BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 21: Ngươi tưởng ta sẽ tin sao.

Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:13:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cẩn thận!"

Tần Nguyệt hét lên một tiếng, nhanh ch.óng lao tới.

Thấy mũi tên sắc lẹm sắp găm lưng Ngô đại thúc, đôi mắt Tần Nguyệt trừng lớn.

Nhanh lên!

Nhanh hơn chút nữa!

Trong chớp mắt, Tần Nguyệt phát hiện thứ xung quanh như dừng , bao gồm cả mũi tên .

Toàn bộ sức mạnh trong cơ thể nàng tức khắc dồn về đan điền, ngay khoảnh khắc , luồng linh lực quen thuộc từ đan điền tràn khắp .

Lần đúc thứ nhất thành công!

Trong lòng vui mừng khôn xiết, Tần Nguyệt đưa tay chộp lấy mũi tên chạm lưng Ngô đại thúc, đó xoay ngược hướng mũi tên, ném trả theo đúng quỹ đạo cũ.

"A!"

Một tiếng t.h.ả.m thiết vang lên, chỉ thấy mái nhà đằng xa, một kẻ mặc áo trắng lăn từ mái xuống, rơi xuống đất thật mạnh.

Ngực thủng một lỗ, m.á.u trào từ miệng, đôi mắt trợn trừng chằm chằm Tần Nguyệt phía xa.

Đến c.h.ế.t cũng hiểu nổi Tần Nguyệt điều đó bằng cách nào!

"Đáng c.h.ế.t, cẩn thận một chút!"

Ngô đại thúc sững sờ, thể tin nổi Tần Nguyệt.

Ông Tần Nguyệt lợi hại!

chuyện tay bắt mũi tên thế , dù tận mắt chứng kiến, ông vẫn chút dám tin.

đó là sự thật!

So với sự kinh ngạc của những khác, Tần Nguyệt là đại hỷ.

Cuối cùng cũng thể dùng linh lực !

Tuy nhiên, điều khiến nàng vui nhất là vòng tròn đỏ ngón trỏ, nó hóa là một tiểu thiên địa hệ thống chỉnh, còn cao cấp hơn cả túi trữ vật nhẫn gian.

Phải rằng, ngay cả đại năng kỳ Nguyên Anh cũng chắc nhẫn gian.

Vậy mà giờ đây, bản nàng một tiểu thiên địa cao cấp hơn!

"Nguyệt nhi, tay con chứ?"

"Nguyệt nhi..."

Tay cảm thấy lạnh buốt, Tần Nguyệt bừng tỉnh, : "Không , con !"

Con hiện giờ đang !

Nếu tình thế thích hợp, nàng giờ đây chỉ vang ba tiếng, hét lên một câu "Ta trở !".

Ngô đại thúc lật xem bàn tay nhỏ của Tần Nguyệt, xác định vết thương mới nhét gói giấy dầu tay nàng: "Lần xung động như nữa."

"Con ạ."

Nói Tần Nguyệt nhanh ch.óng mở lấy bánh, c.ắ.n một miếng thật mạnh.

"Thơm quá!"

Ngô đại thúc thở hắt một : "Con ăn , cùng họ xem xét xung quanh!"

"Dạ!"

Tiễn Ngô đại thúc , Tần Nguyệt gặm bánh phóng linh lực thăm dò trong vòng tròn đỏ.

Tiểu thiên địa lớn lắm, tổng cộng đầy trăm mẫu đất.

Vòng ngoài cùng là một dãy núi cao lắm, núi ít hoa cỏ cây cối, còn những cây ăn quả trĩu quả.

Bên trong dãy núi, theo trận pháp Bát Quái phân chia thành từng mảnh linh điền nhỏ.

Chính giữa linh điền là một suối linh tuyền trong vắt, linh khí nồng đậm.

Ngay phía linh tuyền, một tòa trúc lâu ba tầng đang lơ lửng.

Tòa trúc lâu , cửa còn treo tấm rèm ngọc trai xinh xắn, tấm rèm...

Trời ạ!

Hóa !

Quá xúc động, Tần Nguyệt bánh khô nghẹn.

"Khụ..."

Tần Nguyệt vội vỗ n.g.ự.c hai cái, nhanh ch.óng dùng linh lực cuộn một chút linh tuyền, mang khỏi vòng tròn đỏ, đưa miệng.

Dòng linh tuyền ngọt mát trôi qua cổ họng, Tần Nguyệt mới hồn, cái bánh trong tay, chẳng còn ăn chút nào nữa.

Sơn trại lớn lắm, nhanh lũ sơn tặc trói kéo một căn phòng giam giữ, mấy phụ nữ cũng đưa sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-21-nguoi-tuong-ta-se-tin-sao.html.]

Trương bộ đầu mặt mày hớn hở, chắp tay về phía Tần Nguyệt: "Tần cô nương quả nhiên là cân quắc bất nhượng tu mi!"

Tần Nguyệt : "Nếu các ngài giày vò bọn chúng , cũng chẳng thể tìm sơ hở ."

"Cách là do Ngô lão đại nghĩ , cô nương là nghĩa nữ của , đúng là hổ phụ sinh khuyển t.ử, đều giỏi!"

Tần Nguyệt mỉm đáp lời, mà về phía Ngô đại thúc.

Ngô đại thúc mở lời: "Trương bộ đầu quá khen , nhưng chuyện hôm nay xin Trương bộ đầu giữ kín cho, Nguyệt nhi dù cũng là phận nữ nhi, bắt lên sơn trại là chuyện lớn, nếu g.i.ế.c nữa..."

"Chuyện cần cũng sẽ dặn dò thuộc hạ, nhưng như thì công lao đều thuộc về Huynh chúng , trong lòng chút áy náy đấy!"

"Chỉ cần Nguyệt nhi bình an, những thứ khác đều quan trọng."

"Ha ha ha, yên tâm , sẽ để các chịu thiệt ."

Đang , quan binh chạy tới: "Bộ đầu, trong địa hầm phát hiện nhiều đồ!"

"Đi, xem thử!"

Khi bọn họ tới địa hầm, đồ đạc bên trong khiêng ngoài.

Tổng cộng năm chiếc rương lớn, một chiếc chứa đầy quan ngân, hai chiếc chứa đầy châu báu trang sức, hai chiếc chứa đầy đồ cổ tranh chữ.

Lúc , hai quan binh đang xem xét tranh chữ.

Thấy họ tới, một lên tiếng: "Bộ đầu, quyển sách vấn đề."

Một quan binh đưa tới một cuốn sách dày lắm, Trương bộ đầu mở xem, đôi mày nhíu .

Những chữ tách riêng ông đều , nhưng gộp thì mãi hiểu?

Lời khớp lời , lộn xộn hết cả!

Tần Nguyệt ghé đầu thử, ánh mắt khẽ động: "Cái chẳng lẽ là sổ cái !"

Dứt lời, mắt Trương bộ đầu sáng lên: "Lôi Đại đương gia đây, thẩm vấn!"

"Rõ!"

Rất nhanh, Đại đương gia đang hôn mê kéo tới, một chậu nước dội thẳng xuống đầu.

Làn nước lạnh ngắt tức khắc tỉnh táo .

Hắn mở mắt một vòng, liền hiểu rõ cảnh hiện tại của .

Hắn trúng t.h.u.ố.c, giờ quan binh bắt !

"Nói , cuốn sổ cái giải mã thế nào?"

Gà Mái Leo Núi

Bị hỏi một câu bất thình lình như , ánh mắt Đại đương gia động, lên tiếng: "Ta các đang gì."

Trương bộ đầu hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đừng rượu mời uống uống rượu phạt, quan phủ chúng đủ loại cực hình để khiến ngươi khai!"

"Ta thực sự các đang gì."

"Ngươi c.h.ế.t !"

Trương bộ đầu "xoẹt" một tiếng rút trường đao , gác lên cổ Đại đương gia: "Ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, cuốn sổ cái giải mã thế nào?"

"Không !"

"Ngươi..."

"Trương bộ đầu, vài vấn đề hỏi !"

Lời , xung quanh đều về phía Tần Nguyệt, còn tên Đại đương gia khi thấy bộ y phục nàng thì giận dữ: "Là ngươi, kẻ hạ độc chính là ngươi!"

Tần Nguyệt mỉm : "Ta chỉ ném một gói mê d.ư.ợ.c nhà bếp thôi, là do ngươi nhiều việc ác, kẻ lấy mạng ngươi quá nhiều mà thôi!"

Nghe lời , Đại đương gia giận dữ c.h.ử.i rủa: "Con tiện nhân đáng c.h.ế.t, sớm thế lúc đầu nên để chúng nó sống."

"Đừng nhảm nữa, , là ai sai khiến ngươi cướp của ?"

"Ngươi là ai?"

"Tần Nguyệt." Thấy Đại đương gia ánh mắt ngơ ngác, Tần Nguyệt bổ sung: "Chính là mà ngươi sai tiểu đội năm cướp đấy."

Ánh mắt Đại đương gia lóe lên, lên tiếng: "Không ai sai khiến cả, ngươi chỉ là xui xẻo đụng thôi."

"Ngươi tưởng sẽ tin ? Con đường từ Vạn Phúc thôn lên trấn , mấy năm nay chẳng thấy ai cướp bao giờ!"

"Ngươi tin tùy ngươi."

Ánh mắt Tần Nguyệt trầm xuống, vươn tay bóp c.h.ặ.t bả vai Đại đương gia, tay dùng lực, liền vang lên tiếng xương cốt vỡ vụn và tiếng thét thê lương của .

"A..."

Trong phút chốc, ít kìm mà tê dại da đầu, nổi da gà khắp .

Thế nhưng khóe miệng Tần Nguyệt nhếch lên, nhẹ nhàng : "Nghe con hơn hai trăm mảnh xương, Đại đương gia thử cảm giác bộ bóp nát ?"

Lời còn dứt, tay Tần Nguyệt ép lên bả vai bên của , bắt đầu dùng lực.

"A... ... ... !"

 

Loading...