Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 50: Nữ chính biết được Tô Minh Phượng chưa chết
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều dĩ nhiên .
Dù mạt thế nắng nóng thực sự giáng xuống, ít nhất cũng thể bảo vệ nhà họ Tô, cùng lắm thì lấy máy xúc đào địa đạo, xây thành phố ngầm dọn xuống lòng đất mà ở.
Thế nhưng...
Tô Minh Mị chớp chớp mắt, nhắc nhở: "Tiểu Thần, ba ngày gội đầu đó nha."
Cơ thể tiểu hoàng t.ử khựng .
"Ha ha ha~" Tô Minh Mị biểu cảm của Quân T.ử Thần chọc , bật thành tiếng.
Tiếng tan biến nỗi ưu phiền.
Quân T.ử Thần thu tay về, lộ một nụ : "Không , chê tỷ tỷ ."
Tô Minh Mị giả vờ giận dữ, đưa tay gõ nhẹ lên đầu Quân T.ử Thần một cái: "Hừ, thật là lớn nhỏ."
T.ử Y Vệ đang ẩn nấp theo dõi từ xa, thấy Tô Minh Mị dám cả gan động tới đầu của điện hạ nhà , lập tức lòng hộ chủ dâng trào, lén lút trừng mắt trong bóng tối.
—— Gux lắu! (To gan!)
Ai ngờ, điện hạ của bọn họ : "Tỷ tỷ, quên với tỷ, cũng ba ngày gội đầu ."
Tô Minh Mị: "..."
Ta thề, tuyệt đối thấy mấy chữ 'tới , cùng tổn thương ~' hiện rõ mồn một mặt Quân T.ử Thần!
Tô Minh Mị thọc lét : "Á á á, Tiểu Thần hư quá !"
Bị chọc đúng chỗ ngứa ở hông, tiểu hoàng t.ử nhịn mà : "Tỷ tỷ đừng quậy nữa..."
*
Quân T.ử Thần cứ ngỡ rằng, tốn bao công sức để đoạt lấy ngôi vị như thì Quân Thiên Dật hẳn cần chính thương dân mới . Ngờ , Quân Thiên Dật cùng Vân Nhược Nguyệt diễn một màn "đêm xuân ngắn ngủi mặt trời cao, từ đó quân vương chẳng thiết triều" ngay tại điện Dưỡng Tâm, gạt sạch sớ tấu về nạn hạn hán các nơi sang một bên, chuyên tâm sủng hạnh Vân Nhược Nguyệt.
Vân Nhược Nguyệt khi sủng hạnh suốt đêm, trở về cung Lưu Vân, đóng c.h.ặ.t cửa điện mới lên tiếng hỏi hệ thống xem độ hảo cảm hiện tại của Quân Thiên Dật dành cho nàng là bao nhiêu.
Trong giọng lạnh lẽo của hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu dường như ẩn chứa một tia thỏa mãn, chỉ là Vân Nhược Nguyệt đang sốt ruột nên nhận . Nó trả lời: 【 Đáp lời ký chủ, độ hảo cảm của Quân Thiên Dật dành cho ngài tăng lên 93. 】
Uyển chuyển hầu hạ, vất vả cả đêm mà thấy độ hảo cảm chỉ tăng thêm 1 điểm, gương mặt vốn đầy vẻ xuân sắc nồng đượm của Vân Nhược Nguyệt bỗng chốc vặn vẹo, giọng sắc lẹm, xen lẫn vẻ kích động khó tin: "Cái gì? Độ hảo cảm mới 93 ? Sao thể chứ?!"
Rõ ràng nàng cảm thấy Quân Thiên Dật hận thể c.h.ế.t , độ hảo cảm thể chỉ 93, ít nhất cũng mức 95 ban đầu chứ!
Vân Nhược Nguyệt cảm thấy nghẹt thở.
Hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu chẳng hề để tâm tới sự kích động của Vân Nhược Nguyệt, chỉ lạnh lùng : 【 Xin ký chủ hãy tiếp tục nỗ lực, sớm ngày đạt độ hảo cảm viên mãn, trở thành vị Hoàng hậu tôn quý nhất thiên hạ. 】
Vân Nhược Nguyệt nào trì hoãn việc lên ngôi Hoàng hậu chứ.
Thế nhưng đêm qua nàng chỉ mải lo tăng độ hảo cảm, kịp nhắc với Quân Thiên Dật về đại lễ phong hậu, mà Quân Thiên Dật dường như cũng quên mất, chẳng hề chủ động nhắc việc phong nàng hậu...
Nếu như đêm qua ở điện Dưỡng Tâm, Vân Nhược Nguyệt thấy Quân Thiên Dật gọi tên Tô Minh Phượng trong lúc mê sảng, thì dù hôm nay hệ thống báo độ hảo cảm chỉ tăng 1 điểm một đêm, nàng cũng sẽ nghi ngờ gì.
Thế nhưng, đêm qua nàng tình cờ thấy.
"A Phượng".
Tiếng gọi mới tha thiết, tình tứ .
Điều khiến Vân Nhược Nguyệt nhớ về kiếp , khi nàng còn quỳ mọp chân nữ nhân quang hoa rạng rỡ, minh diễm vô song . Khi , cũng một bóng hình mặc hoàng bào tôn quý chậm rãi bước tới, gọi Tô Minh Phượng bằng giọng điệu như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-50-nu-chinh-biet-duoc-to-minh-phuong-chua-chet.html.]
Nghĩ đến đây, trái tim nàng như một loại độc d.ư.ợ.c mang tên đố kỵ gặm nhấm, ăn mòn sâu sắc.
Bởi vì Vân Nhược Nguyệt yêu Quân Thiên Dật.
Việc hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu ràng buộc, giành lấy hảo cảm của Quân Thiên Dật để biến thành nữ nhân mị sắc khuynh thành nhất thế gian, vốn chẳng hề xung đột với tình yêu nàng dành cho .
Nàng sẽ suy nghĩ lung tung, kìm mà nảy sinh lòng ghen ghét, nghi kỵ—
Liệu vì trong lòng Quân Thiên Dật vẫn còn vị trí cho Tô Minh Phượng, nên nàng mới mãi thể chiếm trọn trái tim , tình yêu và hảo cảm viên mãn từ ?
đây...
Tô Minh Phượng c.h.ế.t mà!
Dẫu c.h.ế.t chẳng thể tranh giành, nhưng đôi khi sống vĩnh viễn bao giờ thắng nổi quá cố!
lúc , hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu lên tiếng: 【Ký chủ cần lo lắng, Tô Minh Phượng vẫn c.h.ế.t.】
"Cái gì?!"
Mèo Dịch Truyện
Nghe thấy tin , Vân Nhược Nguyệt đầu tiên là sững sờ, đó mặt hiện lên vẻ chấn kinh thốt nên lời, nàng thể tin nổi mà thốt lên liên hồi:
"Không tỷ tự thiêu trong Phượng Nghi điện ? Chính mắt thấy hài cốt của Tô Minh Phượng, thiêu đến cháy đen, chẳng còn chút dung mạo xinh nào của lúc sinh thời. Trên cổ tay bộ hài cốt đó còn đeo một chiếc vòng ngọc, chiếc vòng chính là sính lễ năm đó khi Quân Thiên Dật còn là Lục hoàng t.ử, đến Anh Quốc Công phủ cầu với Tô Minh Phượng. Điểm chính mắt A Dật cũng xác nhận, thấy chiếc vòng hài cốt mới ngất cơ mà..."
Càng , vẻ mặt Vân Nhược Nguyệt càng trở nên vặn vẹo, đến cuối cùng nàng như ma ám: ", A Dật thấy Tô Minh Phượng c.h.ế.t liền kích động đến mức ngất , trong lòng chắc chắn vẫn còn tỷ , nhất định là thế... Ta g.i.ế.c tỷ ! Ta g.i.ế.c c.h.ế.t Tô Minh Phượng!"
Hệ thống Chí Tôn Hoàng Hậu sẽ giúp Vân Nhược Nguyệt g.i.ế.c . Từ một thứ nữ hầu phủ lên, kẻ thù của Vân Nhược Nguyệt đều dựa mưu lược của chính để giải quyết, bởi hệ thống bảo nàng rằng, đây là bài học bắt buộc của một bậc mẫu nghi thiên hạ.
Giống như đích tỷ, những thiên kim hợp mắt, những quý nữ coi thường nàng ... tất cả đều Vân Nhược Nguyệt đấu cho t.h.ả.m bại.
Vì , g.i.ế.c Tô Minh Phượng, Vân Nhược Nguyệt cũng tự tay.
Nhờ tiên cơ từ ký ức kiếp , những năm đầu nàng cứu một sát thủ đỉnh cấp, từ đó thu phục một tổ chức sát thủ giang hồ. Tổ chức mang tên 【Thất Sát Các】 cũng dốc sức ít giúp Quân Thiên Dật bước lên ngôi vị hoàng đế.
Trong tay Vân Nhược Nguyệt thiếu "đao", chỉ là nàng rõ Tô Minh Phượng đang ẩn náu ở nơi nào.
Tuy nhiên, nàng thể—
Dẫn rắn khỏi hang!
Đôi môi đỏ mọng của Vân Nhược Nguyệt khẽ động, khẽ thốt lên hai chữ: "Tuyệt Sát, đây."
Nam t.ử tên Tuyệt Sát giống như một làn khói đen, từ ngoài cửa sổ Lưu Vân cung lướt . Khinh công đỉnh cấp, hạ một tiếng động, tựa như một bóng ma lặng lẽ.
Trên mặt Tuyệt Sát đeo một chiếc mặt nạ bạc lạnh lẽo, nhưng ánh mắt về phía Vân Nhược Nguyệt che giấu sự quyến luyến và si mê sâu sắc, giọng khàn đặc gọi: "Chủ nhân."
Vẻ mặt Vân Nhược Nguyệt lạnh lùng kiêu kỳ, chẳng còn chút dáng vẻ kiều diễm nhu mì mặt Quân Thiên Dật. Trước mặt Tuyệt Sát, nàng giống như một vị nữ thần cao cao tại thượng, lạnh giọng : "Ta , gọi là chủ nhân, gọi là nương nương."
"... Rõ, nương nương." Tuyệt Sát đổi khẩu khí.
Vân Nhược Nguyệt cứu mạng , nàng giống như tia sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối vô vọng của . Hắn tình nguyện phụng nàng chủ, con d.a.o trong tay nàng, thậm chí dâng cả 【Thất Sát Các】 bằng hai tay, mặc cho nàng yêu là một nam nhân khác.
Người là bậc cửu ngũ chí tôn, Tuyệt Sát tự tư cách tranh giành, tự nguyện lui bóng tối để thủ hộ nàng.
Vân Nhược Nguyệt mỉm hài lòng, thế mới đúng chứ, nàng thích khác gọi là nương nương.
"Tuyệt Sát, bổn cung ngươi g.i.ế.c một giúp . Người ngươi cũng đấy, chính là Quý phi Tô Minh Phượng. Có điều tỷ giả c.h.ế.t chắc chắn sẽ dễ dàng lộ diện, vì ngươi..." Đôi mắt của Vân Nhược Nguyệt lóe lên tia sáng sắc lẹm, từng chữ thốt đều mang theo sát cơ: "Đuổi theo đoàn lưu đày, g.i.ế.c sạch cả nhà Tô gia cho !"
— Nàng tin dẫn dụ Tô Minh Phượng ngoài!