Bích Đào Ở Nhà Bên - 13.

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:12:21
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con hành ròng rã cả tháng mới tạm yên bề, bèn vịn tay tiểu Thúy, định bụng ngoài mở mang tầm mắt về thành Dương Châu.

Tiểu Thúy tỏ vẻ khó xử: “Phu nhân, đại nhân dặn dò cho cửa ạ.”

Ta bảo: “Chàng là đại nhân, là phu nhân, chính là nóc nhà của , chuyện tự quyết.”

Tiểu Thúy vẫn cố ngăn cản: “Phu nhân ơi, là đợi đại nhân về hãy .”

Ta chống nạnh bảo: “Ngươi ? Không thì cứ việc ở nhà mà ngây đó.”

Tiểu Thúy đành bám gót cửa, dọc đường cái miệng chẳng lúc nào ngơi, khi thì nhắc chậm, lúc bảo cẩn thận. Ta phố xá phồn hoa, giọng vùng Ngô mềm mại, chỉ thấy thứ đều mới lạ thú vị, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Bị nàng lải nhải bên tai đến phát phiền, đành tìm một quán xuống, sai nàng sang tiệm đối diện mua ít bánh trái.

Tiểu Thúy dặn dò thêm đôi câu mới chịu , thở phào nhẹ nhõm, thong thả ngắm xung quanh.

Chợt thấy một gian thêu phường lớn, mặt tiền bề thế, bên trong rực rỡ gấm hoa.

Lòng kịp định, chân rảo bước về hướng đó. Đến cửa, thấy các tú nương thành hàng, cúi đầu se chỉ luồn kim, một phu nhân chỉ điểm từng .

Nhìn hoa văn thanh nhã, đường kim linh hoạt của họ, bất giác say mê. Lại thấy họ đang thêu một bức bình phong lớn, mặt là thần nữ phi thiên, mặt là bách điểu triều phụng, sững chẳng rời .

Vị phu nhân nọ ngẩng đầu hỏi: “Nương t.ử học thêu tìm mua thêu phẩm?”

Ta hỏi: “Bức bình phong dùng lối thêu gì ?”

Nàng đáp: “Đó là lối thêu hai mặt trứ danh của tiệm , nương t.ử đang mang long thai, đừng ngoài cửa nữa, mời trong thong thả mà xem.”

Ta định bụng xem, thì thoáng thấy tiểu Thúy tay xách bánh trái đang hớt hải tìm .

Ta đành thu chân bảo: “Hôm nay tiện, hẹn dịp khác sẽ ghé thăm.”

Ta sai tiểu Thúy dò hỏi, mới chủ nhân thêu phường đó là một tú nương lừng danh vùng Tam Ngô, đời gọi là Ngô đại gia, vốn là Tô Châu theo chồng đến Dương Châu cư ngụ. Tài thêu thùa của bà đầu thiên hạ, sản vật thường dùng tiến cung, thậm chí từng thêu tượng Quan Âm cho Thái hậu nương nương. Nay tuổi cao, mắt lực còn tinh nên mở thêu phường truyền nghề và buôn bán.

Ta xong liền nảy sinh ý định.

Ta dùng chút lợi lộc mua chuộc tiểu Thúy, giấu nhẹm phu quân, lén lút lẻn cửa.

Ngô đại gia hỏi phương nào, cớ đến Dương Châu.

Ta thưa Thục Châu, theo chồng đến đây sinh sống.

Ngô đại gia hỏi phu quân nghề gì, đáp sớm về khuya, cũng chẳng rõ nghề gì mỗi ngày.

xong thở dài bảo, chắc cũng là kẻ lao lực vất vả.

Ngô đại gia hỏi từng học thêu , học qua với , cũng từng dùng nghề để mưu sinh.

thế thì mừng rỡ, bảo thêu thử một mẫu cho bà xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bich-dao-o-nha-ben-lpyx/13.html.]

Ta thêu một đóa phù dung cùng một con cá chép, bà xong liền trầm trồ khen ngợi, bảo như Chức Nữ nương nương ban khéo, sinh mang mệnh thêu hoa.

Ngô đại gia giữ thêu phường, tận tâm chỉ dạy nghệ thuật thêu thùa cho .

Bà khen ngợi: “Với ngộ tính , sớm muộn gì nàng cũng vượt xa .”

Một hôm đang mải mê xỏ kim, Ngô đại gia bảo: “Quan Phủ đài đại nhân sắp tới đây đích chọn đồ tiến cung, hãy sốc tinh thần.”

Ta thấy danh hiệu đó liền hoảng hốt, bật dậy bảo: “Con thấy đau bụng quá.”

Ngô đại gia giật , vội sai đỡ lấy , định đưa tìm thầy t.h.u.ố.c.

Ta xua tay bảo cần, vội vàng định cửa. Vừa bước chân thấy cửa một chiếc kiệu hoa lệ dừng bánh.

Rèm kiệu vén lên, một vị quan Phủ đài uy nghiêm, tuấn tú bước .

Ta lập tức ngoắt , vọng : “Hết đau ạ.”

Ta nép bức bình phong, Ngô đại gia đón phu quân cửa.

Chàng bên trái thì trốn bên , tiến phía thì lùi phía .

Phu quân lúc ở mặt ngoài luôn lạnh lùng như băng, mặt chút ý , mắt thẳng tắp, vẻ mặt vô cùng đoan chính.

Đám tú nương đỏ mặt lén , xem thì thầm bàn tán.

bảo: “Quan Phủ đài mà trẻ tuổi quá đỗi.”

Kẻ khác : “Trẻ tuổi đành, còn sinh tuấn tú thế , chẳng khác gì lang quân trong tranh vẽ.”

trêu: “Dù là lang quân trong tranh thì cũng là của . Nghe ngài hết mực sủng ái phu nhân, lúc phu nhân m.a.n.g t.h.a.i ăn quả quýt chua, giữa mùa hạ ngài lùng sục khắp thành Dương Châu để tìm cho bằng .”

Mọi xong đều thở dài ngưỡng mộ: “Chẳng nữ t.ử nào cái diễm phúc lớn lao đến thế.”

Ta bĩu môi thầm, chính là nữ t.ử như đây chứ ai.

Đang lúc cúi đầu đắc ý, xung quanh bỗng im bặt, đầu vang lên một giọng lạnh lẽo: “Nàng cứ việc cúi thấp xuống thêm chút nữa .”

Đó chính là giọng lúc đang thịnh nộ, c.ắ.n môi ngẩng đầu lên.

Thấy phu quân chắp tay lưng, gương mặt sa sầm, đang lặng lẽ .

Ta bèn bày bộ dạng đáng thương nhất.

Chàng hỏi: “Nàng còn bao lâu nữa mới thêu xong?”

Ta lí nhí đáp: “Chỉ còn một cánh hoa nữa thôi ạ.”

Chàng ừ hử một tiếng, tiến ghế xuống.

 

Loading...