Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 87: Trong một đêm, mười nhà trống đến chín
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:57:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn do bách tính tự tổ chức, từ bốn phương tám hướng, mênh m.ô.n.g cuồn cuộn, chia mấy lộ tiến về phía phủ Thành chủ và nhà của mấy tên phú thương. Trên tay họ cầm gậy gộc, cuốc xẻng, gạch đá và đủ thứ công cụ thô sơ.
Dẫu chắc chắn sắc bén bằng đao kiếm thương dài trong tay binh lính, nhưng thứ họ đem đ.á.n.h cược chính là cái mạng .
Đằng nào cũng c.h.ế.t, chi bằng một con ma no!
Họ cần lương thực!
Họ ăn cơm!
Tại phủ Thành chủ, những T.ử Y Vệ phục kích thu hoạch xong mạng của kẻ khởi xướng t.h.ả.m án Sùng Châu là Trần Nguy cùng đám đại phú thương, đó từ bên trong mở toang cánh cửa chu sa dày nặng chắc chắn .
Bách tính ùa phủ Thành chủ, đám tư binh trung thành với Châu mục Sùng Châu Trần Nguy căn bản ngăn cản nổi những dân đỏ mắt vì đói, chỉ thể trơ mắt họ xông , tìm thấy kho lương, cướp lương thực...
Chuyện tương tự cũng diễn tại nhà của mấy tên phú thương cấu kết với Trần Nguy để tùy ý thao túng giá lương thực tại Sùng Châu.
Nhà phú thương phép nuôi tư binh, chỉ một ít hộ viện và gia đinh, khả năng phòng thủ thảy đều thể so sánh với phủ Thành chủ, ngay cả một canh giờ cũng chống đỡ nổi phá tan cửa...
Lòng tham đáy đ.á.n.h mất lương tâm rốt cuộc khiến chúng tự chuốc lấy ác quả.
"Người mau đây, cướp lương thực !"
Hỗn loạn, tranh cướp, điên cuồng, tiếng than vang vọng, tất cả phơi bày rõ nét trong đêm nay.
Trong kho lương chứa từng bao từng bao lương thực, chất cao như núi, bao tải rạch nát, những hạt lương thực trắng ngần như ngọc vàng óng ánh cứ thế trào , vương vãi mặt đất.
Thấy cảnh , bách tính tức khắc đỏ mắt, thi lao tới, kẻ dùng vạt áo túm, dùng túi vải đựng, thậm chí kẻ đói đến mức chẳng quản ngại gì mà bốc trực tiếp nhét đầy miệng...
*
Trong lúc bách tính đang cướp lương ở phủ Thành chủ, Tô Minh Mị cũng tìm thấy kim khố nhỏ của phủ Thành chủ, trong một mật thất ngay tại thư phòng của Trần Nguy.
Tuy mật thất chỉ rộng hơn hai mươi mét vuông, nhưng bên trong cất giấu vô vàng bạc châu báu, trân châu mã não.
Dẫu quyên góp cho triều đình năm mươi vạn lượng, nhưng tư khố của Trần Nguy vẫn còn nhiều vàng bạc đến , thể tưởng tượng trong mấy năm quan ở Sùng Châu, tham ô bao nhiêu thứ.
Trần Nguy lẽ thích cảm giác cầm vàng thật bạc thật hơn nên đổi thành ngân phiếu. Như trái càng , ngân phiếu ở thời loạn lạc nguy cơ trở thành đống giấy lộn, còn vàng và bạc thì vĩnh viễn mất giá, dù tên đổi họ triều đại thì chúng vẫn sức mua vô cùng mạnh mẽ.
Sau khi dọn sạch phủ Thành chủ, Tô Minh Mị dùng cách cũ để vơ vét hết vàng bạc cất giấu trong phủ của mấy tên phú thương .
Sau đêm nay, Sùng Châu e là sẽ trở thành một tòa thành trống.
Bách tính xông phủ Thành chủ, g.i.ế.c thủ vệ, cướp lương thực, nhưng khi bình tĩnh họ liền nghĩ đến việc chẳng khác nào tội đại nghịch phản loạn. Trần Nguy là đường thuộc mẫu tộc của Thái hậu, Trần Nguy c.h.ế.t, họ đều thể coi là phản tặc, Thánh Kinh nếu tin nhất định sẽ xuất binh trấn áp.
Ở , chỉ một con đường c.h.ế.t.
Hiện tại họ lương thực, vẫn c.h.ế.t.
Nếu c.h.ế.t thì họ cũng chẳng nảy lá gan tày đình như mượn của ông trời để g.i.ế.c phủ Thành chủ cướp lương thực gì.
Thế nên, để giữ mạng, bách tính quyết định chạy trốn về phương Bắc.
Tướng sĩ canh giữ cửa thành T.ử Y Vệ lặng lẽ tiếp cận từ phía , dùng d.a.o găm cắt đứt cổ họng. Cửa thành Sùng Châu mở trong đêm, những bách tính tham gia cuộc cướp lương ở phủ Thành chủ đêm nay dắt díu cả gia đình nhân đêm tối tháo chạy khỏi thành...
Nhóm của Tô Minh Mị cũng ở trong đó, tiếp tục lên đường tới Bắc Cảnh, cùng đường với đám bách tính Sùng Châu đang đường chạy loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-87-trong-mot-dem-muoi-nha-trong-den-chin.html.]
Chỉ trong một đêm, mười nhà thì đến chín nhà trống .
*
Tin tức Sùng Châu xảy biến loạn mất gần ba ngày mới truyền về tới hoàng thành Thánh Kinh, đặt lên bàn việc của Quân Thiên Dật.
Quân Thiên Dật tức giận đến mức ném vỡ cả chén : "Sùng Châu náo loạn, bách tính tháo chạy, thành Sùng Châu thế mà trở thành một tòa thành c.h.ế.t! Tên Trần Nguy , dám ở Sùng Châu lộng hành như thế, coi mạng như cỏ rác, uổng công trẫm tin tưởng như !"
Vụ hỏa hoạn lan từ Đồng Châu sang Ngọc Châu những ngày gần đây mới dập tắt, Ngọc Châu thương vong t.h.ả.m khốc, hạn hán và nạn đói cũng khiến Quân Thiên Dật đau đầu nhức óc, ngờ rằng——
Sùng Châu xảy chuyện !
Lại còn là biến loạn dân sự, điều mà bậc đế vương kiêng dè nhất!
Nói thật, Quân Thiên Dật cũng thấy chút tâm lực tiều tụy, bắt đầu nghi ngờ vị hoàng đế là vận quá đen đủi .
Vậy mà mẫu hậu ruột của ——Duệ Đức Thái hậu, lúc lóc t.h.ả.m thiết chạy tới Dưỡng Tâm điện: "Hoàng đế, con chủ cho cữu cữu của con đấy!"
Duệ Đức Thái hậu rốt cuộc cũng chỉ là một đàn bà, thứ bà thấy vĩnh viễn chỉ là lợi ích của bản .
Bà chỉ rằng, bà em ruột thịt, đường Trần Nguy chính là chỗ dựa và thế lực của mẫu tộc bà . Trước đây để ủng hộ bà và con trai Quân Thiên Dật thượng vị, Trần Nguy ít chuyện. Dù bà trở thành Thái hậu thì cũng thể thiếu sự hỗ trợ từ mẫu tộc.
Chẳng hạn như , cũng nhờ Trần Nguy là vị cữu cữu xoay xở năm mươi vạn lượng bạc trắng để giải quyết nỗi lo quốc khố trống rỗng ?
Duệ Đức Thái hậu quên mất rằng, kẻ tội khôi họa thủ khiến quốc khố trống rỗng chính là vì bà ham mê hưởng lạc, chi tiêu xa xỉ vô độ.
Cùng là nhận tin Sùng Châu sinh biến và tin dữ về cái c.h.ế.t của Trần Nguy, Quân Thiên Dật với tư cách là Hoàng đế đương nhiên coi trọng vế hơn. Thế nhưng, Duệ Đức Thái hậu để tâm đến vế hơn cả, bà thấy giang sơn của con trai thực chất nguy như trứng xếp chồng.
Trần Nguy c.h.ế.t, mẫu tộc của bà chắc chắn sẽ tổn hại nguyên khí nặng nề. Nếu nghiêm trị kẻ đầu sỏ gây chuyện, khéo cả cái nhà họ Trần lẫn bà Thái hậu đều sẽ đời...
xem nhẹ.
Duệ Đức Thái hậu một lòng Quân Thiên Dật báo thù cho Trần Nguy, cũng là nóng lòng lập uy: "Hoàng đế, cữu cữu con xưa nay luôn thương yêu con, hiện giờ nó c.h.ế.t t.h.ả.m khốc như , con nhất định tìm hung thủ, đó bóc da róc xương ..."
Nói đến đây, khuôn mặt vốn đoan trang nhưng mang chút nét khắc khổ của Duệ Đức Thái hậu trở nên vặn vẹo dữ tợn.
"Đủ !" Huyệt thái dương Quân Thiên Dật giật giật, trầm giọng quát lớn.
Duệ Đức Thái hậu dọa cho giật .
Mèo Dịch Truyện
Ngay đó, bà cảm thấy chút ủy khuất, bất giác đổi cách xưng hô: "Dật nhi..."
Dù cũng là ruột.
Quân Thiên Dật hít sâu một , phất tay áo lạnh lùng : "Việc Trẫm tự chủ trương, hậu cung can chính, Mẫu hậu vẫn là mời trở về !"
Sùng Châu là một trong bảy mươi hai châu của nước Thiên Thánh, vốn là vùng đất trù phú, Quân Thiên Dật đương nhiên sẽ bỏ mặc.
Trần Nguy cố nhiên tội, nhưng kẻ kích động bá tánh loạn càng...
Lòng, lang, , thú!
Chỉ là, đợi đến khi Quân Thiên Dật hạ chỉ điều binh từ châu lân cận sang bắt đám phản loạn, phái quan viên mới tới tiếp quản thành trì, thì nhóm Tô Minh Mị và Quân T.ử Thần - những kẻ thực sự gây biến động ở Sùng Châu - sớm xa .