Bích Đào Ở Nhà Bên - 17.

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:13:57
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chàng lặng lẽ rơi lệ, chẳng nên lời.

Ta dặn: “ may sẵn y phục bốn mùa cho , áo quần ba năm cho các con, thảy đều cất trong rương, thì cứ hỏi tiểu Thúy. Chàng ăn uống điều độ, hễ bận là thức trắng đêm, sách đến quên cả giờ giấc, cứ để thúc giục mới chịu ngủ. Sau còn ở bên nhắc nhở, tự ghi nhớ trong lòng.”

Ta nghẹn ngào: “Phu quân, hãy bảo trọng.”

Ta thở dài một tiếng, thêm vài nữa cho thỏa lòng, ngửa đầu nhắm mắt, uống cạn ly rượu trong tay.

 

10

Hoàng đế khẽ ho một tiếng bảo: “Được , Cố khanh, coi như ngươi thắng.”

Ta ngẩn ngơ phu quân, thấy nước mắt vẫn còn lăn dài.

Công chúa hậm hực: “Phụ hoàng, con chịu ! Con nhất quyết gả cho Cố Lân!”

Hoàng đế mất kiên nhẫn mắng: “Đủ ! Ngươi còn náo loạn nữa thì cái danh quân vương hồ đồ của trẫm sẽ thành thật mất!”

Công chúa nước mắt ngắn dài, đầy oán hận, si ngốc phu quân .

Hoàng đế bảo phu quân: “Cố khanh, đỡ phu nhân ngươi dậy .”

Phu quân dìu dậy.

Hoàng đế mỉm bảo: “Cố phu nhân, để ngươi kinh hãi , ngươi vinh hiển khi c.h.ế.t, trẫm liền ban cho ngươi chức cáo mệnh, coi như con gái trẫm bồi tội .”

Phu quân chắp tay thưa: “Thần dám.”

cũng theo thưa: “Thần phụ dám.”

Hoàng thượng ha hả bảo: “Chẳng cả, lệnh phu nhân hiền đức, xứng đáng nhận tước cáo mệnh.”

Ta ngẩn theo phu quân xuống thuyền, cứ ngỡ mất mạng, ai ngờ ban cáo mệnh.

Suốt dọc đường phu quân nắm c.h.ặ.t t.a.y , nước mắt vẫn khô, ánh mắt đầy vẻ dịu dàng.

Ta hỏi: “Rốt cuộc chuyện là thế nào ạ?”

Chàng bảo: “Đào Nhi, vi phu thật với nàng.”

Chàng kể Công chúa ba năm qua chịu kén chồng, một lòng nhớ thương , Hoàng đế nàng quấy quá nên mới mặt bá quan lập cuộc cá cược .

Nếu dám uống “rượu độc”, Công chúa từ bỏ ý định; bằng , bỏ Lý Bích Đào để phò mã Công chúa.

Phu quân bảo: “Vi phu tin tưởng nàng nên mới bấm bụng đồng ý cuộc cược. Dù là giả, nhưng lòng vẫn lo lắng khôn nguôi, vẫn thấy sợ hãi vô cùng.”

Cái lão cẩu Hoàng đế thật là quá đáng mà.

Ta chân tay bủn rủn, cảm thấy lạnh sống lưng vì nghĩ cảnh .

Chàng vội vàng bế thốc lên.

Ta nghiến răng bảo: “Cố Lân, bao lâu quỳ ván giặt đồ hả?”

Chàng đáp: “Quỳ chứ, về nhà là quỳ ngay.”

Hoàng đế rời Dương Châu, cùng phu quân dắt theo Nguyên Phương và Quý Phương dạo hồ.

Thuyền trôi giữa đầm sen bát ngát, một con thuyền khác tiến gần, tiếng gọi vọng qua mặt nước: “Cố đại nhân.”

Phu quân ngẩng đầu dậy: “Bái kiến Trung Đường đại nhân.”

Tim thót , cũng vội dậy theo.

Trương Trung Đường ở đầu thuyền, phu quân , Quý Phương trong tay Nguyên Phương bên cạnh.

Phu quân chỉ giới thiệu: “Đây là nội t.ử của hạ quan.”

Nguyên Phương chỉ mũi bảo: “Còn con là khuyển t.ử ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/17.html.]

Trương Trung Đường ha hả khen nó ngoan, chăm chú .

Ta bèn hành lễ: “Bái kiến Trung Đường đại nhân.”

Ông chẳng ngần ngại mà quan sát , càng thần sắc càng lộ vẻ u buồn.

Ông bảo: “Cố đại nhân, lão phu chuyện hỏi lệnh phu nhân, chẳng thể mời phu nhân qua thuyền đàm đạo đôi câu chăng?”

Phu quân nhíu mày: “Chuyện ...”

Ta ngăn bảo: “Được ạ.”

Ta giao Quý Phương cho , một bước qua thuyền của Trung đường.

Ông hỏi : “Mạo hỏi một câu, ngày sinh của phu nhân là khi nào?”

Ta thưa: “Năm Canh Thìn, mùng bảy tháng Tám ạ.”

Ông rũ mắt nhẩm tính.

Ta lặng lẽ quan sát ông .

Ông hỏi: “Trong nhà phu nhân còn những ai?”

Ta đáp: “Có phu quân và hai con trai ạ.”

Ông bảo: “Ta hỏi bên nhà ngoại của phu nhân kìa.”

Ta nhạt giọng thưa: “Thân mẫu họ Lý, qua đời từ lâu ạ.”

Ông ngẩn , hỏi tiếp: “Chẳng quý danh của lệnh đường là gì?”

Ta chậm rãi thưa: “Tiên mẫu họ Lý, húy là Thu Sương, vùng Mi Châu, bơi lội, thạo đ.á.n.h cá, tính tình chút đanh đá nhưng dung mạo tuyệt mỹ, lúc mới ba mươi bảy tuổi.”

Nước mắt ông tuôn rơi, môi run bần bật.

Ông nghẹn ngào: “... Con ơi, là...”

Ta ngắt lời: “Người sinh và nuôi dưỡng mới gọi là cha , sinh mà dưỡng thì chẳng gọi là gì. Trung Đường đại nhân, ngài còn việc gì nữa ?”

Ông chỉ sụt sùi rơi lệ, dậy bước ngay.

Ông dõi theo đầu thuyền, lặng lẽ trở về thuyền nhà , lưu luyến trân trân Nguyên Phương và Quý Phương.

Ông chắp tay chào phu quân .

Phu quân đáp lễ, chúng chèo thuyền rời .

Chàng hỏi : “Ông gì với nàng thế?”

Ta đáp: “Ông hỏi trong nhà ai, bảo phu quân và hai con trai.”

Chàng mỉm : “Phải . Nàng phu quân và hai con trai, chẳng cần thêm ai khác nữa .”

Ta mím môi ngớt.

Chàng hỏi: “Nàng cái gì?”

Ta bảo: “Sao bảo cần thêm ai khác?”

Chàng ngơ ngác: “Hử?”

Ta khẽ thưa: “ bảo với ông phu quân và hai con trai, nhưng quên là trong bụng vẫn còn một đứa nữa đấy.”

Phu quân ngây , bỗng chốc mừng rỡ phát điên: “Ta sắp con gái !”

Ta xoa bụng lườm : “Mới tí tuổi đầu là con gái, là Niệm Niệm, hoặc là một chữ ‘Phương’ nào đó thì .”

Chàng chẳng thèm nữa, cứ thế ôm lấy mặt mà hôn: “Đào Nhi, sắp con gái thật !”

Ta chép miệng nghĩ thầm, Thám hoa lang gì mà trông ngốc nghếch thế .

 

Loading...