Nghĩ đến sự so sánh , nàng nhịn mà "phì" một tiếng .
Quân T.ử Thần khỏi cảm thấy nản lòng.
Xem hết thể của mà tỷ tỷ chẳng chút gì là hổ, ngược còn thành tiếng, chẳng lẽ vóc dáng ?
Tô Minh Mị bước khỏi bồn tắm, chẳng quản váy áo ướt đẫm, đến mặt thiếu niên: "Chuyện với hồi trưa, suy nghĩ kỹ ."
Quân T.ử Thần lập tức căng thẳng: "... Vậy câu trả lời là?"
Thiếu nữ cong mắt , giọng trong trẻo như một đóa hoa lựu rực rỡ: "Quân T.ử Thần, chúng thử xem nhé."
Thử... yêu đương một phen.
Tô Minh Mị thẳng vấn đề.
Chẳng cần kiểm chứng thêm gì nữa, vì lúc nàng chắc chắn rằng thể đơn thuần coi Quân T.ử Thần là nữa .
Có lẽ vì lời của Minh Mị sức công phá quá lớn, dù cho cái đầu của Quân T.ử Thần từ nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, lúc đôi mắt đen láy cũng hiện rõ vẻ ngẩn ngơ, vô thức hỏi một câu: "... Thử cái gì cơ?"
Trông lúc chút ngốc nghếch lạ thường.
Minh Mị nhón chân, hôn nhẹ một cái lên gương mặt trắng trẻo tuấn tú của thiếu niên: "Thật là ngốc, ý là chúng cứ yêu đương , đó tùy biểu hiện của , mới quyết định đưa danh sách ứng cử viên phu quân hàng đầu !"
Nói xong, Minh Mị chẳng đợi Quân T.ử Thần kịp phản ứng, hôn xong liền bỏ chạy.
Lát , thiếu niên đưa tay chạm lên gò má hôn, kìm mà mỉm rạng rỡ.
*
Minh Mị trao một nụ hôn lên mặt tâm trí rối bời, còn bản thì hớn hở trở về phủ ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm , khi Minh Mị thức dậy, mở mắt liền thấy một chú sóc tuyết nhỏ nhắn trắng muốt sấp bên đầu giường.
Nàng vốn chẳng chút sức kháng cự nào với những thứ lông xù đáng yêu thế .
"Oa, thật dễ thương! Thứ từ ?"
Hoa Cẩm bưng y phục bước , che miệng : "Cũng chẳng nữa, sáng sớm nay nó tự men theo cây hoa quỳnh bên ngoài lẻn khuê phòng của tiểu thư đấy."
Thế nhưng, con tuyết điêu nhỏ rõ ràng giống như huấn luyện qua, hề sợ , ngửi thấy thở của Minh Mị liền tự động sáp gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-114-thu-yeu-duong.html.]
Minh Mị lập tức hiểu ngay, nàng mím môi nở nụ nhẹ.
Nàng còn kịp y phục, chỉ mặc trung y mỏng manh, đưa hai tay bế lấy con tuyết điêu nhỏ.
Trên cổ con điêu treo một chiếc chuông vàng nhỏ, nó dùng miệng tha lấy ống tay áo của Minh Mị, ngừng hiệu thúc giục nàng mau ch.óng mở .
Chiếc chuông đó chế tác cực kỳ tinh xảo, chạm trổ hoa văn rỗng, bên trong để trống, chạm cơ quan thì một tờ hoa tiên gấp gọn rơi .
Đó là một bài thơ tình.
Hoa Cẩm ghé gần, trêu chọc : "Chà, còn chữ nữa kìa. Tiểu thư, bên trong gì ạ? Nhìn xem, mặt tiểu thư đỏ hết cả , sáng nay trang điểm chắc chẳng cần dùng đến phấn hồng nữa ."
Minh Mị vội vàng giấu tờ hoa tiên n.g.ự.c, sờ sờ khuôn mặt nhỏ: "Biểu hiện rõ ràng thế ?"
Hoa Cẩm nhịn mà "phì" một tiếng .
Mèo Dịch Truyện
*
Hôm nay là một con tuyết điêu cùng nửa bài thơ tình.
Ngày mai là mứt hoa quả thượng hạng, một con b.úp bê gỗ điêu khắc thủ công giống hệt nàng.
Ngày là những thứ khác.
Tóm , mỗi ngày lễ vật đưa tới đều giống , thể thấy tặng tốn ít tâm tư.
Hai thiếu niên thiếu nữ đang tuổi xuân phơi phới, đầu rung động, cứ thế nghiêm túc bắt đầu một cuộc tình duyên.
May mà Hoa Cẩm và T.ử Y Vệ che giấu, nên trưởng bối trong Tô phủ cùng các trưởng, tỷ tỷ, thậm chí là đám của Minh Mị vẫn phát hiện .
Tất nhiên, đang lúc loạn thế, ngoài việc tranh thủ thời gian để yêu đương, cả hai đều gánh vác trọng trách dân sinh, phần lớn thời gian vẫn dành để chính sự.
Thấm thoắt, ngày đại lễ cập kê của Minh Mị càng lúc càng gần.
Trong thành theo đó cũng trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Để chúc mừng ngày sinh thần của mà họ coi như thần nữ, dân chúng trong vùng tổ chức nhiều hoạt động giảm giá hoặc tặng quà tại các cửa tiệm.
Giữa thời loạn lạc , dân chúng hai châu U – Lương vốn là vùng đất khổ hàn, mà ai nấy đều hồng hào, hề dáng vẻ đói khổ, đây quả là chuyện vô cùng hiếm thấy.
Điều khiến những thế gia vì chịu ảnh hưởng của "Tam vương chi loạn" mà quyết định di dời cả tộc đến đây, một quãng đường bôn ba vất vả, khỏi thầm cảm thấy may mắn vì lẽ đưa một quyết định đúng đắn...