Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 6: Quý phi mỹ diễm và tiểu lang khuyển ám vệ của nàng mới là 'mãi đỉnh'

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:52:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dung mạo Tô Minh Phượng kiều diễm, là nữ t.ử sống trong cung đình thấy m.á.u tươi mà ngay cả lông mày cũng chẳng nhíu lấy một cái.

 

Đương nhiên, Tô Minh Phượng cũng sẽ vì cái c.h.ế.t của hai tên thái giám từng sỉ nhục mà cảm thấy đại thù báo.

 

Loại thiến nô ch.ó săn chuyên đạp thấp nâng cao như , còn xứng để đích trưởng nữ của Anh Quốc công phủ, Quý phi nương nương của Thiên Thánh quốc lãng phí cảm xúc.

 

Đối với nàng, yêu và hận đều là những thứ trân quý như .

 

Tô Minh Phượng rõ, hôm nay nàng hai tên thiến nô cưỡi lên đầu, đáng hận chính là Tân đế Quân Thiên Dật!

 

Nàng giúp Quân Thiên Dật lên ngôi hoàng đế, định giang sơn, mà Quân Thiên Dật bạc tình bạc nghĩa, qua cầu rút ván!

 

Hừ...

 

Quả hổ danh là Lục hoàng t.ử điện hạ tâm狠 thủ lạt!

 

Tuy nhiên, bây giờ lúc chuyện yêu hận tình thù.

 

Ngoài Phượng Nghi Điện trùng trùng lớp lớp cấm quân tuần tra. Vì đêm nay Quân Thiên Dật nàng c.h.ế.t, nên mới để hai tên thái giám bức t.ử nàng, ai điện.

 

câu hét khi c.h.ế.t của tên Tiểu Khấu T.ử chắc chắn cấm quân thấy. Bọn họ nhất định sẽ giả câm giả điếc nữa mà sẽ xông kiểm tra.

 

Không còn nhiều thời gian nữa.

 

Tô Minh Phượng dậy, một tay giật mũi kim châm ném . Nàng mặt Dạ Lăng Phong, ngón tay ngọc ngà khẽ móc một cái, khăn che mặt màu đen của Dạ Lăng Phong rơi xuống.

 

Mắt Tô Minh Mị sáng rực lên.

 

Oa, soái ca!

 

Đôi môi đỏ mọng của Tô Minh Phượng nhếch lên một nụ lạnh lùng diễm lệ, giọng như băng: "Lăng Phong, đến nước , còn thể tin tưởng ngươi ?"

 

"Chỉ cần Đại tiểu thư cần, vĩnh viễn đều ở phía Đại tiểu thư." Dạ Lăng Phong quỳ một gối, dâng lên sự trung thành tuyệt đối.

 

Trong mắt Tô Minh Mị là hình trái tim.

 

Đại tỷ thật ngầu, thật !

 

Phê quá , phê quá !

 

Cẩu hoàng đế tính là cái thá gì, thời đại ai còn mốt 'Hoàng đế bá đạo yêu ' nữa, Quý phi mỹ diễm và tiểu lang khuyển ám vệ của nàng mới là 'mãi đỉnh'!

 

Nàng ủng hộ đại tỷ đá bay tên 'lão lục' Quân Thiên Dật !

 

Trong khi cái đầu nhỏ của Tô Minh Mị đang tự biên tự diễn một bài tiểu luận đồng nhân cả triệu chữ, thì Tô Minh Phượng mở lời: "Tốt. Vậy bây giờ lệnh cho ngươi, mang Minh Mị trốn khỏi hoàng cung."

 

Dạ Lăng Phong chấn động: "... Đại tiểu thư!"

 

"Đại tỷ!" Tô Minh Mị dùng bàn tay nhỏ bé ôm lấy vòng eo mềm mại thướt tha của Tô Minh Phượng, nũng : "Tỷ cùng chúng khỏi cung ! Tên cẩu hoàng đế đó mắt như mù, chính là một tên âm binh, Đại tỷ cần vì mà đau lòng. Đợi khỏi cung, tìm cho tỷ một đại tỷ phu trai khác!"

 

Tô Minh Mị tưởng rằng Tô Minh Phượng vẫn còn vương vấn tình xưa với nam chính, Quân Thiên Dật tổn thương nên nảy sinh ý c.h.ế.t, trốn khỏi hoàng cung.

 

Nghe thấy lời của , Tô Minh Phượng cũng sửa cách gọi Quân Thiên Dật là cẩu hoàng đế của Tô Minh Mị, chỉ nhạt xoa đầu cô bé tóc đen nhánh, : " là trẻ con mà."

 

"Cung đình canh phòng nghiêm ngặt, đêm nay Lăng Phong chỉ thể mang một ."

 

"Minh Mị ngoan, theo ."

 

Tô Minh Mị chợt hiểu , hóa Đại tỷ , mà là nghĩ rằng chỉ thể một !

 

Nói sớm chứ!

 

Chuyện thì khó gì !

 

"Đại tỷ, trẻ con mới trắc nghiệm chọn lựa, trưởng thành đương nhiên là tất cả. Đạo lý đến cả còn hiểu, tỷ nhỉ?" Tô Minh Mị đột ngột lên tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn còn lộ vẻ 'tỷ là lớn mà chẳng hiểu chuyện gì cả, còn chẳng nhiều bằng '.

 

Tô Minh Phượng: "..."

 

Cái gì mà trẻ con mới chọn, lớn tất cả?

 

Đạo lý nàng từng qua bao giờ?

 

Tại tối nay những lời tiểu , nàng đều hiểu ?

 

Chẳng lẽ trẻ con bây giờ đều kỳ kỳ quái quái mà cũng đáng yêu như thế ?

 

Quý phi nương nương đầu đầy mờ mịt.

 

Cảm giác căng thẳng, lo âu trong lúc sinh t.ử cùng nỗi đau ly biệt vốn , bỗng chốc xua tan quá nửa.

 

Tô Minh Mị hai tay chống nạnh, tiếp tục : "Chẳng lẽ Đại tỷ quên , lúc nãy là chuyên trình đến để cứu tỷ mà, cũng giống như Lăng Phong ca ca . Vì để cứu tỷ, và Lăng Phong ca ca thể một chạy trốn chứ!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-6-quy-phi-my-diem-va-tieu-lang-khuyen-am-ve-cua-nang-moi-la-mai-dinh.html.]

Tô Minh Phượng lúc mới sực nhớ một vấn đề—

 

! Tiểu nhà nàng thể tự lén lút lẻn hoàng cung ?

 

Tô Minh Mị hất cằm nhỏ lên, kiêu ngạo : "Muội đào hầm nha!"

 

Quý phi nương nương im lặng: "..."

 

Câu trả lời quả thật quá vô lý.

 

Tô Minh Phượng nhớ lúc nãy, Tô Minh Mị quả thực là đột ngột chui từ đất lên, nền gạch xa hoa lát bằng đá bạch ngọc của Phượng Nghi điện đúng là một viên hất văng...

 

Nguyên chủ vốn dĩ luôn nuông chiều, ngoan ngoãn, ngay cả ngoài cũng kiệu thêu, một tiểu quý nữ của gia đình công thần mà kỹ năng đào hầm, đúng là khiến thấy khó tin.

 

, ngay cả vị Quý phi nương nương vốn là quán quân cung đấu cũng chấn kinh .

 

À, thật ngại quá.

 

Cô bé sờ sờ ch.óp mũi, chớp chớp mắt đầy chột : "Chúng mau chạy thôi, đợi khi khỏi cung, sẽ từ từ giải thích cho Đại tỷ ."

 

Tô Minh Mị vốn định tự cứu Tô Minh Phượng , ngờ ám vệ Dạ Lăng Phong của Đại tỷ cũng lẻn hoàng cung. Hiện giờ dị năng của nàng chỉ là cấp một yếu ớt, dù thể uống linh tuyền để hồi phục, nhưng một nàng mà dắt theo hai trưởng thành khỏi cung thì quá khó trẻ con . Thế nên việc cứu mỹ nhân cứ giao cho vị tỷ phu tương lai , nàng chỉ cần xinh một .

 

Thời gian gấp rút, bên ngoài đám Ngự lâm quân dường như kéo về phía , thấp thoáng thể thấy tiếng bước chân rầm rập...

 

Cũng chỉ thể như thôi.

 

Tô Minh Phượng rốt cuộc cũng đồng ý cùng .

 

Nếu Tô Minh Mị đường hầm nàng đào chỉ đủ cho trẻ con qua, Tô Minh Phượng thậm chí còn tự chui hầm, để Dạ Lăng Phong mang Tô Minh Mị rời .

 

Nàng thật sự yên tâm để Tô Minh Mị lẻ loi một .

 

"Minh Mị, tỷ , đợi , tỷ mới cùng Lăng Phong rời khỏi đây." Tô Minh Phượng kiên trì.

 

Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh xắn của Tô Minh Mị hiện lên vẻ bất lực, hình nhỏ bé chui tọt cái lỗ đen ngòm đất, chớp mắt biến mất thấy tăm .

 

Tô Minh Phượng thở phào nhẹ nhõm, cúi định lấy viên gạch bạch ngọc lật lên che miệng hầm để ai phát hiện "mật đạo" cũng như việc Tô Minh Mị từng tới đây.

 

Chỉ là, bàn tay ngọc ngà của Tô Minh Phượng còn kịp chạm tới, viên gạch Dạ Lăng Phong nhanh tay cầm lấy một bước.

 

"Những việc thô kệch cứ để Lăng Phong , đừng để bẩn tay của Đại tiểu thư."

 

Tô Minh Phượng chậm rãi thu tay về, cũng ngăn cản Dạ Lăng Phong.

 

Nàng dậy, đến bên chiếc đèn cung đình hoa lệ, lấy một giá nến, nghiêng châm lửa những bức màn trướng trong Phượng Nghi điện.

 

Nữ t.ử trong bộ cung trang đôi mày lạnh lùng: "Đã thì trong Phượng Nghi điện cần để bất cứ thứ gì."

 

Nghe , Dạ Lăng Phong dùng kiếm hất tung chụp đèn của một chiếc đèn cung đình khác, giá nến vững vàng rơi mũi kiếm. Sau đó là một chiêu kiếm thức sắc bén, vô tàn lửa như hoa rụng đầy trời rơi xuống khắp các nơi trong điện.

 

Ngọn lửa ở Phượng Nghi điện nhanh ch.óng lan rộng .

 

"Lăng Phong, chiêu 'Tuyết Hoa Mãn Thiên' của ngươi ngày càng thuần thục ." Tô Minh Phượng khẽ mỉm , vứt giá nến trong tay , phủi sạch lớp bụi hề tồn tại tay : "Chúng cũng nên thôi."

 

"Ồ, đúng , suýt nữa thì quên một việc." Tô Minh Phượng lười biếng tháo chiếc vòng cổ tay trắng ngần, đeo tay một tên thái giám dáng khá nhỏ nhắn: "Như ."

 

Chiếc vòng đó là sính lễ mà Quân Thiên Dật năm đó khi còn là Lục hoàng t.ử mang đến Anh Quốc Công phủ cầu .

 

Chỉ như , Quân Thiên Dật mới tin rằng Tô Minh Phượng nàng c.h.ế.t trong trận đại hỏa .

 

"Y phục cũng quá rườm rà nổi bật ..." Tô Minh Phượng khẽ mở bờ môi đỏ mọng một câu, liếc Dạ Lăng Phong: "Cởi áo ngoài của ngươi cho ."

 

Dạ Lăng Phong: "Đại tiểu thư..."

 

Quý phi nương nương nhướng mày diễm lệ: "Đừng lề mề, mau cởi ."

 

Dạ Lăng Phong bộ dạng y hệt một kẻ đáng thương bắt nạt: "... Tuân lệnh."

 

Ba giây , Dạ Lăng Phong cởi lớp áo ngoài của bộ hành y .

 

Tô Minh Phượng cũng bắt đầu cởi lớp cung trang ngoài cùng, chỉ để một lớp nội y nhẹ nhàng, đó mặc áo của Dạ Lăng Phong .

 

Rõ ràng là bộ đồ đen tối om, nhưng vòng eo thon thả của nữ t.ử vẫn phác họa lên một chút phong tình.

 

"Đi thôi."

 

"Đại tiểu thư, đắc tội ."

 

Dạ Lăng Phong một tay ôm lấy eo nàng, thi triển khinh công đưa Tô Minh Phượng từ cửa sổ của Phượng Nghi điện bay v.út ngoài.

Mèo Dịch Truyện

 

Màn đêm đen kịt, ai thấy vành tai của Dạ Lăng Phong đỏ bừng.

 

 

Loading...