Thiếu niên áo tím bưng giá nến, thắp sáng từng ngọn đèn cung đình trong phòng, cuối cùng mới bước đến bên bàn.
Vừa vặn Tô Minh Mị xem sổ sách chút mệt mỏi, nàng ngẩng đầu xoa cổ, bóng dáng áo tím lọt tầm mắt, gương mặt nhỏ nhắn tinh tế kìm nở nụ ngập tràn niềm vui, khiến cả căn phòng như bừng sáng: "T.ử Thần, về !"
Quân T.ử Thần dừng bước bên cạnh Tô Minh Mị, vạt áo tỏa hương thơm thanh lạnh u huyền trong màn đêm, đôi mắt phượng hiện lên tia sáng dịu dàng: "Ừm."
Hắn : "Đã muộn thế , tỷ tỷ vẫn còn xem sổ sách ?"
"Biết , cứ đến cuối tháng là bận c.h.ế.t..." Tô Minh Mị thở dài thườn thượt, đột nhiên đôi mắt sáng rực lên: "Đệ về đúng lúc lắm, giúp xem cùng với!"
Quân T.ử Thần nhếch môi, nơi khóe miệng ẩn chứa vẻ sủng ái khó nhận : "Được."
Dáng thiếu niên cao ráo thanh nhã như một nhành trúc tím, toát lên vẻ hoa quý và áp lực khó lòng phớt lờ, nhưng khi vén áo xuống cạnh Tô Minh Mị, thu hết sắc sảo, trở thành một mỹ thiếu niên ngoan ngoãn.
Tô Minh Mị chia cho một nửa chồng sổ sách cao như núi nhỏ .
Cả hai nhanh ch.óng bắt tay xem.
Trên sổ sách dùng cách ghi chép bằng chữ Ả Rập, cần đến bàn tính, thế nên trong thư phòng chỉ còn tiếng hít thở của hai và thỉnh thoảng là tiếng lật giấy sàn sạt.
Màn đêm trôi qua, khí thật yên tĩnh.
Tô Minh Mị khẽ ngáp một cái, bàn tay thon nhỏ chống lên má. Những con khô khan sổ sách khiến nàng chút buồn ngủ.
Mí mắt dần dần sụp xuống.
Hàng mi đen nhánh rủ xuống gương mặt trắng nõn, ánh đèn hắt lên tạo thành một vệt bóng hình rẻ quạt.
Thấy đầu thiếu nữ sắp sửa ngả sang một bên, Quân T.ử Thần nín thở, chủ động ghé vai gần.
Tô Minh Mị tựa đầu lên vai .
Quân T.ử Thần nghiêng đầu, ánh mắt rơi đỉnh đầu đen mượt của thiếu nữ, nơi chân mày khóe mắt đều nhuốm một vẻ dịu dàng khác lạ.
Hắn khẽ cúi đầu, đôi môi mang sắc màu rực rỡ như cánh hoa dường như chạm nhẹ tóc nàng, nhưng ngay khi sắp chạm tới cố kìm nén mà dừng đầy lễ độ.
Ngoài cửa thư phòng, Lam thị bưng bát canh ngọt vốn định đưa cho con gái nhỏ đồ ăn đêm, thấy cảnh thì bàn tay định gõ cửa khựng , trong lòng nhất thời rối như tơ vò, lặng lẽ trở về.
Chồng thì mất tích, con trai trưởng thì bận rộn nhà, chuyện liên quan đến danh tiết nữ nhi nên tiện mở lời với hai thím, Lam Anh nén trong lòng, cả ngày tinh thần chút hoảng hốt.
Tô Minh Phượng bạo dạn nhưng tinh tế, nàng nắm lấy tay Lam Anh kéo phòng xuống, gặng hỏi: "Mẫu , thế ạ, cả ngày nay con thấy cứ tâm thần bất định? Có chuyện gì chi bằng cứ với con."
Đã manh mối, Lam Anh cũng giấu con gái lớn, chỉ là bà diễn tả thế nào, cuối cùng chỉ thốt một câu——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-107-tuoi-tre-biet-rung-dong.html.]
"Còn hai tháng nữa là Minh Mị đến tuổi cập kê , bọn trẻ đều lớn cả còn là trẻ con nữa, con thấy quan hệ giữa con bé và Điện hạ quá thiết ?"
Dù năm năm trôi qua, phong tục hoang dã bạo liệt của Bắc Cảnh khi giáo hóa khác xưa nhiều, sự đời của Hồng Phất Thư Viện cũng khiến tư tưởng nữ nhi giải phóng phần nào, còn cho rằng nam nữ cùng việc chung là phóng đãng, mất nết.
cương vị , Lam Anh vẫn cân nhắc từ ngữ hết sức cẩn thận, bất kỳ sự hình dung nào rơi xuống đầu con gái .
Hàng chân mày cắt tỉa thanh thoát của Tô Minh Phượng khẽ nhướn lên, nàng vỗ vỗ tay Lam Anh để trấn an bình tĩnh hỏi: "Sao mẫu đột nhiên ?"
Lam Anh khẽ thở dài.
Bà bèn đem chuyện tận mắt chứng kiến trong thư phòng tối qua kể cho con gái lớn.
Cuối cùng, bà lo âu than vãn: "Chúng đương tuổi rung động, chuyện vốn lạ, chỉ điều phận của Điện hạ đặc thù như ..."
Lam Anh bao giờ thành kiến với việc nam nữ trẻ tuổi ở bên .
Bà cũng là từng học và dạy ở Hồng Phất Thư Viện, tư tưởng cởi mở hơn nhiều.
Chỉ là, phận của Quân T.ử Thần khiến Lam Anh chút e ngại.
Bà từng gả một đứa con gái hoàng thất, kết cục thế nào bà quá rõ .
Lam Anh kịp hết câu, Tô Minh Phượng đập bàn phắt dậy: "Hay cho tên nhóc ! Con ngay là ý đồ với con mà!"
Lam Anh đứa con gái lớn còn kích động hơn cả : "...Minh Phượng, con bình tĩnh một chút."
Lam Anh ngược sang khuyên nhủ Tô Minh Phượng.
"Nói cũng , Điện hạ là gì để chê, chỉ là vốn vật trong ao, rồng ẩn nơi vực thẳm chỉ là nhất thời. Trong thời loạn thế , sớm muộn gì cũng sẽ khởi binh. Với sự phát triển của Bắc Cảnh những năm qua, chắc chắn sẽ chiếm một chỗ trong cuộc tranh giành thiên hạ, đợi đến khi xưng vương xưng đế..."
Đến đây, Lam Anh lắc đầu : "Nhà đế vương vốn bạc tình, giờ lẽ là thích, nhưng khi hậu cung ba ngàn giai nhân chờ đợi sự sủng ái, liệu lòng đổi ."
Tô Minh Phượng nhướn mày giận dữ: "Hắn dám!"
Đoạn, nàng : "Năm xưa con gả cho Quân Thiên Dật, một là vì vinh quang của phủ Anh Quốc Công, hai là bản thấp kém hơn mà nữ t.ử tôn quý nhất thiên hạ, ba là hy vọng tiểu giống con gả nhà đế vương. Mẫu , đúng, thể để tiểu chịu khổ cảnh chung chồng với ba ngàn hồng phấn như con năm đó. Hay là..."
Tô Minh Phượng vuốt cằm, thình lình nảy một ý tưởng táo bạo: "Ngôi hoàng đế cứ để tiểu ! Dẫu khắp Bắc Cảnh ai mà chẳng danh tiếng của con bé, tôn con bé như thần minh? Tiểu chỉ cần phất tay một cái, quần hùng thiên hạ chắc chắn sẽ theo. Chờ chúng đ.á.n.h về Thánh Kinh, lập tức thể khoác hoàng bào lên con bé, đến lúc đó nếu con bé thích Quân T.ử Thần thì cứ nạp cung là !"
Mèo Dịch Truyện
Từ khi cởi bỏ phượng bào, nhập ngũ, thành lập Hỏa Phượng quân, lời ăn tiếng của Tô Minh Phượng thực sự ngày càng phóng khoáng, dạn dĩ hơn.
Lam Anh: "..."
Con , con những lời mẫu thấy sợ hãi lắm!