BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 64: Đánh nhau rồi.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:34:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hàn Tùng sắp Lập thê .”

Nghe , Tần Nguyệt khựng : “Hắn Lập thê thì gì để con vui chứ ạ?”

Chuyện vốn chẳng liên quan gì đến nàng cả!

“Con lấy ai ?”

Tần Nguyệt lắc đầu: “Con ! Càn nương đừng úp úp mở mở nữa!”

“Lý quả phụ ở làng Tiểu Dương.”

Tần Nguyệt ngẫm nghĩ một hồi, nhịn mà bật thành tiếng.

là... tuyệt phối mà!”

Lý quả phụ ở làng Tiểu Dương vốn nổi danh khắp mười dặm tám thôn.

Không chỉ đanh đá, mà còn giữ kẽ, tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ, chắc cũng gần ba mươi .

Nàng vốn tưởng nương của Hàn Tùng sẽ bỏ chút tiền, nơi xa mua một thê t.ử về.

Không ngờ...

“Vui chứ, phen trị tội cái loại tiện nhân như Trương Thúy Hoa .”

“Vui ạ.”

Vì cánh tay Tần Nguyệt thương tích, nàng nghỉ ngơi hai ngày mới bắt đầu lên núi săn b.ắ.n.

Thời gian thấm thoát trôi qua, mấy ngày đầu Tần Nguyệt còn sợ Lạc Thanh Hàn sẽ đến tìm gây rắc rối, mãi đến khi Tần Hạo nghỉ, nàng lên trấn đón mới ngày hôm đó khi Lạc Thanh Hàn rời thì thấy nữa.

Hắn thực sự .

Sau đó Tần Nguyệt vui mừng khôn xiết, thứ về quỹ đạo cũ.

Khi ngày Hàn Tùng lập thê là mùng ba tháng mười một, Tần Nguyệt cố ý chọn ngày chuyển nhà cũng đúng ngày , còn đích mời dân làng đến chung vui.

Sau khi Thôn trưởng rời , việc trong thôn đều giao cho cháu trai của lão tộc trưởng, cũng chính là nhà họ Lý.

Nhà họ Lý từ sớm đến giúp đỡ, những khác thấy cũng kéo đến theo.

“Chúc mừng, chúc mừng nhé!”

“Trương bá khách khí , mời chính sảnh .”

“Mọi cũng đừng khách sáo.”

Tần Nguyệt chuẩn ít bánh kẹo hạt dưa, ai đến cũng bốc cho một nắm, đều vô cùng vui vẻ.

“Tạch tạch tạch...”

Tiếng pháo đón tân nương của nhà họ Hàn vang lên, Tần Nguyệt cũng bảo Ngô Tiểu Sơn đốt pháo, còn đốt liền một lúc hai tràng, trực tiếp át tiếng động bên nhà họ Hàn.

Tại nhà họ Hàn vắng vẻ như chùa Bà Đanh, tiếng pháo dứt, nhưng tiếng pháo từ xa vẫn vang lên liên tục.

Nương của Hàn Tùng sa sầm mặt mũi, há miệng mắng c.h.ử.i: “Đáng c.h.ế.t, con tiện nhân cố ý !”

Bao nhiêu ngày chọn, cứ nhất quyết chọn ngày hôm nay, cố ý thì là gì?

lúc Lý quả phụ đang bước qua chậu lửa, cẩn thận đá lệch một chút.

Nghe thấy lời mắng c.h.ử.i, Lý quả phụ giật phăng khăn voan đỏ đầu xuống: “Lão bất t.ử, bà cái gì đó?”

“Không cô!”

“Không thì bà ai? Không là chê sính lễ đòi nhiều , bà cũng , nếu thì ai thèm gả cho Hàn Tùng?”

Hàn Tùng mặt đen như nhọ nồi, vô cảm : “Cô ít vài câu , đó là nương !”

“Chát!”

Lý quả phụ tát thẳng một nhát mặt Hàn Tùng: “Ngươi câm miệng, ở đây phần ngươi lên tiếng!”

“Con dám đ.á.n.h con trai , con tiện nhân , con sống nữa !”

Thấy con trai đ.á.n.h, nương của Hàn Tùng vốn đang tức giận càng điên tiết hơn, ngay lập tức lao về phía Lý quả phụ.

“Sao nào, còn đ.á.n.h ?”

“Đánh cô thì , cô là tức phụ nhà bỏ tiền cưới về, đ.á.n.h cô thì ?”

Nương của Hàn Tùng còn đ.á.n.h tới Lý quả phụ nàng chộp lấy cổ tay: “Hay cho mụ già độc ác, bỏ tiền thì ? Ta cho bà , nhà họ Hàn do chủ.”

“Làm chủ cái con khỉ... Lão nương liều mạng với cô!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-64-danh-nhau-roi.html.]

Thấy hai lao giằng co, Cha của Hàn Tùng vội vàng hét lớn: “Các cái gì thế, buông , buông mau! Hàn Tùng còn mau giúp nương ngươi!”

Hàn Tùng nhíu mày, cũng lao can ngăn.

ngang qua nhà họ Hàn, thấy động động tĩnh bên trong, ngó nghiêng một hồi vội vàng chạy về phía nhà họ Tần.

“Lão tộc trưởng, nhà Hàn Tùng đ.á.n.h !”

“Cái gì? Sao nhà Hàn Tùng đ.á.n.h ?”

“Lẽ nào là nhà họ Tạ chuyện, về tính sổ với Hàn Tùng ?”

“Tính sổ cái gì, hòa ly ?”

“Vậy là vì lý do gì?”

“Nhị thúc , rốt cuộc là chuyện gì thế?”

“Ta cũng rõ, nhưng Hàn Tùng và nương đang đ.á.n.h Lý quả phụ, nếu đ.á.n.h c.h.ế.t thì thôn chúng xui xẻo to!”

“Đi , mau xem !”

khởi xướng, nhanh một đám đông kéo hết.

Trong bếp, Tần Nguyệt thấy lời bàn tán bên ngoài, khóe môi khẽ cong lên: "Càn nương cứ bận , con xem náo nhiệt đây!”

“Đi thì , nhưng đừng dính dáng !”

"Nương yên tâm, bọn họ xứng để con nhúng tay !”

“Tỷ tỷ, với tỷ.”

Tần Nguyệt dẫn theo Tần Hạo đang nghỉ phép, bốc một nắm hạt dưa, theo chân Ngô Tiểu Sơn bước ngoài.

Thấy Tần Nguyệt mặt đầy ý , Ngô Tiểu Sơn bất lực : “Cái đồ tiểu hư hỏng nhà , chắc đợi xem kịch từ lâu chứ gì.”

“Tất nhiên .”

Còn đến nhà họ Hàn thấy tiếng c.h.ử.i rủa của nương Hàn Tùng và tiếng la của Lý quả phụ.

“Con tiện nhân, xem con còn dám tay nữa .”

“Mau đến đây, nhà họ Hàn g.i.ế.c , cứu mạng với... gả nữa! Không gả nữa!”

“Mơ giữa ban ngày , sính lễ nhận , gả cũng gả!”

Lão tộc trưởng chống gậy xuyên qua đám đông: “Ngày lành tháng , các náo loạn cái gì thế !”

“Lão gia t.ử, đang bước qua chậu lửa thì mụ già độc ác mắng , còn đưa tiền sính lễ thì đ.á.n.h thế nào cũng , ngài xem, đó lời con ?”

“Nói bậy, lão nương mắng là mắng Tần Nguyệt, là cô nhầm thôi.”

Lời thốt , gian bỗng chốc im bặt, ít đầu Tần Nguyệt đang ngoài cổng nhà họ Hàn.

“Rắc.”

Tần Nguyệt c.ắ.n vỡ một hạt dưa, ăn : “Đừng chứ, chỉ đến xem náo nhiệt thôi, Lý thẩm ít hạt dưa ?”

Lý thẩm bên cạnh Tần Nguyệt ngơ ngác “ừm” một tiếng, đưa tay nhận lấy nửa nắm hạt dưa, nhưng c.ắ.n cũng c.ắ.n cũng chẳng xong.

Gà Mái Leo Núi

Chuyện là thế nào trời?

“Tiếp tục , tiếp tục .”

Mọi đầu , Lý quả phụ nắm lấy thời cơ, b.ắ.n liên thanh một tràng dài.

Hàn Tùng Tần Nguyệt đang thản nhiên mỉm c.ắ.n hạt dưa, bên tai dần còn thấy những âm thanh khác, dường như cả đất trời chỉ còn và Tần Nguyệt.

Những ký ức tươi từng chút một lướt qua mắt.

Hắn từng ở gần nàng, chỉ cần vươn tay thể ôm lấy nàng.

Thế nhưng chùn bước!

Hắn và nàng, kể từ giây phút hủy hôn, thuộc về hai thế giới khác !

Hắn , từng bước một tiến về phía Tần Nguyệt.

Những chắn phía thấy Hàn Tùng sắp đ.â.m sầm , vội vàng né sang một bên.

Những khác cũng , trong chốc lát, giữa Tần Nguyệt và Hàn Tùng hiện một con đường trống.

Ngô Tiểu Sơn thấy liền chắn mặt Tần Nguyệt: “Ngươi gì?”

Hàn Tùng liếc Ngô Tiểu Sơn một cái, với Tần Nguyệt vẫn đang giữ nụ môi: “Tần Nguyệt, hối hận .”

 

Loading...