Bích Đào Ở Nhà Bên - 16.
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:13:30
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tiểu Thúy vấn tóc xong cho , Quý Phương trong nôi, Nguyên Phương níu lấy chân hỏi: “Mẹ chơi thế?”
Ta bảo: “Mẹ lên thuyền chơi chút thôi.”
Nguyên Phương đòi: “Con cũng .”
Ta xuống xoa đầu con bảo: “Nguyên Phương là cả, nhà, con chăm sóc em cho thật nhé.”
Nó gật đầu, vỗ vỗ bộ n.g.ự.c nhỏ: “Mẹ ở nhà con cũng chăm em mà.”
Ta rưng rưng hôn lên mặt con trai lớn, bế Quý Phương lên hôn lên mặt nó.
Ta cửa, con Đậu Hoàng cứ quấn quýt bên chân.
Ta xoa đầu nó dặn: “Đậu Hoàng, ngươi hãy bảo vệ cha và các thật , trông giữ gia môn cho cẩn thận nhé.”
Ta bước lên thuyền rồng bái kiến Hoàng đế, bên cạnh ngài là Công, phía văn võ bá quan chật ních.
Phu quân giữa đám quan , một cái thật sâu.
Ta mỉm đáp quỳ xuống mặt Hoàng thượng.
Hoàng đế ở cao nhàn nhạt hỏi: “Kẻ đang quỳ là ai?”
Ta thưa: “Thần phụ cố Lý thị.”
Hoàng đế hỏi: “Người phương nào?”
Ta thưa: “Người Thục Châu, Cẩm Thành.”
Hoàng đế hỏi: “Xuất thế nào?”
Ta thưa: “Vốn là nữ nhi thêu thùa, trẻ mồ côi.”
Hoàng đế hỏi: “Tổ tiên bậc thánh hiền , gia đình danh gia vọng tộc ?”
Ta thưa: “Chẳng thánh hiền, cũng danh gia.”
Hoàng đế vẻ hài lòng: “Xuất như thế, ngươi xứng với Thám hoa lang của trẫm, xứng phu nhân của rường cột nước nhà?”
Ta thưa: “Bẩm Hoàng thượng, thần phụ chỉ cá ở nước, chim ở trời, hoa nở chung cành, uyên ương thành cặp. Thần phụ chỉ lẽ thường như thế, chẳng rõ vì xứng .”
Hoàng đế ngẩn : “Cái ...”
Ngài đám quan , ai nấy đều cúi đầu im lặng.
Ta lén phu quân, thấy khóe mắt thoáng ý .
Hoàng đế đột nhiên đập bàn: “Cố Lân! Ngươi dám khi quân!”
Ta giật kinh hãi.
Phu quân bình thản bước khỏi hàng, quỳ xuống cạnh , chắp tay hỏi: “Thần rõ khi quân ở chỗ nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/16.html.]
Hoàng đế gằn giọng: “Năm xưa ở kinh kỳ, ngươi giả vờ phong lưu, giả cách phóng đãng, chẳng khi quân là gì!”
Phu quân thưa: “Xin Hoàng thượng minh xét. Thần ngày ở kinh, phong lưu giả, phóng đãng là thật. Phồn hoa đầy vườn, nếu Bích Đào, thì mẫu đơn hải đường thần đều hái. Ba ngàn dòng sông, nếu gáo nước , thì nước giếng nước sông thần đều nếm. Tâm thần nếu định, tự khắc sẽ nơi nơi lưu tình, phong lưu uổng thiếu niên, phóng đãng vốn là thiên tính của nam t.ử.”
Ta thấy xung quanh tiếng khẽ.
Công chúa cao dỗi hờn: “Phụ hoàng, xem kìa!”
Hoàng đế hừ lạnh: “Nói thì lắm, chẳng qua là lấy cớ tránh hôn, ngươi thà chọn cỏ nội hoa hèn mà bỏ qua cành vàng lá ngọc, trong mắt ngươi liệu còn thiên gia, còn trẫm ?”
Phu quân đáp: “Thần dám.”
Hoàng đế bảo: “Nếu ngươi điều, trẫm sẽ tước bỏ phẩm hàm, lột mũ ô sa, đày ngươi trấn thủ biên thùy.”
Lòng thắt .
Phu quân vẫn bình thản: “Thần tuân chỉ.”
Hoàng đế tức giận sang : “Lý thị, trẫm cho ngươi chọn, một là để Cố Lân đày, hai là ngươi tự xin ly dị để cưới Công chúa.”
Ta phu quân, quỳ thẳng tắp, thần sắc lạnh lùng như cây tùng vách đá, khiến lòng trào dâng niềm xót xa.
Ta thưa: “Bẩm Hoàng thượng, phu quân thần thể đày.”
Chàng ngoái , ánh mắt đầy vẻ lo âu.
Ta mỉm với , tâu với Hoàng đế: “Phu quân thần từ nhỏ mất , mười tuổi mất cha, bơ vơ nơi nương tựa, gửi nơi hiệu sách. Mười bốn tuổi tài danh vang dội, mười chín tuổi đỗ Giải nguyên, hai mươi tuổi kim bảng đề danh Thám hoa lang, hai mươi mốt tuổi quan ở Duy Dương. Chàng đầy bụng tài hoa, một lòng báo quốc, lo cho quân vương, ưu phiền vì dân chúng, thức khuya dậy sớm, chẳng quản mệt nhọc, đến lúc con chào đời cũng chẳng kịp về mặt. Thần phụ quan , nhưng thần phụ nghĩ quan viên thì nên như thế. Người như , thần phụ nỡ để đày, lỡ dở tiền đồ của .”
Hoàng đế bảo: “Nếu lỡ dở tiền đồ của , ngươi hãy tự xin ly dị .”
Ta thưa: “Thần phụ ly dị. Thần phụ cùng chồng ân ái, từng phạm , sinh hai con trai là Nguyên Phương và Quý Phương. Con thơ còn quấn tã, thể rời ? Thần phụ tội, nếu ly dị thì tội nghiệp con thơ, cô độc phu quân, nguội lạnh tấm lòng của những vợ hiền đức trong thiên hạ.”
Hoàng đế lạnh: “Khá khen cho hạng vợ hiền khéo miệng. Ngươi đày, cũng ly dị, trẫm ban cho ngươi một ly rượu độc, cho ngươi vinh hiển khi c.h.ế.t, thấy thế nào?”
Toàn lạnh toát.
thấy phu quân quỳ rạp đất, tha thiết cầu xin Hoàng thượng.
Ly rượu độc bưng đến mặt .
Ta suy nghĩ hồi lâu, đưa tay đón lấy ly rượu.
Ta thưa với Hoàng đế: “Thần phụ chẳng cần vinh hiển khi c.h.ế.t, chỉ xin đôi lời trăn trối với phu quân.”
Hoàng đế bảo: “Ngươi cứ .”
Ta phu quân, đỏ hoe mắt, nước mắt lưng tròng, ngừng lắc đầu .
Ta dịu dàng bảo: “Phu quân, thật là may mắn khi phu thê với một đời. Người thường bảo hồng nhan họa thủy, chẳng ngờ cũng là cái mầm họa thủy . Chàng hại đ.á.n.h mất trái tim, giờ mất mạng. Thôi thì chẳng , trách thì trách nhan sắc hại thôi.”
Chẳng rõ là ai đang khẽ ho.
Ta chẳng màng, tiếp tục dặn dò phu quân: “Nguyên Phương bướng bỉnh, tính khí giống ; Quý Phương còn nhỏ, tính tình chắc cũng chẳng khác chi. Cả nhà chỉ là tính tình hiền lành nhất, kiềm chế bản , các con mà sửa tính. Đừng đ.â.m bang, góc cạnh quá mức, dễ thiệt thòi lắm, yên tâm .”