BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 52: Đúng là mù mắt rồi.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 03:14:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy vẻ chán ghét tràn ngập trong mắt Lạc Thanh Hàn, Lạc Nhất nhịn mà thở dài trong lòng.

Đại nhân ghét nhất là cảnh c.h.é.m g.i.ế.c, nhưng thể dính m.á.u.

Tần Nguyệt và Ngô đại thúc thuê một cỗ xe bò mui, vội vã về phía huyện thành.

Sau khi xếp hàng thành, Tần Nguyệt liền lên tiếng: "Càn cha, một canh giờ chúng hội hợp ở đây nhé."

Phải, nàng tách khỏi Ngô đại thúc.

thứ nàng cần mua ít, đặc biệt là quan quách, đến lúc đó một vật lớn như đột nhiên biến mất, giải thích với Ngô đại thúc?

"Được, con tự cẩn thận một chút, đừng gây chuyện."

"Con ."

"Cái cầm lấy, đừng tiếc tiền!"

Tần Nguyệt dúi mười lượng bạc vụn qua, Ngô đại thúc từ chối.

Bởi vì đồ đạc nhà nàng cũng nhờ ông mua, mà dù từ chối, Tần Nguyệt chắc chắn cũng sẽ ép ông cầm lấy, nên cần thiết thoái thác.

Sau khi tách , Tần Nguyệt tìm hỏi thăm vị trí của cửa tiệm thọ tài, sải bước tới cửa hàng gần nhất.

Lần tới huyện thành là vì việc, căn bản thời gian quan sát kỹ lưỡng.

Bây giờ , đường sạp hàng nhỏ thật sự nhiều.

Tiểu thương mặt mày hớn hở, lớn tiếng rao hàng.

Người qua kẻ cũng ít, vô cùng náo nhiệt.

"Cô nương, bánh rau, ba văn một cái, lấy một cái nhé!"

Vừa bao xa, Tần Nguyệt gọi .

Tần Nguyệt liếc mắt qua, thấy sạp hàng sạch sẽ, bánh rau cũng nướng vàng ruộm, liền mua hai cái, ăn.

Vị cũng tệ, nhưng ngon bằng đồ nương , lát nữa mua thêm chút bột mì mang về, đợi tuyết rơi thì vây quanh lò lửa nướng bánh ăn!

"Kẹo hồ lô, kẹo hồ lô..."

Đi hết con phố dài trăm mét, tay Tần Nguyệt thêm ít đồ, từ đồ ăn đến đồ chơi đều đủ cả.

Tần Nguyệt vui vẻ, đám tiểu thương cũng vui mừng.

Sau khi qua đoạn phố náo nhiệt, Tần Nguyệt rẽ con hẻm nhỏ phía , khi từ phía bên , tay còn một món đồ nào nữa.

Đi một lát, Tần Nguyệt cuối cùng cũng tới tiệm thọ tài.

Tiệm thọ tài giống những cửa hàng khác, bên ngoài tiểu nhị mời khách, bên trong sáng sủa, bước chân cảm giác đè nén.

"Cô nương mua gì ?"

Một trung niên nhân dáng vẻ đôn hậu, trông chính trực bước tới.

Tần Nguyệt lên tiếng: "Ta xem qua , ở đây loại quan quách nhất là loại nào? Giá bao nhiêu?"

"Cô nương mời bên , loại nhất trong tiệm chúng từ gỗ hồng tùng, giá mười lăm lượng bạc."

Mười lăm lượng, tính là đắt.

Chỉ là .

Rất nhanh, trung niên dẫn Tần Nguyệt tới hậu đường.

Bên trong hậu đường bày ba cỗ quan tài lớn đầy khí thế.

"Cô nương, ba cỗ quan tài đều từ gỗ hồng tùng, chỉ là kích thước khác . Cỗ lớn nhất là mười lăm lượng, hai cỗ đều là mười bốn lượng."

Tần Nguyệt qua, cũng chẳng thế nào, chỉ giá đắt thì chắc là loại nhất.

"Lấy nó !"

"Được, xin hỏi cô nương đưa quan tài tới ? Nếu là trong thành, chúng thể miễn phí vận chuyển, nếu là nơi khác thì tính thêm tiền tùy theo cách, đương nhiên cô nương cũng thể tự tìm đưa ."

Nghe , ánh mắt Tần Nguyệt trầm xuống.

Đây quả thực là một vấn đề lớn!

Không thể thu túi trữ vật mặt khác, nhưng mang đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-52-dung-la-mu-mat-roi.html.]

Đưa tới ?

Suy nghĩ kỹ một chút, Tần Nguyệt quyết định vẫn dùng chiêu cũ, tìm một con hẻm vắng .

"Ta vẫn là tự tới kéo , thuê một cỗ xe ngựa ngay đây, cứ giữ quan tài cho ."

"Được!"

Tần Nguyệt hỏi thăm nơi thuê xe ngựa, đó vội vã rời khỏi tiệm quan tài.

Rất nhanh, Tần Nguyệt tới con phố chuyên cho thuê xe ngựa.

Ngay cổng một tiểu viện gần nhất đỗ hai cỗ xe ngựa, một tên tiểu nhị đang mắng nhiếc kỳ cọ cho ngựa.

Tần Nguyệt trực tiếp lên : "Ta thuê một cỗ xe mui."

Tiểu nhị đ.á.n.h giá Tần Nguyệt vài lượt, hời hợt đáp: "Có cần phu xe ?"

"Không cần!"

"Xe ngựa thuê một ngày năm trăm văn, tính từ lúc bắt đầu thuê, đủ một ngày cũng tính một ngày. Tiền đặt cọc ba mươi lượng, trong trả tiền là thể dắt ."

Mấy lời phía Tần Nguyệt ý kiến, nhưng khi đến tiền đặt cọc, lông mày nàng nhíu : "Những nơi khác tiền đặt cọc chỉ năm lượng, ngươi đòi ba mươi lượng?"

Tiểu nhị ngẩng cao đầu, hận thể dùng lỗ mũi .

"Ở chỗ chúng , phu xe kèm mới là mười lượng, ngươi thuê phu xe thì là ba mươi lượng, nếu lỡ như một trở , đông gia chẳng sẽ lột da !

Đương nhiên , nếu ngươi tiền, ngươi cũng thể trực tiếp mua lấy một cỗ, đắt , tầm ba bốn mươi lượng thôi!"

Nhìn thái độ của tên tiểu nhị, ánh mắt Tần Nguyệt lạnh lẽo: " đắt, nhưng cho dù mua cũng sẽ mua ở chỗ của ngươi."

"Vậy thì ngươi mau mua một cỗ cho xem thử , cả bộ xiêm y tới hai trăm văn mà còn giả bộ đại tiểu thư cái gì! Thật coi mù mắt !"

Gà Mái Leo Núi

"Ngươi đúng là mù mắt thật !"

"Ngươi... hừ!"

Tần Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, bước .

Đi đầy trăm mét, Tần Nguyệt tới một nơi cho thuê khác.

Tiểu nhị nhà cực kỳ nhiệt tình, khi xem qua bên ngoài, còn mời Tần Nguyệt tiểu viện để xem thêm nhiều ngựa khác.

Chỉ là Tần Nguyệt sân xem một vòng, liền trúng một con trâu vàng to khỏe.

"Trâu bán ?"

"Bán chứ, cô nương thật đúng là mắt , tuy rằng trâu chạy nhanh bằng ngựa, nhưng nó quý giá khó nuôi như ngựa, hơn nữa nó còn việc đồng áng, đây là điểm mà ngựa bì kịp."

"Ta cũng chính là trúng điểm , thêm cả khung xe thì giá bao nhiêu?"

"Ta thấy cô nương cũng thành tâm mua, thách gì, tính cả khung xe tổng cộng năm lượng bạc!"

"Được!"

Con trâu già của Trương đại gia mà ông còn đáng giá năm lượng, tuy khoa trương một chút, nhưng con trâu vàng cái giá đó cũng xem như tương đương.

"Được, cô nương mời qua bên , chúng sẽ cung cấp văn tự mua bán, còn khế ước trâu đóng dấu của quan phủ."

Tiểu nhị dẫn Tần Nguyệt tới cửa tiệm phía , sơ qua với chưởng quỹ một chút, chưởng quỹ liền lấy văn tự mua bán và khế ước của con trâu.

Rất nhanh, Tần Nguyệt đ.á.n.h xe bò đường cũ, lúc ngang qua cửa tiệm đầu tiên, nàng còn cố ý với tên tiểu nhị vẫn đang kỳ cọ lông ngựa một cái.

Sắc mặt tiểu nhị khó coi vô cùng, còn về việc lẩm bẩm cái gì, Tần Nguyệt thấy, cũng lười quan tâm.

Bởi lẽ hạng sẽ bao giờ gặp nữa, hà tất lãng phí thời gian.

Bây giờ xe bò, khi thu quan tài, còn thể mua thêm ít lương thực và vải bông.

Nếu mua hạt giống thích hợp, gieo linh điền trong tiểu thiên địa, thì càng hơn nữa!

linh điền để cũng uổng, trồng chút thức ăn cũng .

Càng nghĩ Tần Nguyệt càng thấy khả thi, nhanh ch.óng đ.á.n.h xe bò tiến về phía tiệm thọ tài.

Thấy sắp tới tiệm thọ tài , một bóng dáng nhỏ bé bỗng lao , ngã nhào ngay xe bò của Tần Nguyệt, "oa" một tiếng rống lên!

Đồng t.ử Tần Nguyệt co rụt , vội vàng kéo c.h.ặ.t dây cương: "Hú!"

Một phụ nhân ngoài hai mươi tuổi, mặc áo xám lao , bế đứa nhỏ lên liền mắng mỏ: "Ngươi đ.á.n.h xe kiểu gì thế hả? Đâm trúng Tiểu Tầm nhà !"

 

Loading...