Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 77: Sự thay đổi của không gian

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:54:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiên Thánh gặp đại hạn, dân chúng thành Đồng Châu đến nước ăn còn thiếu, nước dư để chữa cháy. Thế nhưng lửa rừng ngút trời, nếu dùng nước thì dập tắt nổi?

 

Hồ nước là do đám động vật tìm thấy.

 

Thành trì của loài xua đuổi chúng, nhưng chúng sẵn lòng dùng nước hồ để gột rửa đám cháy rừng đang hoành hành.

 

Thu nạp nửa ngọn núi cây cỏ gian, Tô Minh Mị thực chất cảm thấy tinh thần lực hôm nay tiêu hao quá độ, nhưng ngân lang, nàng gật đầu: "Được."

 

...

 

Cả hồ nước lớn Tô Minh Mị thu gian. Cưỡi lưng Bạch Lang Vương tới tiền tuyến hỏa hoạn đang nguy cấp, nàng bất ngờ thả ——

 

Nước hồ như Thiên Hà trút xuống, ập thẳng những ngọn lửa đang bủa vây khắp núi rừng.

 

Sự va chạm giữa thủy và hỏa lúc còn là việc con thể can thiệp.

 

Chỉ Tô Minh Mị thấy trong ánh lửa ngút trời , một đạo hồng quang nguy hiểm rực rỡ bay thẳng về phía nàng, lặn mất giữa chân mày.

 

Nàng căn bản kịp phản ứng.

 

Cái gì ?

 

Tô Minh Mị đưa tay sờ trán.

 

Giữa trán nóng.

 

nàng cảm thấy cơ thể gì bất thường.

 

Chẳng lẽ là hoa mắt?

 

Phía bên ——

 

"Nước ... từ ?"

 

"Mau kìa, lửa lui !"

 

"Đa tạ thần tiên lão gia phù hộ, đa tạ thần tiên lão gia phù hộ..."

 

Đám cháy núi Thương Ưng gần thành Đồng Châu dập tắt, cộng thêm vành đai ngăn lửa, trong thời gian ngắn cần lo lắng bùng phát trở . Nguy cơ của thành Đồng Châu giải trừ!

 

Thời khắc , trời sáng, reo hò nhảy múa trong niềm vui sướng.

 

Tuy nhiên, đám cháy từ hướng khác của núi Long Hổ đang lan sang phía Ngọc Châu thì tình hình mấy lạc quan.

 

Dù chỉ cách một vùng, Ngọc Châu chẳng may mắn như Đồng Châu. Họ Tô Dận Bạch hiến kế, xe ba bánh và cưa máy trợ giúp, càng một Tô Minh Mị dùng sức một dọn trống nửa cánh rừng, gọi nước hồ về dập lửa.

 

Bá tánh Ngọc Châu buộc bỏ thành, tháo chạy trong đêm về hướng Thánh Kinh.

 

Trong phút chốc, lượng lớn lưu dân xuất hiện, tất cả đều đổ dồn về phía kinh thành.

 

Quân Thiên Dật khi xem sớ cấp báo, tức giận hất văng tấu chương xuống đất: "Một lũ khốn khiếp, tại núi Long Hổ xảy hỏa hoạn? Đám cháy thiêu rụi cả hai châu, khiến bao nhiêu bá tánh phiêu bạt khắp nơi!"

 

Nghe thấy ba chữ "núi Long Hổ", Vân Nhược Nguyệt đang bưng canh mận ướp lạnh tới bỗng giật thót tim.

 

Nàng l.i.ế.m môi, lòng run rẩy nghĩ thầm: 'Chẳng lẽ là do Tuyệt Sát ?'

 

Vân Nhược Nguyệt đoán đúng , chính là Tuyệt Sát.

 

Thế nhưng, Quân Thiên Dật đang thịnh nộ, nàng căn bản dám hé răng việc phái Tuyệt Sát trừ khử nhà họ Tô.

 

Lúc Quân Thiên Dật chẳng còn tâm trí mà để ý tới Vân Nhược Nguyệt. Hắn đăng cơ mới vài năm mà binh bại, nhân tai, thiên tai cứ liên tục ập đến...

 

Cứ đà , đừng minh quân, e là còn hạ tội kỷ chiếu (chiếu tự nhận tội) thiên hạ mất.

 

Đế vương ngai vàng cai trị thiên hạ, lúc mưa thuận gió hòa thì vạn dân ca tụng, gặp tai họa thì hạ tội kỷ chiếu để nhận về , đó vốn là lệ thường .

 

Thế nên, đại điển phong hậu hứa hẹn với Vân Nhược Nguyệt hiện giờ càng xa vời thấy tăm .

 

Trừ phi Quân Thiên Dật mắng là hôn quân, Vân Nhược Nguyệt mắng là Đát Kỷ.

 

Nếu là , chuyện sắc phong hoàng hậu trì hoãn hết tới khác, Vân Nhược Nguyệt nhất định sẽ gượng an ủi Quân Thiên Dật rằng nàng vội, nàng yêu con chứ màng ngôi vị, đó mới về Lưu Vân điện đập phá đồ đạc cho hả giận. ...

 

Vân Nhược Nguyệt ngạc nhiên thấy chẳng hề tức giận chút nào.

 

Nàng chợt nhớ tới Tuyệt Sát.

 

Hắn , những gì Quân Thiên Dật cho nàng , cũng thể cho nàng, bảo nàng hãy chờ ...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-77-su-thay-doi-cua-khong-gian.html.]

Trái tim Vân Nhược Nguyệt bắt đầu loạn nhịp.

 

Những ngày gần đây, nàng thường xuyên nghĩ về Tuyệt Sát.

 

Vân Nhược Nguyệt cảm thấy chuyện cũng thể trách nàng . Có nữ t.ử nào thể quên đàn ông chiếm đoạt chứ, huống hồ còn...

Mèo Dịch Truyện

 

Vân Nhược Nguyệt l.i.ế.m nhẹ cánh môi, gò má hiện lên một ráng mây đỏ ửng.

 

Nàng chắc là nữ t.ử duy nhất trong thiên hạ động lòng với cả hai nam nhân đấy chứ?

 

Vân Nhược Nguyệt thầm nghĩ.

 

*

 

Đồng Châu.

 

Sau khi lửa lớn dập tắt, những thương trong quá trình cứu hộ lượt dìu xuống núi, đưa về trong thành cứu chữa. Mọi đều sức cùng lực kiệt, nhưng may mắn là ai t.ử vong.

 

Trời sáng, hùng trở về.

 

Bá tánh chật hai bên đường hân hoan chào đón.

 

Vị tướng quân quỳ một gối xuống đất, chắp tay phục mệnh mặt Lý đại nhân: "Mạt tướng may mắn nhục mệnh!"

 

Lý đại nhân đích đỡ dậy: "Chu tướng quân vất vả ."

 

"Thật , đây đều là công lao của . Nếu nhờ chư vị đồng tâm hiệp lực, e rằng cũng chẳng cách nào bảo vệ thành Đồng Châu. Còn nữa..." Chu tướng quân ngập ngừng một chút tiếp: "Đám thú rừng cũng lập công lớn."

 

Chỉ điều, khi ngọn lửa núi Thương Ưng dập tắt, chúng kết thành bầy lũ lượt rời , biến mất sâu trong rừng rậm, cũng tương lai sẽ sinh tồn ...

 

Trong lòng vị tướng quân dâng lên nỗi hổ thẹn.

 

Tuy nhiên, nếu chọn một nữa, vẫn sẽ đưa quyết định như .

 

Tô Minh Mị tướng quân , nhịn mà khẽ mỉm .

 

Thật , khi "thương lượng" với Lang , đám thú rừng bao gồm cả con non của chúng đều nàng lén lút đưa trong gian, an trí ngọn núi . Nơi đó đủ để chúng thỏa sức sinh trưởng, cho nên thật sự cần lo lắng.

 

...

 

Sau đó, Lý đại nhân sắp xếp chỗ ở tạm thời cho các nạn dân.

 

Những vốn dĩ là bá tánh thuộc quyền cai quản của Đồng Châu, chỉ là nhà cửa của họ lửa lớn thiêu rụi. Thân là phụ mẫu chi dân, Lý đại nhân sẵn lòng mở rộng cổng thành tiếp nhận bộ bọn họ.

 

Còn nhóm Tô Minh Mị thì nhận lời mời của Lý đại nhân, chuyển ở trong phủ Thành chủ.

 

Dù Lý đại nhân lẽ đoán phận của họ, nhưng ông vẫn đưa quyết định , dành cho nhà họ Tô sự tôn trọng xứng đáng, phận tội nhân lưu đày mà bạc đãi bọn họ.

 

Đám nữ quyến sắp xếp ở hậu viện phủ Thành chủ. Tô Minh Mị tắm rửa sạch sẽ một phen, bộ y phục xinh gọn gàng, dùng xong một bữa sơn hào hải vị ngon lành, đó chiếc giường êm ái thơm tho, đ.á.n.h một giấc ngon lành nhất kể từ ngày lưu đày đến nay.

 

Sau khi ngủ dậy, Tô Minh Mị lười biếng lăn lộn giường, bỗng nhiên nàng nảy ý định trong gian xem thử.

 

Lần , nàng tiến gian bằng cả xác thực.

 

Không gian đổi lớn.

 

Sau khi lớp sương mù trắng mờ ngoài cùng tan , diện tích gian dường như mở rộng gấp đôi, chỉ điều nơi sâu hơn vẫn còn lớp sương trắng sữa che khuất.

 

Tô Minh Mị cảm giác rằng, hiện tại sức chứa của gian lớn hơn, dòng suối dường như cũng mở rộng để nuôi thêm nhiều tôm cá. Linh dịch trong hồ T.ử Kim Liên vốn dĩ chỉ một lớp nông đáy, nay tích tụ non nửa hồ .

 

Tô Minh Mị vô cùng vui mừng sự đổi .

 

Nói thật thì kiếp gian ở trong tay nàng lâu như , nhưng từng thăng cấp nào cả.

 

"Đây là..." Tại nơi vốn sương trắng che phủ, nay xuất hiện một túp lều tranh nhỏ trơ trọi, khiến Tô Minh Mị kinh ngạc thôi.

 

Đồng thời trong lòng nàng cũng dâng lên sự cảnh giác và tò mò.

 

Bên trong lều tranh sẽ cái gì đây?

 

Võ công tuyệt thế? Vàng bạc châu báu đếm xuể? Hay là... ?

 

Cuối cùng sự tò mò vẫn chiếm thế thượng phong.

 

Nàng vươn tay , khẽ đẩy nhẹ.

 

Cửa lều tranh mở .

 

 

Loading...