Bích Đào Ở Nhà Bên - 9.

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:09:41
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc chạng vạng, gõ cửa, vẫn đang quỳ thẳng tắp giữa sân, suy nghĩ một lát mở cửa.

Trước cửa là một tì nữ thanh tú, cử chỉ lễ độ nhưng ánh mắt phần ngạo mạn, nàng hỏi: "Xin hỏi Cố công t.ử nhà ạ?"

đáp: "Có."

Nàng thưa: "Tiểu thư nhà đêm qua cùng công t.ử đối thơ tâm đầu ý hợp, hôm nay ngắm hoa nảy sinh thi hứng, liền một bài thơ sai mang đến cho công t.ử."

bảo: "À, đang quỳ , đưa cho ."

Sắc mặt nha biến đổi, ngó trong sân thấy cảnh tượng thì mặt mũi đỏ trắng lẫn lộn, chẳng dám đưa tờ giấy tiên trong tay cho .

gằn giọng: "Đưa đây."

Con bé đó giật , run rẩy đưa giấy vắt chân lên cổ mà chạy.

ngửi tờ giấy tiên màu hồng , mùi thơm nồng nặc vô cùng.

đến bên cạnh , đưa tờ giấy : "Đọc ."

Chàng bảo: "Toàn lời nhảm nhí, cũng ."

nhấn mạnh: "Đọc."

Chàng lập tức lầm rầm: "Tình ý gửi theo làn hương tới, chẳng mà lòng vẫn hiểu . Chỉ bên nhành lan trải chiếu, đêm dài nhàn nhã kể tương tư."

hỏi: "Nghĩa là gì?"

Chàng nhanh nhảu: "Nghĩa là chúc mừng Cố tướng công thi đỗ Giải nguyên đấy ạ."

tức đến mức bật : "Đây rõ ràng là đòi trải chiếu cạnh , chúc mừng đỗ đạt cái nỗi gì."

Chàng vẻ mặt vô tội: "Vi phu chẳng hề trêu chọc nàng , là nàng tự hãm hại đấy chứ..."

Còn trêu chọc , uống rượu của , đối thơ với , còn nhận khăn thơm, mang một mùi yêu khí về nhà mà còn dám già mồm!

Quả nhiên hạng tài t.ử nếu dây dưa với tiểu thư thì cũng là với danh kỹ.

phòng, qua ô cửa sổ lặng lẽ .

Trăng lên cao, đêm thu thanh lạnh, vẫn cứ quỳ đó, đến cả con Đậu Hoàng cũng xem mệt , đất trố mắt cha nó quỳ.

phía hỏi: "Quỳ thấy thoải mái ?"

Chàng đáp: "Chỉ cần nương t.ử nguôi giận, quỳ thế nào cũng thấy thoải mái."

thở dài: " buồn ngủ , dậy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/9.html.]

Chàng bấy giờ mới lên, xoa đầu gối xuýt xoa vì tê dại.

Đến khi giường, mới chẳng hề quỳ đến mức yếu sức, nửa đêm đôi bàn tay cứ táy máy ngừng, hết nhéo nặn, cả cứ cọ quậy lung tung.

nghiến răng nghiến lợi dọa: "Cố Lân, nếu dám phụ bạc , nhất định sẽ bỏ thật xa."

Chàng hôn tới tấp: "Không dám, dám, vi phu c.h.ế.t cũng chẳng bao giờ phụ nàng."

 

5

lẽ hiểu, lời thề thốt gối thể tin .

Tháng Chạp năm ngoái rời nhà, lúc quyến luyến khôn rời, dắt tay gõ cửa từng nhà hàng xóm: "Tại hạ sắp lên kinh ứng thí, nương t.ử còn trẻ dại, mong bà con trông nom giúp, khi Cố Lân trở về nhất định sẽ trọng tạ."

Nay đến tháng Chạp, tin đỗ Thám hoa truyền về nửa năm nay, mà chẳng thấy bóng , cũng chẳng lấy một phong thư.

Ánh mắt đời cũng chuyển từ ngưỡng mộ sang thương hại.

Chuyện Cố Giải nguyên năm xưa quỳ ván giặt trăng đồn vang khắp thành, ai cũng bảo là hạng sư t.ử hà đông, nhưng cũng khen phúc.

Giờ đây họ xì xào lưng, bảo phu quân nay là Thám hoa lang, hoa thơm cỏ lạ vây quanh, nhớ nổi vợ tào khang thêu thùa như nữa.

ngày ngày đóng cửa cài then, mặc kệ miệng đời, chỉ lặng lẽ chờ về. Để xem thế nào, nếu lọt tai thì cho ngủ giường, bằng thì cứ việc quỳ ván giặt.

mãi chẳng thấy về.

Cuối năm, Triệu Cảnh Thăng về quê bái kiến cha , đình Hợp Giang tìm gặp. mỉm hỏi: "Cảnh Thăng tin tức gì của phu quân , trúng Thám hoa, chắc là công vụ bận rộn nên thể về quê?"

Ánh mắt Triệu Cảnh Thăng né tránh, lời ngập ngừng.

Hắn bảo: "Tẩu phu nhân, vài chuyện tiểu chẳng nên ."

vẫn giữ nụ : "Xin cứ ."

Hắn kể, phu quân đến kinh kỳ trúng đầu bảng Hội nguyên, lúc thi Đình lẽ cũng nhất. Hoàng thượng bảo tuổi trẻ mà đỗ Tam nguyên e rằng sẽ sinh tính kiêu ngạo, nên hạ xuống hàng Thám hoa lang.

Thế nhưng việc hạ bậc chẳng giảm danh tiếng mà càng tăng thêm sĩ khí của . Lúc cưỡi ngựa dạo phố, Trạng nguyên thì già, Bảng nhãn thì chất phác, cả đoàn chỉ là rạng rỡ nhất. Đi một vòng phố phường, cả ngập trong cánh hoa tung lên, phong lưu gì sánh bằng.

Khi mấy vị đại thần trong triều tranh nhận con rể, các tiểu thư gửi khăn thơm, túi thêu nhiều đến mức chất đầy sọt. Sau tiệc Quỳnh Lâm, công chúa rèm quan sát, kén Phò mã, lúc bấy giờ mới dẹp yên làn sóng tranh giành con rể trong triều.

Vị công chúa là đích nữ của Hoàng hậu, phận tôn quý, từ nhỏ nuông chiều. Hoàng thượng triệu hỏi chuyện, thưa ở quê vợ hiền. Hoàng thượng bảo chẳng qua chỉ là hạng thêu thùa, ái khanh nên suy xét cho kỹ.

Chàng suy nghĩ vài ngày tâu với Hoàng thượng: "Lý thị cưới về một năm mà con, thần vốn ý định hưu thê. Chỉ là nay đỗ đạt bỏ vợ cưới khác, thần dù nhưng sợ tổn hại danh dự công chúa. Thôi thì chờ thêm một năm nữa, thần nhất định sẽ bỏ vợ."

 

Loading...