BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 62: Rượu vào hỏng việc.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:34:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Nguyệt phản ứng nhanh nhất, nàng ở phía .

Vừa tới cửa thấy Lạc Thanh Hàn cúi , "oẹ" một tiếng, nôn thốc nôn tháo.

Cái ...

"Đại nhân ngài chứ?"

"Nước, nước..."

Nghe Lạc Thanh Hàn đòi nước, Tần Nguyệt liền giật lấy bình nước tùy đeo bên hông đưa qua.

Lạc Thanh Hàn nhanh ch.óng súc miệng vài cái, khi đưa trả bình nước mới phát hiện nhận là Tần Nguyệt chứ Lạc Nhất.

Nhìn sang bên hông Lạc Nhất, bình nước của y vẫn còn treo ở đó.

Nói là...

"Oẹ..."

Lạc Thanh Hàn đầu nôn tiếp.

Bàn tay Tần Nguyệt siết c.h.ặ.t bình nước.

Nàng lầm!

Lúc là vì bát canh, nhưng hiện tại, là phát hiện uống nước trong bình của nàng nên mới nôn!

Gà Mái Leo Núi

Lạc Thanh Hàn nôn đến mức dày co rút, khó khăn lắm mới dừng , ánh mắt xung quanh, nhíu mày: "Lạc Nhất, chúng về!"

"Rõ!"

Xe ngựa từ từ rời , đưa mắt .

Cái quái gì đang diễn thế ?

"Hay là để bảo tiểu nhị lên thêm vài món nữa?"

"Được!"

"Hay là uống thêm chút rượu nữa ?"

Một nhóm coi như chuyện từng xảy , vây quanh Tần Nguyệt và Ngô đại thúc trong.

Gọi thêm mấy món, thêm hai vò rượu.

Tần Nguyệt trong lòng cực kỳ thoải mái, sơ sẩy một chút liền uống quá chén.

Ngô đại thúc khi tiễn Trương bộ đầu và , đầu thì thấy Tần Nguyệt nữa.

"Tiểu nhị, thấy Nguyệt nhi ?"

"Lúc nãy hình như thấy cô lên lầu , chắc là nghỉ ạ."

"Ồ ồ, dẫn về phòng của !"

"Được ạ, mời lối ."

Đêm tối gió cao, một bóng nhảy tường phòng Bộ đầu.

Nghe thấy động tĩnh, Lạc Nhất nhanh ch.óng bật dậy, chỉ mới chạm mặt một chưởng đ.á.n.h ngất .

"Đồ ch.ó săn!"

Tần Nguyệt đá Lạc Nhất một cái, bước chân lảo đảo, tiến về phía cửa phòng của Lạc Thanh Hàn.

"Ai?"

"Lạc Nhất?"

Không nhận câu trả lời, Lạc Thanh Hàn nhanh ch.óng rút trường kiếm, hất rèm giường .

Nhìn kỹ , đôi lông mày rậm tức đến mức nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ Xuyên (川).

"Tần Nguyệt, ngươi tới đây gì?"

Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ , đầu óc Tần Nguyệt vốn m.ô.n.g lung càng m.ô.n.g lung hơn.

"Ngươi là ai? Tên rùa rụt cổ Lạc Thanh Hàn ?"

Tên rùa rụt cổ!

Khóe miệng Lạc Thanh Hàn giật giật: "Tần Nguyệt, ngươi đang ? Ra ngoài!"

"Không , tìm Lạc Thanh Hàn, ngươi gọi đây!"

"Ta chính là Lạc Thanh Hàn!"

"Ta mù, ngươi thể là tên xí Lạc Thanh Hàn !"

Hết gọi "rùa rụt cổ" đến "tên xí", Lạc Thanh Hàn tức đến mức quẳng trường kiếm xuống, chộp lấy chiếc mặt nạ đầu giường đeo , nhảy xuống giường gầm lên: "Nhìn cho kỹ đây, chính là Lạc Thanh Hàn, rốt cuộc ngươi gì?"

Tần Nguyệt lắc đầu: "Sao ngươi nữa ? Không đúng... tới đây là để tính sổ với ngươi!"

Tần Nguyệt lảo đảo bước tới mặt Lạc Thanh Hàn, đưa hai tay .

Lạc Thanh Hàn ánh mắt trầm xuống, vội vàng giơ tay nắm lấy cổ tay Tần Nguyệt.

Chỉ là sức lực của Tần Nguyệt lớn hơn nhiều, nàng trực tiếp kéo tay theo, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đầu .

"Ngươi chê bẩn ?"

"Ta chê ngươi bẩn khi nào? Ngươi buông , buông , ngươi định gì..."

"Câm miệng!"

Tần Nguyệt quát lên một tiếng, trực tiếp chu môi áp tới.

Một mùi rượu nồng nặc xộc mũi, đầu óc Lạc Thanh Hàn trống rỗng, bản năng thốt lên: "Buông... ưm..."

Trong phút chốc, khoang miệng cũng tràn ngập vị rượu cay nồng, một mảng lớn huyết sắc hiện rõ trong mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-62-ruou-vao-hong-viec.html.]

"Bịch."

Cả hai cùng ngã xuống đất, Tần Nguyệt lắc lắc đầu, khẽ gọi một tiếng: "Lạc Thanh Hàn... ngất ?"

Không lời đáp , Tần Nguyệt lảo đảo bò dậy.

"Đừng đất, sẽ bệnh đấy..."

Nàng kéo lên giường, chính cũng ngã gục xuống.

Đêm càng lúc càng sâu, vầng trăng cũng trốn trong mây, Lạc Nhất khẽ cử động đột nhiên mở choàng mắt.

Liếc cánh cửa phòng đang mở, y vội vàng bật dậy lao trong.

Quét mắt một vòng, thấy thanh trường kiếm đất, tim y thắt , từng bước từng bước tiến về phía giường.

Không lẽ nào!

Lạc Nhất run run tay, khẽ hất rèm giường , thấy Tần Nguyệt đang ôm c.h.ặ.t Lạc Thanh Hàn, y hít một lạnh.

Rốt cuộc xảy chuyện gì?

Đại nhân lẽ ...

Cũng may, y phục của Tần Nguyệt vẫn còn nguyên.

giờ là nên kéo để đây?

Thôi, cứ kéo !

Lạc Nhất cẩn thận đỡ Tần Nguyệt dậy, vác nàng đưa về căn phòng tạm thời lúc nàng ở, đắp chăn cho nàng xong mới phòng Lạc Thanh Hàn.

Sáng sớm, một tiếng gầm giận dữ xé tan sự tĩnh lặng.

"Tần Nguyệt, g.i.ế.c ngươi!"

"Hửm?"

Tần Nguyệt chậm rãi mở đôi mắt m.ô.n.g lung, quanh quất.

Đây là... phòng Bộ đầu.

Sao ở đây?

"Rầm!"

Cửa phòng đá văng, Tần Nguyệt đầu , thấy Lạc Thanh Hàn tay cầm trường kiếm, trong đầu nàng xẹt qua hình ảnh cưỡng ép .

Ngay lập tức, Tần Nguyệt hít một lạnh, mắt tràn đầy hoảng loạn.

Xong đời !

Không chịu nhớ lâu, đúng là t.ửu sắc hại mà!

Nàng kéo chăn che , Tần Nguyệt nuốt nước bọt: "Ra ngoài, ngoài , mặc y phục."

Bước chân Lạc Thanh Hàn khựng , đẩy Lạc Nhất ngoài, "rầm" một tiếng đóng cửa .

Quay , Lạc Thanh Hàn lạnh lùng : "Tần Nguyệt, ngươi bớt giở trò đó !"

Tần Nguyệt đau đầu đẩy chăn , nhảy xuống giường: "Nếu uống quá chén, thực sự gì, ngươi tin ?"

"Lời nếu để , ngươi tin ?"

Nghe , Tần Nguyệt gật đầu lia lịa: "Ta tin, tin chứ, vì thực sự uống đến mụ mị cả ."

Lạc Thanh Hàn tức đến mức tay run rẩy, quát lớn: "Tần Nguyệt!"

Tần Nguyệt cau mày, ngẩng đầu đôi mắt như sắp phun lửa của : "Thôi , ngươi thế nào, !"

Bây giờ gì cũng vô ích, giải quyết vấn đề mới là quan trọng nhất!

"Thái độ của ngươi là ?"

"Ta thái độ thế đấy, ngươi mắt thì thể ngoài!"

"Ngươi..."

"Ngươi cái gì mà ngươi, một đại nam nhi đại trượng phu, chẳng chỉ là hôn một cái thôi , cùng lắm thì cho ngươi hôn chứ gì!"

Tần Nguyệt bước tới hai bước, trường kiếm trong tay Lạc Thanh Hàn c.h.é.m tới.

Tần Nguyệt lách một cái, "ầm" một tiếng, cây cột bên cạnh xuất hiện một vết c.h.é.m sâu.

Ánh mắt Tần Nguyệt trầm xuống: "Ngươi chơi thật đấy !"

Lạc Thanh Hàn gì, tiếp tục vung kiếm lao lên.

Tần Nguyệt lập tức né sang bên cạnh.

Trong phút chốc, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên ngớt, căn phòng trở nên hỗn loạn.

Bên ngoài, Lạc Nhất ba tên binh lính đang ở phòng Bộ đầu, nhịn nuốt nước bọt: "Tất cả lui , các thấy gì cả, rõ ?"

"Rõ ạ!"

Tần cô nương thật là hung mãnh quá !

"Rầm!"

Một chiếc ghế một kiếm c.h.é.m tan tành, Tần Nguyệt cũng nhân cơ hội chộp lấy trường kiếm của Lạc Thanh Hàn.

Sau khi đoạt lấy trường kiếm, Tần Nguyệt trực tiếp nắm c.h.ặ.t hai tay , đè xuống đất: "Không động đậy, nếu hôn ngươi đấy!"

Tần Nguyệt cũng đ.á.n.h lửa giận , cánh tay rạch một đường kiếm, đau đến khó chịu.

Nghe Lạc Thanh Hàn run rẩy, ngừng phản kháng, nghiến răng nghiến lợi : "Ngươi dám!"

"Ngươi thử ?"

Nói xong Tần Nguyệt cố ý cúi thấp xuống, nhưng nhanh đó đôi mắt Tần Nguyệt trợn ngược, đổ ập xuống .

 

Loading...