Mười mũi tên đều trúng đích, một mũi nào trượt.
Trong tiếng reo hò của đám đông, thiếu nữ ngoảnh mỉm với Quân T.ử Thần. Đôi mắt phía lớp mạng che mặt khảm ngọc trai đến tả xiết, rạng rỡ như hoa.
Khí thế nguy hiểm của kẻ bề Quân T.ử Thần lập tức tan biến dấu vết, trong đôi mắt thâm trầm dâng lên những đốm sáng dịu dàng như sắp tràn ngoài.
T.ử Y Vệ âm thầm lui xuống.
Minh Mị chọn lấy phần thưởng cao nhất sạp, đó là một chiếc đèn hình trăng khuyết.
Chen khỏi đám đông ở sạp b.ắ.n cung, Minh Mị đưa chiếc đèn trăng khuyết thắng tới mặt Quân T.ử Thần: "Này, T.ử Thần, cái tặng đó!"
"Chàng xem, tặng thỏ con, tặng vầng trăng." Minh Mị lắc lắc chiếc đèn thỏ tay , tươi rói : "Đầu ngã dĩ mộc đào, báo chi dĩ quỳnh d.a.o."
Bất kể Minh Mị tặng gì, Quân T.ử Thần cũng đều chê. Bàn tay thon dài như ngọc của tao nhã nhấc đèn lên, nhếch môi thong thả nốt nửa câu thơ trong Kinh Thi: "Phỉ báo dã, vĩnh dĩ vi hảo dã."
Dưới ánh đèn và ánh trăng rực rỡ, thiếu niên như tranh vẽ, gì cũng như đang tình thư trêu chọc lòng , khiến Minh Mị bất giác đỏ bừng mặt.
...
Một xách đèn thỏ, một xách đèn trăng, họ sánh vai giữa chợ hoa rực rỡ sắc màu. Thỉnh thoảng đèn l.ồ.ng va chạm , chú thỏ hồng phấn đáng yêu khẽ chạm môi "hôn" lên vầng trăng khuyết.
Minh Mị bước nhẹ tênh, lúc chạm mặt nhóm Tô Minh Phượng, nàng và Quân T.ử Thần vẫn còn đang nắm tay .
Nàng giật nảy !
Minh Mị cảm giác như học sinh lén lút yêu đương thầy chủ nhiệm bắt quả tang tại trận, theo bản năng định rụt tay .
Quân T.ử Thần buông, ngược còn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng hơn.
Chàng dắt tay Minh Mị, xách đèn l.ồ.ng chủ động bước về phía nhà họ Tô.
Đến mặt các trưởng và tỷ tỷ, Minh Mị mới chớp chớp mắt, chột cất tiếng gọi: "Đại tỷ, Nhị ca, Đường ..."
"Hai buông tay ." Tô Minh Phượng khoanh tay n.g.ự.c, như : "Nói , hai bên bao lâu ?"
Vừa Quân T.ử Thần buông tay là để bày tỏ quyết tâm.
Mèo Dịch Truyện
Bây giờ Đại tỷ lên tiếng, hai mới chịu buông .
Minh Mị vân vê những sợi tua rua miếng ngọc bội treo bên hông, hàng mi khẽ run rẩy: "Dạ cũng lâu lắm, mới chỉ một hai tháng thôi ạ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-118-chuyen-tinh-bi-nha-ho-to-phat-giac.html.]
"Cái gì? Một hai tháng? Lúc đó Tứ còn đến tuổi cập kê!"
"Trưởng tỷ, Tứ nhất định là tên nhóc lừa gạt !"
Tô Minh Phượng còn kịp lên tiếng, Tô Đình và Tô Duệ nhịn mà hét toáng lên.
Hai bọn họ từng lăn lộn trong quân doanh Bắc Địa, chẳng thèm quan tâm Quân T.ử Thần là phận gì, trực tiếp xắn tay áo xông lên đ.á.n.h c.h.ế.t tên nhóc Quân T.ử Thần !
Tô Cẩm Sắt và Tô Cẩm Tú cũng trừng mắt Quân T.ử Thần đầy giận dữ.
Dẫu thì Minh Mị chính là bảo bối của cả nhà họ Tô bọn họ.
Hôm nay nàng mới lễ cập kê mà!
Cửu điện hạ thật quá đáng, con mà!
Bọn họ quên mất rằng Quân T.ử Thần cũng đến tuổi nhược quán, thậm chí còn nhỏ hơn Minh Mị một tuổi.
Tô Yên càng đỏ hoe mắt, suýt chút nữa thì tức phát : "Ta ngay là tỷ tỷ thích hơn mà..."
Nàng vốn dĩ thích cùng Quân T.ử Thần tranh sủng mặt Minh Mị, bây giờ hai lén lút lưng nàng hẹn hò, Tô Yên cảm thấy như bỏ rơi, chơi cùng, cảm giác thất sủng.
Tất nhiên, Tô Yên nỡ giận Minh Mị, giận thì cũng chỉ giận Quân T.ử Thần.
Nàng chỉ hận thể rút roi Hồng La bên hông quất cho Quân T.ử Thần vài roi—
Hắn còn dám nắm tay tỷ tỷ!
Tay tỷ tỷ thơm mềm, dựa cái gì mà để tên nam nhân thối tha chiếm tiện nghi chứ!
Oa oa, tức c.h.ế.t nàng !
Tô Tương Khanh rốt cuộc vẫn điềm tĩnh và vững vàng hơn mấy đứa em nhiều, y chỉ khẽ nhíu mày, đè bàn tay đang cầm roi Hồng La rục rịch của Tô Yên. Đôi mày thanh tú như ngọc lộ vài phần lạnh lùng và sắc bén, ánh mắt hiếm khi mang theo phong mang mà thẳng về phía Quân T.ử Thần.
Giây phút , phân biệt quân thần, phân chia tôn ti.
Tô Tương Khanh lúc chỉ là một trai hết mực yêu thương —
"Minh Mị là viên ngọc quý tay nhà họ Tô , hành động hôm nay của Điện hạ là ý gì?"