Trước , con đường lưu đày của Tô gia từ Thánh Kinh đến Bắc Cảnh mất gần một năm rưỡi, nếm trải đủ nắng nóng, hỏa hoạn, lũ lụt, dịch bệnh và cả nhân họa. Thế nhưng con đường từ Bắc Cảnh đ.á.n.h ngược về Thánh Kinh, trận chiến kéo dài ngót nghét ba năm.
Bởi vì mỗi nơi Định Bắc Quân qua, đơn giản chỉ là chiếm lĩnh một tòa thành trì, mà còn an dân, chấn chỉnh quan , thu nạp hàng binh quân Thiên Thánh.
Vốn dĩ Thiên Thánh họa Tam vương cùng năm năm nội loạn, nhiều thành trì châu phủ tan hoang. Có khi hôm nay quân phản loạn của Ung Vương chiếm đóng, bách tính nộp xong lương thực và thuế vụ, ngày mai rơi tay Lệ Vương, nộp thêm nữa.
Thế đạo ép lương thiện còn đường sống, kẻ thì bán con để đổi lấy miếng ăn, thì lên núi thảo khấu.
Khi Định Bắc Quân hạ thành, bách tính vùng chiến sự cứ ngỡ cũng chỉ là đổi một cánh quân khác đến đồn trú, chẳng khác gì quân phản loạn của Ung Vương, Bình Vương Lệ Vương .
Họ thấp thỏm sẽ thu lương, đoạt bạc cưỡng bách tòng quân...
Thế nhưng, ngoài dự đoán của , Định Bắc Quân thành hề cướp bóc của dân một đồng một cắc, ngược còn mở kho lương, chia ruộng đất, khai hóa dân sinh.
"Số lương thực , thật sự cho chúng ?"
"Sau còn chia cả ruộng đất cho chúng nữa?"
"Chỉ cần là ép nô tịch, đều trả văn tự bán , trở tự do ? Nơi nào Định Bắc Quân qua sẽ còn nô tịch nữa ?"
"Tốt quá, thật là quá ..."
Những bách tính gần như nô dịch nửa đời bật vì vui sướng.
Họ vốn là dân lành, chỉ vì còn đường sống mới buộc mang nô tịch.
Ban đầu là sưu cao thuế nặng, một mẫu ruộng vốn nộp thuế sáu phần, còn bốn phần để nuôi gia đình, đó tăng dần lên bảy phần, tám phần.
Đến khi gánh nổi sưu thuế, họ buộc bán ruộng.
Tiếp đó là bán con.
Cuối cùng là bán chính , ký nô.
Dân sinh lầm than, phú hộ đầy túi, vốn là cảnh tượng của thời loạn lạc.
Thế nhưng, Định Bắc Quân nhất quyết dùng một đao c.h.é.m tan bóng tối, mở ánh sáng rạng ngời—
Chủ trương như khiến bách tính mừng rỡ khôn xiết, nhưng đám phú hộ và tham quan ô trong thành thì chẳng hề vui vẻ gì!
Giải phóng bộ nô lệ, bãi bỏ nô tịch, từ nay bách tính thiên hạ đều là tự do, còn là tư sản của giới quý tộc, tùy ý mua bán đ.á.n.h g.i.ế.c, ai sẽ hầu hạ bọn họ?
Nên nhớ khi mua nô lệ, bọn họ cũng bỏ một khoản tiền nhỏ!
Việc khiến bọn họ tổn thất vô cùng nặng nề!
Phú hộ và tham quan phản đối kịch liệt, một nhóm g.i.ế.c để răn đe, còn do Tô Hoa Hi và Lam Ngọc dùng chính sách nhu hòa để an phủ.
"Bắc Cảnh chúng giao thương với chín châu bốn bể, thể chế tạo hỏa khí lợi hại nhất thiên hạ, sở hữu kỹ thuật lưu ly đỉnh cao, tương lai còn vô món đồ mới lạ đời. Các vị hà tất chỉ chút tổn thất nhỏ nhoi khi thả đám nô lệ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-124-giai-phong-no-le.html.]
Đám nhà giàu cũng chẳng kẻ ngu.
Bắc Cảnh thiếu binh lính, cũng chẳng thiếu tiền lương, thậm chí thể mang v.ũ k.h.í tân tiến nhất nổ s.ú.n.g b.ắ.n nát cổng thành. Định Bắc Quân rõ ràng dùng đại đao để cải cách, tạo một thiên hạ mới trong thời loạn , tuyệt đối để bất kỳ ai cản trở.
Nếu bọn họ ngoan ngoãn theo thì còn , bằng ...
Kết cục chỉ một đường c.h.ế.t.
Chưa kể, Bắc Cảnh chỉ trong vài năm ngắn ngủi từ vùng biên viễn khô cằn trở nên phồn vinh nhộn nhịp, đám nhà giàu trong lòng cũng đang rục rịch kiếm lời.
"Có hai vị thần tài ở đây, chúng dĩ nhiên tin rằng Định Bắc Quân sẽ để chúng chịu thiệt..."
"Lý gia nguyện ý theo Cửu điện hạ, gương trả hết văn tự bán cho nô lệ!"
"Trương gia cũng ..."
_
Bách tính khôi phục tự do, chia ruộng mới theo đầu .
Đến cả nữ nhi cũng cấp ruộng.
Dưới sự quản lý của Định Bắc Quân, bách tính vui mừng khôn xiết. Tòa thành trì vốn đổ nát vì binh lửa cuối cùng cũng chút sinh khí và khí lễ hội.
Cơn gió thổi tới từ hướng Bắc vẫn còn se lạnh. Minh Mị khoác chiếc áo choàng, cổ áo quấn một vòng lông thỏ trắng muốt, càng tôn lên gương mặt nhỏ nhắn ngày một nảy nở rạng rỡ xinh . Nàng cùng Quân T.ử Thần rảo bước con phố mà Định Bắc Quân mới chiếm lĩnh, khẽ :
"Chinh chiến bốn phương thì dễ, nhưng trị lý thiên hạ khó. Tuy thế sẽ tốn thời gian hơn, tốc độ chúng đ.á.n.h tới Thánh Kinh sẽ chậm , nhưng thể dẹp bỏ nhiều mầm mống họa hoạn về ."
Quân T.ử Thần khẽ thở dài: "Trước phụ hoàng dạy đế vương tâm thuật, quyền mưu chế hành, thảy đều là mưu tính chốn miếu đường. khi bước khỏi cung đình, mới thực sự thấy dân sinh đa gian, bách tính cơ cực là như thế nào..."
Quân T.ử Thần lẽ sẽ là vị đế vương tương lai, nhưng Tô Minh Mị chuyện với chẳng bao giờ vòng vo, nàng nhẹ nhàng bảo:
"Thần Thần, điều bách tính thực đơn giản. Họ quan tâm ai ngai vàng, ngày mai vị quan nào trong triều thăng chức, điều họ từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là một mái nhà che , một tấm áo ấm, một bữa cơm no."
Mèo Dịch Truyện
"Từ xưa đến nay, trong lịch sử những nông dân khởi nghĩa lật đổ triều đại , chẳng qua cũng vì dồn đến mức sống nổi. Chỉ cần thể sống , dù nghèo một chút, vất vả một chút, chẳng ai nghĩ đến chuyện tạo phản cả."
"Vì , nhất định, nhất định một vị hoàng đế , vĩnh viễn đừng quên lòng nhân từ và sự xót thương dành cho bách tính giây phút ."
Quân T.ử Thần nàng hứa hẹn: "Ta nhất định sẽ ."
Nói đầu , nhẹ nhàng nắm lấy tay Minh Mị. Thiếu niên mặc t.ử y phong lưu, đôi mắt đầy dịu dàng: "... Sau nàng hãy giám sát ."
Chàng chắc tương lai thể trở thành một vị minh quân , nhưng sẽ nỗ lực học cách để điều đó.
Thế nhưng, nàng nhất định sẽ là một vị Hoàng hậu .
Cho nên, nàng luôn ở bên cạnh để giám sát .