũ tìm cho một con mèo sạch sẽ, là mèo đực.”