BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 9: Đảo ngược trắng đen.
Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:09:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Uyển Nhi, nương cho con , hạng nữ nhân mà, quan trọng nhất là quản cho c.h.ặ.t nam nhân của , nghìn vạn đừng để mấy con hồ ly tinh trẻ tuổi nó quyến rũ mất!”
Nghe thấy lời , Ngô đại thẩm lập tức Hàn Tùng nương, hừ lạnh một tiếng, quát lớn: “Chó nhà ai xổng xích chạy đây thế? Còn dám sủa bậy với nữa, đ.á.n.h gãy chân nó luôn!”
“Ngươi ai là ch.ó?”
“Cái còn hỏi ?”
Hàn Tùng nương tức đến nổ đom đóm mắt, mắng nhiếc: “Ngô Lan Hoa, ngươi ăn đòn hả!”
Dứt lời, Hàn Tùng nương định xông lên đ.á.n.h Ngô đại thẩm, nhưng Tạ Uyển Nhi giữ : “Nương, chúng tới đây để tìm Cha, tới để đ.á.n.h .”
Hàn Tùng cũng vội vàng giữ lấy nương khuyên nhủ: “ đấy nương, việc cấp bách bây giờ là đợi Cha !”
Nghe thấy thế, Hàn Tùng nương dù giận đến mấy cũng thèm chấp Ngô đại thẩm nữa.
Mà Ngô đại thẩm cũng đang bận lo lắng cho Ngô đại thúc và Ngô Tiểu Sơn, căn bản chẳng thèm để bọn họ mắt.
Cứ như , hai bên sáu chằm chằm con đường dẫn hậu sơn, mong chờ đến mòn mỏi.
“Đến , con thấy tỷ tỷ ! Tỷ tỷ!”
Đột nhiên, Tần Hạo reo lên một tiếng, lập tức chạy ào về phía .
“Tiểu Hạo chậm thôi, chậm thôi con!”
Lão thái thái và Ngô đại thẩm vội vàng đuổi theo.
Tần Nguyệt thấy tiếng gọi, nương theo ánh trăng thấy Tần Hạo đang chạy tới, : “Chậm thôi, đừng để ngã!”
“Hắc hắc, tỷ tỷ, săn gấu đen !”
“Tiểu Sơn, con cõng Hàn lão điệp, lão ?”
Cách đó xa, ba nhà Hàn Tùng thấy lời Ngô đại thẩm, vội vàng chạy tới.
Gà Mái Leo Núi
“Máu, chân Hàn lão điệp m.á.u kìa!”
“Chuyện gì thế ? Tiểu Sơn, các con thương chứ?”
“Nguyệt nhi...”
“Lão gia nó ơi, ông thế ? Ông tỉnh mà!”
“Công công, thấy thế nào ?”
“Ngươi còn ngây đó gì, mau cõng Cha đến nhà Tạ đại phu !”
Những âm thanh hỗn loạn, ch.ói tai liên tục vang lên, Tần Nguyệt nhịn lùi sang bên cạnh hai bước. Chỉ là khi thấy Hàn Tùng lôi kéo Ngô Tiểu Sơn khiến suýt ngã, nàng lập tức gầm lên một tiếng: “Im lặng!”
Trong nháy mắt, gió thổi qua, gian yên tĩnh đến đáng sợ!
“Tiểu Sơn ca, bỏ lão xuống, là cõng xuống núi, chứ là cõng về tận nhà!”
“Được ! Mệt c.h.ế.t .” Ngô Tiểu Sơn lập tức đặt lưng xuống đất.
“A...”
Hàn lão điệp vốn đang mê man, chân chạm đất đau đến tỉnh cả , lão cũng đẩy vòng tay của Hàn Tùng.
Hàn Tùng nương lập tức vươn tay đỡ lấy Hàn lão điệp, mở miệng hỏi: “Lão gia ơi, ông thế ?”
“Ông gì chứ, đừng dọa !”
Hàn lão điệp bà , Hàn Tùng, thở phào một : “Không , thương thế quá nặng!”
“Đã tỉnh thì đưa tiền đây! Sau đó đường ai nấy , nước sông phạm nước giếng!”
“Tiền gì cơ?”
“Tiền cứu mạng và tiền cõng xuống núi, tổng cộng hai lượng bạc!”
Vừa thấy thế, Hàn Tùng nương trợn tròn mắt, giận dữ quát: “Hai lượng bạc? Sao ngươi ăn cướp luôn ?”
Tần Nguyệt đảo mắt khinh bỉ: “Ít lôi thôi thôi, mau đưa tiền đây, chúng còn bận về nhà ăn cơm tối nữa!”
Cả ngày hôm nay chỉ một bát cháo loãng với hai cái bánh, bụng nàng sôi sùng sục từ lâu !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-9-dao-nguoc-trang-den.html.]
Hàn Tùng nương hừ lạnh một tiếng: “Không tiền!”
Tần Nguyệt nheo nheo mắt, về phía Hàn lão điệp: “Hàn lão điệp, lão ?”
Nghe , Hàn lão điệp về phía Tần Nguyệt, thấy con gấu đen vai nàng, lão bất giác nghĩ đến cảnh tượng đầu con gấu đen đập nát bấy, vội vàng : “Đưa!”
Lời còn dứt, Hàn Tùng nương giận dữ quát: “Đưa cái gì mà đưa, đưa! Cái nhà , chủ!”
“Bà nó...”
“Câm miệng!” Quát Hàn lão điệp xong, Hàn Tùng nương chỉ tay mặt Tần Nguyệt mắng: “Cái đồ tiểu tiện nhân hổ, chắc chắn là ngươi quyến rũ phụ t.ử nhà Ngô lão đại, bày mưu hãm hại Cha nó.
Mọi mau đây mà xem ! Ba bọn họ hại Cha nó nông nỗi , còn đòi hai lượng bạc, đúng là thiên lý mà! Ông trời ơi, Ngài đ.á.n.h c.h.ế.t con nhỏ !”
Nghe thấy những lời , mặt bọn Tần Nguyệt đen như nhọ nồi.
Mà những thấy tiếng thét thê t.h.ả.m của Hàn lão điệp lúc , đang kéo xem náo nhiệt, liền nhanh ch.óng vây quanh.
“Trương Thúy Hoa, lão nương xé xác cái mồm thối của ngươi !”
Ngô đại thẩm gầm lên một tiếng định xông , nhưng Ngô đại thúc giữ .
“Ông giữ gì, xé...”
“Ngươi gì? Á!”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết cắt ngang lời Ngô đại thẩm, lập tức về phía Hàn Tùng nương.
Chỉ thấy Tần Nguyệt một tay túm lấy tóc bà , lập tức hất văng bà xuống đất, đau đến mức gương mặt vặn vẹo.
“Còn dám ăn xằng bậy, lão t.ử phế ngươi luôn!”
“Tiểu tiện nhân, ngươi... á!”
Tần Nguyệt một chân giẫm lên n.g.ự.c Hàn Tùng nương, khiến bà kêu la oai oái!
“Buông nương ! Tần Nguyệt!” Hàn Tùng đang đỡ Cha , căn bản rảnh tay, chỉ thể gào lên với Tạ Uyển Nhi: “Mau kéo !”
Tạ Uyển Nhi dọa cho giật thót , nhưng thấy lời , chỉ thể đ.á.n.h bạo bước tới: “Tần Nguyệt, mau buông nương ! Có chuyện gì thì từ từ , đ.á.n.h là đúng !”
“Chát!”
Một tiếng tát giòn tan vang lên, Tạ Uyển Nhi tát văng xuống đất, đau đến mức nước mắt trào !
Tần Nguyệt từ cao, lạnh lùng Tạ Uyển Nhi, mở miệng : “Lúc ngươi đ.á.n.h , nghĩ đến việc đ.á.n.h là đúng? Cái tát chỉ là chút tiền lãi thôi, phần còn , sẽ từ từ đòi ở chỗ ngươi, cứ đợi đấy cho !”
Nghe thấy lời , Tạ Uyển Nhi vội vàng lùi phía , nỗi sợ hãi trong mắt ngày càng đậm.
Tần Nguyệt thật sự đổi !
“Tần Nguyệt! Ngươi đừng quá đáng quá!”
“Ta quá đáng?” Tần Nguyệt ngẩng đầu về phía Hàn Tùng, mặt đầy vẻ khinh bỉ, “Hôm nay sẽ ở mặt , cho rõ ràng, để phân xử xem, rốt cuộc là ai quá đáng, là ai ức h.i.ế.p quá đáng!”
“Tần Nguyệt...”
“Ngươi gì thì lát nữa hãy , bây giờ cũng câm miệng cho !”
Hàn lão điệp cau mày c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi, lão định mở miệng gì đó, nhưng cảm giác như cổ họng ai đó bóp nghẹt, phát tiếng .
Tần Nguyệt thu chân , với những khác: “Chuyện là thế , đường chúng về săn một con dã kê, lúc nhặt gà thì thấy Hàn lão điệp bẫy thú kẹp trúng chân, cách đó xa còn một con dã lang đang rình rập lão.
Hàn lão điệp hứa trả một lượng bạc tiền thù lao để cứu lão một mạng, nhưng khi chúng đuổi dã lang , Hàn lão điệp qua cầu rút ván, còn trách mắng Ngô đại thúc.
Chúng bực nên đưa lão cùng, nhưng một lát, lưng Hàn lão điệp xuất hiện một con gấu đen, là và Tiểu Sơn ca liều c.h.ế.t cứu lão, đó lão nữa, mới hứa trả thêm một lượng bạc để cõng lão xuống núi.
khi chúng xuống núi, nương của Hàn Tùng đưa bạc thì chớ, còn mắng là đồ tiện nhân, quyến rũ Ngô đại thúc, đó còn vu khống chúng mưu hại Hàn lão điệp để lừa tiền nhà bọn họ!
là nực , chúng mưu hại Hàn lão điệp thế nào? Chẳng lẽ con sói và con gấu lời chúng , bảo nó đuổi theo ai là nó đuổi theo đó ?
Mọi phân xử xem, rốt cuộc là ai quá đáng? Nếu cứu xong mà còn nguy cơ vu khống như thế , thì ai còn dám cứu nữa? Sợ rằng thấy chạy mất dép , để khỏi liên lụy!”
Tần Nguyệt dứt lời, vài giây im lặng, lên tiếng hỏi: “Hàn lão điệp, những gì Tần Nguyệt thật ?”
Hàn lão điệp nghiến răng, định gật đầu thì từ đằng xa truyền đến một giọng .
“Có chuyện gì thế?”