Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 129: Phong Hậu, đại hôn
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:58:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , tiết trời cực , mười hai phó phượng hoàng nghi trượng dừng cửa phủ Anh Quốc công. Minh Mị dùng quạt tròn che mặt, bái biệt trưởng bối, bước lên xe loan.
Phượng hoàng nghi trượng vòng quanh thành một vòng, t.h.ả.m đỏ mở đường, kim tuyến vung vẩy, cánh hoa rợp trời, mới từ cửa chính Hoàng cung tiến .
Đế Hậu tế tổ, kính cáo thiên địa.
Những lễ tiết rườm rà mà long trọng của đại điển Phong Hậu thành mà xảy chút sai sót nào.
Về đến Khôn Ninh Cung, vai Minh Mị chùng xuống, mũ phượng đầu lấp lánh đong đưa: "Nhanh, Thần Thần, giúp tháo cái xuống."
Quân T.ử Thần gỡ mũ phượng đính đầy minh châu và bảo thạch khỏi đầu Minh Mị, cầm tay liền thấy nặng trĩu: "Sao nặng thế ?"
Hắn chút kinh ngạc và ảo não.
Chỉ mải nghĩ đến việc chế tác cho Minh Mị một chiếc mũ phượng nhất, hoa quý nhất, ngờ nó nặng đến thế, khiến nàng đội lâu chịu mệt .
Trong đôi mắt đen của Quân T.ử Thần hiện lên vẻ áy náy và xót xa, ánh mắt long lanh, ngập tràn đều là hình bóng Minh Mị xinh như hoa: "Là sơ suất."
"Không , dù gì mũ phượng đại hôn cũng chỉ đội một ." Minh Mị chớp hàng mi chút thẹn thùng, "Chúng bây giờ... gì đây?"
Trong điện Khôn Ninh giữ hầu hạ, Quân T.ử Thần khi ở cùng Minh Mị thích ngoài.
Quân T.ử Thần chằm chằm dung nhan kiều diễm của Minh Mị, yết hầu tinh xảo khẽ chuyển động: "Lễ phục nặng nề, giúp nàng ?"
"...Ừm." Minh Mị gật đầu.
Chiếc bàn trang điểm Phượng Hoàng mà Quân T.ử Thần tặng nàng lúc cập kê cũng khiêng Khôn Ninh Cung. Bộ quan phục Hoàng hậu tầng tầng lớp lớp phức tạp , chính bản Minh Mị cũng chẳng mặc cởi thế nào, nhưng tay Quân T.ử Thần tháo bỏ một cách linh hoạt, chậm rãi từng lớp một, cuối cùng chỉ còn một bộ tẩm y màu đỏ thẫm thêu hoa phượng.
Thoa , trang sức lộng lẫy cũng tháo xuống từng món, mái tóc đen như suối rũ xuống thắt lưng, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn, thon thả đầy một nắm tay.
Trong gương loan của bàn trang điểm Phượng Hoàng, mỹ nhân mày ngài mắt phượng, dung mạo tinh tế, làn da như tuyết.
Mà phía nàng, thiếu niên Thiên t.ử xuyên qua gương loan ngắm nàng, ánh mắt nóng rực, dường như nuốt chửng bụng.
Cổ họng Minh Mị vì căng thẳng và thẹn thùng mà khẽ nuốt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giọng lắp bắp: "Chàng gì mà như thế..."
"Đẹp lắm." Đáy mắt đen láy của thiếu niên Thiên t.ử chuyển động vẻ mê đắm, từ từ cúi đầu sát gần Minh Mị, "Minh Mị của nhất, thể hôn nàng ?"
"...Ưm."
Quân T.ử Thần hôn lên môi Minh Mị.
Nụ hôn của dịu dàng, như sợ nàng hoảng, mang theo một chút kiềm chế, nhưng nhiều hơn giống như dòng dung nham lớp băng sơn tan chảy thành nước xuân, đỏ tươi nóng hổi, nhiệt liệt trào dâng.
Ban đầu còn thể thu liễm, dần dần trở nên phóng túng.
Mỹ nhân trong bộ tẩm y đỏ thẫm, làn da trắng tuyết bế lên bàn trang điểm Phượng Hoàng, những trâm cài minh châu bày đó gạt phăng xuống đất, tiếng châu ngọc rơi vỡ loảng xoảng lấp tiếng kêu đau kinh hãi...
Khắp điện ngập tràn sắc đỏ rực rỡ ch.ói mắt, ánh đèn cung đình chập chờn lay động, trong đêm xuân tình nồng đượm vang lên những tiếng thở dốc hỗn loạn giao triền, tiếng nức nở khe khẽ và cả lời dỗ dành chứa đầy tình ý nhẫn nhịn của nam t.ử...
Minh Mị chỉ cảm thấy đau nhức, giống như lật lật tháo rời từng mảnh.
Mèo Dịch Truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-129-phong-hau-dai-hon.html.]
Nàng nép lòng Quân T.ử Thần, khẽ nhắm mắt, đuôi mắt vương vấn một nét diễm lệ quyến rũ, hàng mi đen nhánh dường như còn đọng giọt lệ trong suốt, ươn ướt, lộ vẻ mặt tủi tội nghiệp: "Đau..."
Ngón tay Quân T.ử Thần xót xa vuốt ve mái tóc dài đen nhánh đậm màu của nàng, nghiêm túc xin : "Là , nhưng thề, chỉ để nàng đau thôi, sẽ thế nữa."
Minh Mị cũng nữ t.ử đầu tiên đều sẽ đau như : "...Vậy tha thứ cho ."
Quân T.ử Thần kìm hôn lên môi nàng, dịu dàng hỏi: "Ta bế nàng tắm nhé?"
Minh Mị lắc đầu.
Linh tuyền giải mệt, nàng gian.
Hơn nữa, kết tóc phu thê với Quân T.ử Thần, Minh Mị cảm thấy chuyện gian cũng nên cho , tránh việc nàng thỉnh thoảng biến mất nghĩ đủ loại lý do.
Minh Mị : "Có một chuyện..."
Chuyện gian vẻ huyền ảo vô cùng, ngay cả hiện đại e rằng cũng thể lập tức hiểu , nhưng Quân T.ử Thần tiếp nhận .
"Ta sớm, Minh Mị của là khác biệt với tất cả."
Minh Mị bò dậy từ Quân T.ử Thần, ngẩng đầu mắt : "Chàng sợ ? Không nghĩ là loại sơn dã tinh mị hút tinh phách , là yêu ma quỷ quái gì ?"
Quân T.ử Thần nhếch môi, ánh mắt thỏa mãn trong màn đêm tuôn chảy, phong tình diễm lệ tột cùng: "Tinh mị chuyên hút tinh phách của một ? Thế cũng tệ."
Minh Mị: "..."
Nàng nắm lấy tay Quân T.ử Thần c.ắ.n một cái, nũng nịu hừ một tiếng: "Không hổ."
nàng cũng hiểu, Quân T.ử Thần thật sự sợ hãi, cũng chẳng để tâm.
Sau khi để Quân T.ử Thần mặc tẩm y cho , Minh Mị : "Vậy cho kỹ nhé, đừng căng thẳng nha."
Minh Mị vốn định biểu diễn màn gian mặt Quân T.ử Thần, ai ngờ nắm tay , cùng ngã gian——
"?!"
Chính Minh Mị cũng ngơ ngác: "Sao thế ? Sao thể cùng đây với ?"
Trước đây nàng cũng từng thử đưa , nhưng Không gian Hỗn Độn thể cho gà vịt cá tôm, chim muông thú tẩu là vật sống , duy chỉ con là .
Lần ...
Quân T.ử Thần trong thoáng chốc cảnh sắc trong Không gian Hỗn Độn tự thành một cõi cho chấn động.
Tuy nhiên, trong đáy mắt ngoài sự chấn động và kinh ngạc, cũng chẳng còn gì khác.
Nghe thấy Minh Mị lẩm bẩm nghi hoặc, Quân T.ử Thần dường như nghĩ tới điều gì, trong mắt đen lóe lên một tia sáng hiểu rõ.
Hắn nghiêng sát gần Minh Mị, tay đặt lên vòng eo thon nhỏ đầy một nắm , c.ắ.n nhẹ vành tai trắng ngần tinh xảo của nàng thì thầm.
Không câu gì, khuôn mặt nhỏ của Minh Mị bỗng chốc trở nên đỏ rực, ngay cả vùng cổ lớp tẩm y cũng phủ một lớp phấn hồng say lòng , nàng hờn dỗi ngẩng đầu, đôi mắt long lanh rực rỡ: "Chàng...!"