BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 15: Hàn nhị có vấn đề lớn.
Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:09:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Rõ, nhị thiếu gia!"
Đầu thôn Vạn Phúc, tiểu viện nhà Thôn trưởng xây gần xong, lúc đang xây tường bao.
Thấy quản gia cưỡi lừa vội vã chạy tới, chân mày Thôn trưởng nhíu .
Đã dặn việc gì tới thôn Vạn Phúc, giờ tới thì chắc chắn chuyện!
"Thôn trưởng."
Thôn trưởng quanh một lượt, lên tiếng : "Qua bên ."
Hai tới gốc hòe già nơi đầu thôn, quản gia lấy bức thư mà Tạ Phong đưa cho, nhỏ giọng : “Lão gia, đây là thư của nhị thiếu gia đưa, dặn tiểu nhân tận tay giao cho ngài, đó mang thư hồi âm về.”
Thôn trưởng chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, đợi khi chậm rãi mở thư , ánh mắt ông bỗng chầm xuống.
Tần Nguyệt tiễn Tần Hạo tới tư thục thực sự là vì học ?
Chỉ e ý đồ ở đó, mà là...
Đồng t.ử thôn trưởng co rụt , với quản gia: “Ngươi đợi một lát, thư hồi âm ngay đây.”
“Rõ!”
Thôn trưởng vội vàng trở về nhà, lục b.út mực giấy nghiêng, nhanh ch.óng mài mực lách.
Ở phía bên , vì Tần Hạo sắp sửa nhập học, thời gian quá gấp rút kịp may y phục chăn màn, Tần Nguyệt phất tay một cái: Mua.
Cái mua một ít, cái mua một ít, đường trở về, xe bò còn đầy hơn cả lúc , khiến Trương đại gia mà hâm mộ thôi.
“Tiếc là tuổi tác lớn, nếu cùng các ngươi lên núi săn b.ắ.n, thật là kiếm tiền mà.”
Lời thốt , Ngô đại thúc liền nhạt giọng : “Vận khí thương thôi, nếu mà thương, tiền kiếm khi còn đủ mua t.h.u.ố.c !”
Nghe Trương đại gia gật gật đầu, “Cũng đúng, săn b.ắ.n nguy hiểm, cứ Cha Hàn Tùng mà xem, mấy ngày Hàn Tùng nương còn lên huyện thành tìm Hàn lão nhị nhà bà đòi tiền mua t.h.u.ố.c đấy! Nghe là thương gân mạch ở chân gì đó, tóm là khá nghiêm trọng.”
Nghe thấy lời , ánh mắt Tần Nguyệt trầm xuống.
Chuyện mấy ngày Hàn Tùng nương xe bò lên trấn, Ngô Tiểu Sơn qua.
Chỉ là lúc đó nàng nghĩ nhiều, cứ ngỡ bà chỉ lên trấn mua đồ mà thôi.
Không ngờ bà tới huyện thành, hơn nữa còn là tìm Hàn lão nhị đòi tiền.
Hàn lão nhị sư gia mới hơn một tháng, thể cho bao nhiêu tiền chứ?
Nghĩ tới đây, Tần Nguyệt mở miệng hỏi: “Trương đại gia, ngài Hàn lão nhị cho nương bao nhiêu tiền ?”
Trương đại gia lắc đầu, “Cái , nhưng chắc là cho ít .”
“Sao ngài ?”
“Các ngươi , hai ngày nay tức phụ ngày nào cũng mắng cháu đích tôn của cầu tiến, bảo nó cũng bằng tuổi Hàn lão nhị, Hàn lão nhị hiếu kính nương cái cái nọ, còn nó thì chẳng tích sự gì, còn suốt ngày gây rối.”
Dứt lời, Ngô đại thẩm liền phẫn nộ : “Ngày hôm qua con mụ Trương Thúy Hoa đê tiện còn khoe khoang với cây trâm bạc Hàn lão nhị tặng bà , bảo là mua mất năm lượng bạc đấy!”
Nghe Tần Nguyệt và Ngô đại thúc liếc , trong mắt đều rõ hai chữ thể nào, Hàn lão nhị thể nhiều tiền như .
Có vấn đề!
“Nương đừng giận, đợi con kiếm đủ tiền, con cũng mua một cây thật để hiếu kính !”
Ngô đại thẩm lườm Ngô Tiểu Sơn một cái, “Ta thiếu phát trâm ? Ta thiếu là thiếu tức phụ! Thiếu cháu nội cháu ngoại kìa!”
Ngô Tiểu Sơn ngẩn , vội vàng ngẩng đầu trời, coi như thấy.
Thấy Ngô đại thẩm nhịn mắng: “Cái tên tiểu t.ử , ngươi vẫn còn tu đấy chứ, cảnh báo ngươi, nhà họ Ngô chúng tuy đông , nhưng cái nhánh của ngươi thể đứt đoạn ...”
Ngô đại thẩm mắng một hồi lâu mới thôi, bắt đầu chuyện phiếm gia đình với lão thái thái.
Tần Nguyệt ái ngại Ngô Tiểu Sơn một cái, tiếp tục suy nghĩ sự việc.
Bây giờ thể khẳng định là Hàn lão nhị tham ô , chỉ là tham ô bao nhiêu, tên huyện lệnh cấp quan tham .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-15-han-nhi-co-van-de-lon.html.]
Gà Mái Leo Núi
Nếu huyện lệnh cũng là một quan tham, vấn đề sẽ lớn.
Còn thôn trưởng bóc lột như thế nào?
Về việc văn thư đó, ông thu lợi ?
Càng nghĩ vấn đề càng nhiều, Tần Nguyệt nhịn đưa tay vỗ vỗ đầu, ép bản tạm gác chuyện.
“Nguyệt nhi, con chứ?”
“A nãi, con .” Thấy lão thái thái vẫn lộ vẻ lo lắng, Tần Nguyệt vội vàng thêm: “Chắc là tối qua lúc gội đầu con lười biếng xả sạch, nên ngứa.”
“Cái nha đầu , gội đầu thể lười biếng, vạn nhất hói thì xem con thế nào? Lát nữa về đun nước gội ngay.”
“Vâng , về là con gội đầu ngay.”
Vừa về đến nhà, Tần Nguyệt lão thái thái đuổi đun nước gội đầu.
Chập tối khi dùng cơm xong, Ngô đại thúc khỏi cổng viện bỗng nhiên : “ Tần Nguyệt, Tiểu Hạo học còn chuẩn ít thứ, hai ngày nay chúng lên núi săn b.ắ.n nữa, nghỉ ngơi hai ngày .”
Tần Nguyệt ừ một tiếng, “Cũng , mài d.a.o lỡ việc c.h.ặ.t củi, tiễn Tiểu Hạo học .”
“Ngày mai tới huyện thành một chuyến, con xem cần mua gì ?”
Nghe thấy lời , Tần Nguyệt vội vàng tới bên cạnh Ngô đại thúc, thấp giọng : “Nếu thúc huyện thành, hãy nhờ bằng hữu của thúc tra thêm về Hàn lão nhị, dám khẳng định tham ô.”
Ánh mắt Ngô đại thúc trầm xuống, khẽ: “Ta cũng nghĩ như , cho nên mới định đích tới huyện thành một chuyến.”
“Hay là cùng thúc.”
“Chỉ hai chúng thì tiện, sẽ tùy cơ ứng biến.”
“Vậy thúc nhất định cẩn thận một chút!”
“Ừ!”
Nhìn theo Ngô đại thúc rời , Tần Nguyệt thấy lão thái thái nhíu mày , bộ dạng đó mang một cảm giác khó thành lời.
“Nguyệt nhi, con theo .”
Tần Nguyệt ngẩn , lão thái thái ?
Chẳng lúc nãy vẫn còn ?
Vào phòng lão thái thái, bà mở tủ y phục, để lộ một bát hương và ba bài vị, “Thắp hương cho tổ phụ và Cha nương con .”
Hiếm khi thấy lão thái thái nghiêm túc như , Tần Nguyệt vội vàng cầm hương, châm đèn dầu.
Đợi Tần Nguyệt cắm hương bát hương xong, lão thái thái mới mở lời: “Nguyệt nhi, mặt tổ phụ và Cha nương con, con hãy thật lòng , con và Ngô lão đại là chuyện thế nào?”
Tần Nguyệt mặt đầy mờ mịt, “Chuyện gì là thế nào? A nãi, con hiểu đang gì ?”
“Không a nãi suy đoán con, mà là sự giao thiệp giữa hai rõ ràng vượt quá giới hạn, khiến cảm giác hai vấn đề.”
Nghe Tần Nguyệt bất đắc dĩ , “A nãi, con và Ngô đại thúc thực sự chuyện gì cả, con coi thúc như trưởng bối mà kính trọng, thúc cũng coi con như vãn bối mà yêu thương, thật sự những chuyện loạn thất bát táo bên ngoài !”
“Thật ?”
“Thật mà, con thể thề, nếu con dối, trời đ.á.n.h...”
Thấy Tần Nguyệt giơ ngón tay lên thề, lão thái thái đưa tay giữ lấy tay nàng, ngắt lời: “Được , a nãi tin con.”
“cảm tạ a nãi!”
“A nãi , bây giờ bảo con từ bỏ săn b.ắ.n chắc chắn con cam lòng, nhưng lời tiếng đáng sợ lắm, ngăn miệng thế gian thì hiện tại chỉ một cách.”
“Người định bảo con gả cho Tiểu Sơn ca đấy chứ?”
Lão thái thái lườm một cái, “Con nghĩ gì , Tiểu Sơn ca của con nếu mà thành thì còn đợi đến bây giờ ?”
Tần Nguyệt thở phào một cái, hỏi: “Vậy là cách gì ạ?”