Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 25: Đại cát đại lợi, tối nay ăn gà
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rừng núi cuối xuân đầu hạ chẳng khác nào một kho báu. Cuối cùng, nhóm của Tô Minh Mị bắt 4 con thỏ, 5 con gà rừng, vác một bó củi lớn, còn hái mấy quả lê dại và một bọc nấm... Toàn thắng trở về!
Tất nhiên, khi về đến doanh trại của đoàn lưu đày, đèn pin Tô Duệ và Tô Đình bí mật cất .
Nếu bọn họ vẫn là thiếu gia Anh Quốc Công phủ thì đèn pin dùng thế nào chẳng , nhưng hiện tại họ là lưu phạm, thứ kỳ vật nếu giấu kỹ thì thể cướp mất, thậm chí rước họa .
Đợi đến khi các quan binh thấy Tô Duệ một tay cầm đuốc, vai vác bó củi, Tô Đình hai tay xách mấy con gà rừng đang đập cánh phành phạch, ngay cả cô bé cũng ôm một con thỏ trắng béo mầm, bọn họ đều giật nảy : "Cái ... đều là do các ngươi săn ?!"
Ngay cả thợ săn lão luyện sống bằng nghề săn b.ắ.n trong núi, đặt bẫy đặt kẹp cả ngày cũng chắc săn nhiều như thế .
Vậy mà mấy đứa trẻ núi bao lâu? Bọn họ thể tay bắt nhiều gà rừng và thỏ đến !
Tô Minh Mị ôm con thỏ, ngọt ngào đáp: "Vâng ạ, các vị quan binh ca ca, thỏ và gà rừng trong núi ngốc lắm, thỏ thì tự đ.â.m gốc cây đến ngất xỉu, gà rừng thì cứ thế chạy đến mặt chúng , nên bọn bắt hết về luôn! Tụi còn nhặt củi nữa nè!"
Tên quan binh trẻ mà ngẩn , thầm nghi ngờ muông thú trong núi thực sự ngốc đến thế ?
muông thú trong tay, trong lòng mấy đứa trẻ là thật 100%, chẳng chút giả dối nào.
Ngay cả những lưu phạm khác cũng lộ vẻ thèm thuồng, nếu thỏ và gà rừng dễ bắt như thì lẽ bọn họ cũng...
"Những thứ thực sự là các ngươi săn ?" Triệu đô đầu bước tới, tên quan binh trẻ gọi một tiếng: "Đầu nhi..."
Triệu Phong chân ủng quan, hông đeo đao, khoác trường bào màu đỏ sẫm, vẻ mặt giận mà uy. Kết hợp với vết sẹo lông mày, khi ánh mắt sắc bén của quét qua mấy đứa trẻ, khiến cảm giác như đang thẩm vấn.
Quân T.ử Thần mím môi, kìm khẽ nghiêng , chắn mặt Tô Minh Mị.
Tô Minh Mị cô bé mười tuổi thực thụ mà Triệu đô đầu dọa cho sợ, dù nàng cũng là từng trải qua sự tàn khốc của thời mạt thế .
Vì , Tô Minh Mị gật gật cái đầu nhỏ, lanh lảnh đáp: " thế ạ! Đây là con và các đường ca cùng bắt ! , thỏ tặng cho bá bá ăn ạ! Cả gà rừng cũng tặng cho bá bá và các quan binh ca ca nữa!"
Cô bé đưa con thỏ trắng béo mập trong tay cho Triệu Phong.
Triệu Phong rõ ràng thấy một tia nỡ trong mắt cô bé, trái tim kìm mà mềm vài phần. Gương mặt vốn đang nghiêm nghị cũng dịu , xách con thỏ trắng lên, cố ý hỏi:
"Cái con nhóc , đem con mồi tặng cho bọn , thực sự cam lòng ?"
Mèo Dịch Truyện
Tô Minh Mị chằm chằm con thỏ trong tay Triệu Phong đầy luyến tiếc, nhưng miệng vẫn : "Cam lòng ạ. Cha từng dạy con chia sẻ với , đồng cam cộng khổ. Tuy nhiên..."
Nàng chớp chớp đôi mắt đen láy nước, nũng nịu : "Bá bá thể để một con gà rừng cho con , đừng lấy hết mà. Tổ mẫu tuổi cao, nhị ca ca chân vẫn khỏi, còn nhỏ, cần ăn chút gì đó tẩm bổ. Con để một con gà rừng hầm canh cho họ bồi bổ cơ thể, ạ?"
Chia sẻ với , đồng cam cộng khổ.
Anh Quốc Công cùng ăn cùng ở với tướng sĩ quân Định Bắc, thà chịu đói chịu rét cũng để binh sĩ trướng ăn no mặc ấm, điều ... dân chúng Thiên Thánh ai là .
Nghe , sắc mặt của các quan binh khác đều lộ vẻ xúc động.
Triệu Phong mở miệng : "Ngươi cũng là hiếu tâm, hiếu kính tổ mẫu, thương xót ấu , nể tình tấm lòng son sắt của ngươi, con mồi chỉ cho lấy một nửa, còn các ngươi tự xử lý !"
Đôi mắt Tô Minh Mị cong cong thành hình trăng khuyết xinh , lộ biểu cảm vui mừng, lập tức hoan hô: "Tuyệt quá, cảm ơn bá bá, cảm ơn các vị quan binh ca ca ~ Các đúng là ~"
Yeah!
Đại cát đại lợi, tối nay ăn gà!
Tiểu cô nương hoạt bát rạng rỡ như ánh mặt trời, khiến cho bầu khí vốn dĩ t.ử khí trầm trầm đường lưu đày dường như cũng tô điểm thêm một tia sáng.
Trên mặt một quan binh cũng kiềm mà nở nụ .
Cho dù trong họ những tên sai nha tính tình hà khắc, khi thúc giục phạm nhân lên đường thể chớp mắt mà quất roi lên họ, nhưng đối với một tiểu cô nương ngây thơ lãng mạn như , bọn cũng cách nào nhẫn tâm nổi.
Không ngờ bọn hung thần ác sát như , thế mà vẫn khen bọn là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-25-dai-cat-dai-loi-toi-nay-an-ga.html.]
Triệu Đô đầu lên tiếng, một nửa con mồi lấy xung công, nhưng vẫn để cho nhà họ Tô hai con thỏ và ba con gà rừng.
Việc trong dự đoán của Tô Minh Mị, nàng sớm vị Triệu Đô đầu mặt lạnh nhưng tim nóng, nhất định sẽ cố tình gây khó dễ.
Tuy rằng con mồi nộp lên một nửa, nhưng công khai minh bạch mặt quan binh, kiếm cái gì ăn cũng thể như , tránh việc lén lút ăn uống ngoài đỏ mắt tố giác, ngược còn khiến quan binh nghi ngờ là trộm cắp.
Ba con gà rừng và hai con thỏ, tuy tính là quá nhiều, nhưng cũng đủ cho nhà họ Tô ăn một bữa.
Tô Duệ và Tô Đình mang phần của nhà họ Tô trở về.
Khương thị ngờ mấy đứa trẻ giỏi giang như , đến mày mắt rạng rỡ: "Thế mà nhiều gà và thỏ như , quá ! Tối nay ở cái chốn thôn tiệm , cầm tiền cũng chẳng mua đồ ăn, còn tưởng chỉ đành gặm bánh bột khô khốc với canh rau dại thôi chứ!"
"Vẫn là nhờ tứ , đèn pin, chúng con mò mẫm rừng tối đen như mực, sợ cũng sợ c.h.ế.t khiếp , mà bắt mấy thứ chứ! , thỏ đều là do tứ bắt, cũng lạ, mấy con thỏ thật sự là ngốc nghếch vô cùng, cứ đ.â.m đầu mặt tứ !" Tô Đình ha ha .
Mọi nhà họ Tô đều bản lĩnh của Tô Minh Mị, ngoài miệng tuy , nhưng trong lòng đều hiểu rõ, nếu Tô Minh Mị, chặng đường bọn họ nhất định sẽ an nhàn như thế.
Thỏ và gà rừng vốn là loài cầm thú linh hoạt, thấy sợ là chạy còn kịp, thể chủ động đ.â.m đầu ? Chắc chắn cũng là một loại thủ đoạn của tiên nhân .
Khương thị : "Vậy các con cảm ơn tứ cho đàng hoàng đấy!"
Tô Duệ và Tô Đình đều gật đầu.
Cặp chị em Tô Cẩm Tú và Tô Cẩm Sắt cũng gật đầu. Tuy rằng các nàng theo rừng, nhưng trong lòng các nàng cũng cảm kích đôi giày trượt băng của tứ , giúp các nàng đỡ vất vả khi đường.
"Đa tạ tứ !" Bọn họ đồng thanh .
Tô Minh Mị ngọt ngào đáp: "Không cần cảm ơn ạ."
Lam thị cũng : " , đều là một nhà, cần khách sáo như thế."
Khương thị là tính cách sởi lởi hào sảng: "Được , chúng cũng đừng cảm ơn qua cảm ơn nữa! Hai vị tẩu tẩu đều kinh nghiệm bếp núc, chỗ gà rừng và thỏ tối nay cứ giao cho xử lý ."
Nói xong, Khương thị xắn tay áo lên, để lộ đôi tay trắng nõn.
Đôi tay , tuy hiện tại vẻ nuông chiều từ bé, mới hôm qua còn đeo nhẫn bảo thạch và vòng tay vàng ròng, nhưng cũng từng nhóm lửa nấu cơm.
Lam thị và Sở thị, một là con gái thương nhân giàu , một là Quận chúa cành vàng lá ngọc, tuy ngày thường cũng sẽ nấu vài món canh, nhưng đó đều là do đầu bếp rửa sạch sơ chế nguyên liệu , tiểu tư nô bộc nhóm lửa sẵn, các nàng chỉ dùng miệng chỉ đạo một tiếng, tự nha canh lửa, cho nên bàn về kinh nghiệm bếp núc, quả thật bằng Khương thị.
Khương thị khi gả cho Tô Tam gia, giặt giũ nấu cơm việc gì cũng tinh thông.
Bà nhanh sắp xếp xong: "Gà thì đem hầm, thỏ thì thể đem nướng, khéo mang theo một ít dụng cụ nấu nướng và gia vị..."
"Tam thẩm thẩm, mau xem, con và Tiểu Thần còn hái một ít nấm dại, cái thả trong canh gà hầm chung, ăn ngon lắm đó!" Tô Minh Mị đưa bọc nấm dùng vạt áo túm cho Khương thị.
Khương thị ngạc nhiên vui mừng: "Thế mà nấm ? Vậy thì quá! Có điều..."
Tô Minh Mị dường như Khương thị gì, vội vàng : "Tam thẩm thẩm yên tâm, chỗ nấm độc, nấm độc đều con nhặt bỏ !"
Nàng sở hữu dị năng ngũ hành hệ Mộc, thể giao tiếp với thực vật, nấm nào độc, nấm nào độc, nhanh liền thể phân biệt .
"Tiểu Minh Mị thật giỏi!" Khương thị thế mà chút nghi ngờ lời của Tô Minh Mị, bà nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đón lấy bọc nấm .
Lam thị và Sở thị dậy: "Đệ , để chúng phụ một tay."
Tuy các nàng mười ngón tay dính nước xuân, nhưng cũng nguyện ý góp một phần sức mọn của .
Khương thị rạng rỡ: "Được. Đa tạ hai vị tẩu tẩu, phiền đại tẩu giúp đun nước nóng, sẽ g.i.ế.c gà thịt thỏ, nhị tẩu giúp rửa sạch chỗ nấm ..."
Cả nhà nhanh bắt tay việc.