"... Chuyện gì , tướng quân thế ?" Giữa trời gió tuyết căm căm, một tên Mạc Bắc nhịn lên tiếng.
"Tướng quân! Tướng quân Ba Đồ!" Tên phó tướng bừng tỉnh, vội vàng nhảy xuống ngựa, chạy về phía tướng quân Mạc Bắc đang tuyết.
Tướng quân Ba Đồ lật , đôi mắt mở trừng trừng như quả chuông đồng, tắt thở.
Tên phó tướng gào lên t.h.ả.m thiết, giận dữ hét lớn: "Tướng quân t.ử trận —"
Binh sĩ Mạc Bắc xong lập tức hỗn loạn, mất phương hướng.
"Tướng quân Ba Đồ là một trong mười dũng sĩ hàng đầu thảo nguyên ! Vậy mà ... c.h.ế.t như thế ?"
"Tướng quân c.h.ế.t thế nào, tại bỗng nhiên ngã ngựa?"
"Là Thiên Thánh, chắc chắn là yêu thuật của Thiên Thánh!"
"G.i.ế.c bọn chúng, báo thù cho tướng quân Ba Đồ!"
"Báo thù cho tướng quân!!"
Binh sĩ Mạc Bắc vốn thiện chiến, dù mất trụ cột là Ba Đồ, nhưng bản tính dã man và hiếu chiến trong xương tủy vẫn khiến khí thế g.i.ế.c ch.óc của bọn chúng bùng lên mạnh mẽ.
Đoàn Tô gia điều chỉnh, già trẻ nhỏ và phụ nữ bảo vệ ở giữa, bên ngoài là những nam nhân khỏe mạnh cầm v.ũ k.h.í, bố trí hợp lý để phát huy tối đa sức chiến đấu.
Những tay s.ú.n.g mai phục trong bóng tối, ẩn giữa đoàn xe và nền tuyết trắng, đạn b.ắ.n trăm phát trăm trúng, mỗi viên đạn đều lấy một mạng của binh lính Mạc Bắc.
Về , đám Mạc Bắc cũng bắt đầu hoảng sợ.
Rõ ràng Thiên Thánh còn gần, mà binh sĩ Mạc Bắc hết lớp đến lớp khác ngã xuống. Dù quân đông, mạng dai đến cũng thể chống chọi mãi như thế .
Hơn nữa, con vốn sợ những cuộc giao tranh sòng phẳng, mà chỉ sợ cái c.h.ế.t đến âm thầm lặng lẽ, đến mức c.h.ế.t mà tại c.h.ế.t!
Nỗi sợ hãi về cái c.h.ế.t bí ẩn, vô hình còn đáng sợ gấp trăm việc đổ m.á.u rơi đầu!
"Yêu thuật! Đám Thiên Thánh chắc chắn yêu thuật! Tướng quân Ba Đồ c.h.ế.t , phó tướng Ma Lặc cũng c.h.ế.t , chúng đ.á.n.h , mau chạy thôi!"
Binh sĩ Mạc Bắc trong chớp mắt tan rã, m.á.u nhuộm đỏ tuyết trắng, tiếng vó ngựa hỗn loạn, kẻ thì ôm đầu chạy trốn, ngay cả vương đao rơi đất cũng kịp nhặt.
Cuối cùng, đám binh sĩ Mạc Bắc đó e là mơ cũng ngờ tới việc lũ "cừu hai chân" Thiên Thánh bắt tù binh.
"Điện hạ, tổng cộng thu giữ hơn ngàn món binh khí, ba trăm con chiến mã!" Giọng của T.ử Y Vệ tràn đầy sự phấn khích!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-99-luong-chau-nguy-cap.html.]
"Rất ." Quân T.ử Thần cũng nở nụ hài lòng.
Dù kiểu dáng vương đao của Mạc Bắc lẽ binh sĩ Thiên Thánh dùng quen tay, nhưng binh khí chủ yếu từ sắt, thể đưa lò nung để rèn thành binh khí phù hợp cho quân .
Chiến mã Mạc Bắc vốn dũng mãnh, đều là giống , dù ba trăm con ngựa hiện tại chỉ lệnh Mạc Bắc, tạm thời dùng ngay , nhưng thể dùng chúng để lai tạo giống ngựa chiến mới!
Quan trọng nhất là Mạc Bắc mất đội quân mấy ngàn , tuy đến mức trọng thương nhưng chắc chắn thiệt hại hề nhỏ!
Địch yếu mạnh, hỏi sảng khoái cho ?!
Quân T.ử Thần trầm ngâm: "Còn về đám tù binh Mạc Bắc ..."
Chàng từng chứng kiến chúng sinh trong cảnh chiến loạn và đói kém cầu sinh thế nào, nên càng hiểu rõ giá trị của mạng . Tuy đám rợ Mạc Bắc chẳng đáng coi là , nhưng nếu hạ lệnh đồ sát sạch sẽ hơn ngàn tù binh ...
Ở độ tuổi của tiểu hoàng t.ử, nhất thời quả thực khó lòng quyết đoạn.
"Hay là áp giải bọn họ đến thành Lương Châu , đó xây một trại cải tạo tù binh, bắt bọn họ xây tường thành, trồng trọt, khổ sai. Chỉ cần cho miếng cơm để bọn họ c.h.ế.t đói là , thấy ?" Tô Minh Mị nảy ý , liền đề nghị.
Tô Tương Khanh đáp: "Ý kiến của tiểu . G.i.ế.c hơn ngàn tù binh , dù là đào hố chôn cũng mất mười mấy đào cả ngày lẫn đêm, mà c.h.ặ.t đ.ầ.u bọn chúng thì cũng mẻ hết đao kiếm. Cách phí thời gian, cách phí binh khí, chi bằng lập một cái... ừm, trại cải tạo tù binh, để bọn chúng việc cho Thiên Thánh ."
"Dĩ nhiên, tội nghiệt của bọn chúng cả đời cũng rửa sạch ."
"Suốt đời suốt kiếp, bọn chúng chỉ thể ở trong trại cải tạo, cho đến khi c.h.ế.t mới giải thoát!"
Nói đoạn, đôi mắt màu hổ phách của Tô Tương Khanh thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo thấu xương.
Mọi đều nhất trí với quyết định lập trại cải tạo tù binh.
Quân T.ử Thần gật đầu: "Đều theo tỷ tỷ."
Sau đó, sai trói nghiến đám tù binh Mạc Bắc .
Tô Minh Mị vô cùng hào phóng lấy dây thừng từ trong gian , trói hết hơn ngàn tên tù binh quả thực tốn ít dây nhợ!
Chưa đợi trói xong đám tù binh, Ám Nhất vội vã tới mặt Quân T.ử Thần và nhà họ Tô, mang về một tin tức hệ trọng —
Mèo Dịch Truyện
"Điện hạ, quân Mạc Bắc xâm lược Thiên Thánh, đ.á.n.h từ U Châu, Cô Châu đến tận Lương Châu, đồ sát liên tiếp hai tòa thành ."
"Lam gia đang dẫn dắt bá tánh còn sót cố thủ tại Lương Châu. Hôm nay là ngày thứ hai mươi chín thành Lương Châu vây khốn, toán quân Mạc Bắc chúng chạm trán chính là đường vòng để chuẩn đ.á.n.h kẹp từ hai phía thành!"
"Lương Châu nguy khốn !"