BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 58: Người cùng đường.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:34:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy càng xe ngựa màu xám là Lạc Nhất mặc hắc y, mặt cảm xúc, tim Tần Nguyệt thót lên một cái.

Cái tên Lạc Thanh Hàn tới đây?

"Hú."

Trương bộ đầu tung xuống ngựa, Tần Nguyệt và Ngô đại thúc một cái, vội vàng nghênh đón.

"Trương bộ đầu."

Sau khi chào hỏi Trương bộ đầu, hai khom hành lễ với xe ngựa: "Tham kiến đại nhân, đại nhân quang lâm, nghênh đón từ xa chỗ thiếu sót, mong đại nhân thứ tội."

"Không , , các thế khó quá!"

Giọng lạ lẫm vang lên, Tần Nguyệt từ từ thẳng dậy.

Chỉ thấy một bàn tay trắng trẻo vén rèm xe, ngay đó một vị công t.ử mặc bạch y, tướng mạo tuấn chui .

Khoảnh khắc thấy , đồng t.ử Tần Nguyệt mạnh mẽ co rụt một cái.

Linh lực d.a.o động!

Tu sĩ!

Chính là vị tu sĩ mà Lạc Thanh Hàn từng tiếp xúc !

Mắt thần thái, linh lực trong phạm vi d.a.o động bình thường, tiết ngoài.

Tuy tu vi, nhưng tà tu là !

Trong lúc Tần Nguyệt quan sát , vị công t.ử tuấn cũng đang quan sát Tần Nguyệt, nhanh ch.óng lộ một nụ : "Vị chắc hẳn là Tần cô nương ."

Người cùng đường, một cái là ngay.

Nói cũng , sở dĩ lúc Tuyên Phỉ mắc bẫy của Tần Nguyệt, chủ yếu là vì lúc đó Tần Nguyệt còn dùng linh lực, linh lực d.a.o động.

Tần Nguyệt khẽ gật đầu: "Ta là Tần Nguyệt, vị công t.ử xưng hô thế nào?"

Vị công t.ử tuấn nhảy xuống xe ngựa, giơ tay chỉ về phía , : "Ta là biểu ca của , tên Phong Vô Trần, mạo quấy rầy ."

Lạc Thanh Hàn mới chui khỏi xe ngựa nhíu mày, chút khó hiểu đại biểu ca Phong Vô Trần của .

Chẳng là tới để thử Tần Nguyệt ?

Sao gặp mặt luôn tên thật ?

Tần Nguyệt theo ngón tay, chiếc mặt nạ đồng xanh , nhàn nhạt gọi một tiếng: "Chào Lạc đại nhân."

Nhìn dáng vẻ bụi bặm, mặt còn dính bùn đất của Tần Nguyệt, Lạc Thanh Hàn ừ một tiếng, trong mắt thoáng hiện một tia ghét bỏ.

Phong Vô Trần đầu liếc một cái, xoay : "Tần cô nương, đó biểu xong những ý tưởng của cô nương, liền cảm thấy cô nương nhất định tầm thường, nên đặc biệt yêu cầu dẫn đến kiến diện, nếu chỗ nào đường đột mong Tần cô nương chớ trách."

"Phong công t.ử quá lời, chỉ là tệ xá đang lúc tu sửa, sợ chỗ chậm trễ quý khách."

"Tần cô nương đa lự ."

"Phong công t.ử nếu chê, mời dời bước đến nhà Càn cha của uống chén nhạt."

"Không chê, chê, chính là đặc ý đến để thỉnh giáo cô nương mấy vấn đề."

"Mời!"

"Mời!"

Thấy ánh mắt Tần Nguyệt vẫn luôn dừng Phong Vô Trần, ý gọi Lạc Thanh Hàn, Ngô đại thúc vội vàng : "Lạc đại nhân, mời bên ."

Lạc Thanh Hàn liếc Ngô đại thúc một cái, bước chân theo.

"Quả nhiên là đất lành chim đậu, nơi ."

"Ta thể coi như Phong công t.ử đang khen nơi nhân kiệt địa linh ?"

"Có thể, Tần cô nương liền xinh ."

"Phong công t.ử khéo đùa, mời."

Lạc Thanh Hàn ở bên của Phong Vô Trần, hai , hiểu cảm thấy chút phiền muộn.

Rất nhanh một nhóm đến nhà Ngô đại thúc, Ngô Tiểu Sơn chạy về sớm dọn dẹp xong chính sảnh.

"Mời ."

Tần Nguyệt nhận lấy khăn lau mặt từ tay Ngô Tiểu Sơn, tùy ý lau hai cái, dẫn đầu bước chính sảnh, Phong Vô Trần và Lạc Thanh Hàn theo sát phía .

Chỉ là Lạc Nhất nhanh hơn bọn họ một bước đến bên ghế , đó nhanh ch.óng rút một chiếc khăn gấm trắng, thoăn thoắt lau chùi bàn ghế.

Thấy cảnh , bước chân Tần Nguyệt khựng , trong mắt thoáng hiện một tia vui.

Gà Mái Leo Núi

Tên ý gì đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-58-nguoi-cung-duong.html.]

Chê bẩn thì đừng tới a!

"Tần cô nương đừng để tâm, biểu của bệnh khiết tịnh, lúc nghiêm trọng thì cả ngày ngâm trong nước chịu ."

Tần Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc : "Không để tâm, để tâm, điều bệnh khiết tịnh cũng là một loại bệnh, vẫn là nên sớm trị khỏi thì hơn!"

Lời thốt , mấy đạo ánh mắt lập tức đổ dồn lên Tần Nguyệt.

"Phụt." Phong Vô Trần nhịn thành tiếng, "Ha ha ha, Tần cô nương quá đúng, bệnh thì trị, đáng tiếc biểu của khổ công tìm kiếm lương phương mà ... Thôi cái đó, chúng đừng quản ."

"Hừ!"

Lạc Thanh Hàn vui hừ lạnh một tiếng, xuống chiếc ghế mà Lạc Nhất lau sạch.

"Phong công t.ử mời ."

"Đa tạ."

"Phong công t.ử ngài quá khách khí ."

"Cô nương cũng ."

"Được!"

Sau khi Tần Nguyệt xuống, Ngô Tiểu Sơn mang lên, còn Lạc Nhất thuận thế lui ngoài, nhất thời trong chính sảnh chỉ còn ba .

"Lạc đại nhân mời dùng , Phong công t.ử mời dùng ."

"Tần cô nương, chuyện thầy t.h.u.ố.c lưu động mà cô nương với biểu đó, thể kỹ cho một chút ?"

"Tất nhiên là , cũng , quan trọng nhất vẫn là vị đại phu tinh thông nhiều thứ..."

Hai một hỏi một đáp trò chuyện rôm rả, Lạc Thanh Hàn cứ thế hai , lời nào cũng uống , giống như hề tồn tại .

Chỉ là, Tần Nguyệt thể ngó lơ sự hiện diện của ?

Bởi vì đôi mắt thâm trầm cứ luôn dán c.h.ặ.t mặt nàng, giống như thấu nàng , đến mức nàng cảm thấy thoải mái!

Nhẫn nhịn một hồi, Tần Nguyệt rốt cuộc nhịn hướng Lạc Thanh Hàn hỏi: "Lạc đại nhân cứ chằm chằm như , là vì trí tuệ mặt biến hóa ?"

Khóe miệng Lạc Thanh Hàn khẽ giật giật: "Quá bẩn, rõ."

Bẩn!

Dám bẩn!

Tần Nguyệt chút tức đến bật : "Vậy thì thật ngại quá, bẩn mắt ngài, tắm rửa đồ ngay đây. Phong công t.ử ngài chơi một lát, một chút sẽ ngay, về chúng tiếp tục."

"Được!"

Tần Nguyệt mỉm , dậy rời khỏi chính sảnh.

Tần Nguyệt , Lạc Thanh Hàn liền thấp giọng : "Biểu ca, còn nhớ đến đây để ?"

"Tất nhiên là nhớ."

"Kết quả thế nào?"

"Không chắc Tuyên Phỉ do nàng g.i.ế.c , nhưng nàng là tu sĩ!"

Đồng t.ử Lạc Thanh Hàn co rụt : "Huynh lầm chứ?"

Phong Vô Trần lắc đầu: "Không lầm, nàng qua Đúc đầu tiên, linh lực d.a.o động ."

"Lát nữa thử nàng một chút."

"Cứ xem tình hình , vạn nhất nàng chỉ là vô tình mà Đúc , thử nhiều quá cũng , hơn nữa, nàng còn thông minh hơn chúng tưởng tượng."

"Ta bao giờ xem thường nàng !"

Tần Nguyệt khỏi chính sảnh, Ngô đại thúc đang tán gẫu với Trương bộ đầu liền bước tới.

"Nguyệt nhi, sắp đến trưa , cần chuẩn bữa trưa riêng cho bọn Lạc đại nhân ?"

Trong lòng đang vui, Tần Nguyệt trực tiếp : "Không cần, đám bá tánh nghèo khổ như chúng , lấy cá thịt linh đình mà chiêu đãi bọn họ!"

Nói xong, Tần Nguyệt về phía giếng nước.

"Nguyệt nhi, như liệu ?"

"Không , cứ con!"

Ngô đại thúc bất lực về phía Trương bộ đầu, Trương bộ đầu : "Cứ theo Tần cô nương !"

cũng quyết định , cũng vô ích.

Rất nhanh, Tần Nguyệt múc một chậu nước nhanh ch.óng rửa mặt, xoay về căn phòng tạm thời của , một bộ y phục sạch sẽ mới trở chính sảnh.

 

Loading...