BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 118: Ta không muốn xem.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:35:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tần Nguyệt, nàng cố ý ?”

“Đâu , trượt tay thôi, cũng là do ước lượng độ sâu.”

“Hừ!”

Tần Nguyệt đỡ sát mép một chút mới xuống.

Mực nước vặn che qua vết thương, cần rạch miệng vết thương , m.á.u đen bắt đầu chảy ngoài, chỉ là mới chảy vài thở thanh lọc sạch sẽ.

“Xem hiệu quả khá , cứ như một lát !”

“Ừm!”

“Nói , sợ tin tức thương truyền ngoài như , chuyện gì to tát lắm ?”

“Nàng ?”

Nghe thấy câu , Tần Nguyệt đột nhiên phản ứng , lắc đầu : “Thôi bỏ , nhiều c.h.ế.t sớm. Huynh tự ngâm một lát, chút gì đó cho ăn.”

“Được!”

Tần Nguyệt lên núi, Hổ Vương chạy tới.

“Gào gào.”

“Ngươi bắt một con lợn rừng về đây, nướng thịt cho ngươi ăn!”

Hổ Vương gật đầu lia lịa, xoay lao v.út , dáng vẻ như : “Ngươi cứ đợi đấy, bắt về ngay.”

Tần Nguyệt mỉm , bước về phía bên cạnh. Nơi đó một cây ăn quả trĩu trịt những quả màu đỏ, còn tỏa hương thơm thoang thoảng, rõ ràng là chín.

Tần Nguyệt hái một quả c.ắ.n thử một miếng, vị ngọt thanh tràn ngập khoang miệng: “Quả nhiên chín , hương vị tệ.”

Hái mười mấy quả, Hổ Vương kéo một con lợn rừng nặng hai ba trăm cân trở về.

“Gào gào.”

“Biết , xuống ngay đây, nướng thịt.”

Vác con lợn rừng đến bên làn nước, Lạc Thanh Hàn ở cách đó xa liền mở miệng hỏi: “Vừa là tiếng hổ gầm ?”

“Ừm, thế, ăn thịt hổ?”

Dứt lời, Hổ Vương hài lòng mà gầm lên một tiếng: “Gào!”

Lạc Thanh Hàn sững sờ: “Hóa là thật, nàng nuôi một con hổ!”

“Đồ nuôi nhiều lắm, nếu bằng lòng lập huyết thệ cho bất kỳ ai, thể dẫn tham quan một chút!”

“Thật ?”

“Thật!”

Tần Nguyệt vốn chỉ là miệng, ai ngờ Lạc Thanh Hàn tin là thật, khi nhận câu trả lời khẳng định, nhanh ch.óng lập một cái huyết thệ.

Nhanh gọn đến mức Tần Nguyệt còn chẳng kịp ngăn cản.

“Vậy bây giờ thể tháo dải lụa che mắt ?”

Tần Nguyệt dùng d.a.o đ.â.m thủng bụng lợn rừng, khóe miệng giật giật: “Tháo .”

Lạc Thanh Hàn đưa tay chậm rãi tháo dải lụa che mắt, từ từ mở mắt .

Đã lâu thấy ánh mặt trời, trong phút chốc đôi mắt Lạc Thanh Hàn ngập tràn nước mắt, cộng thêm vết thương , trông vẻ yếu đuối đáng thương.

Tim Tần Nguyệt vô thức lỡ mất một nhịp, nàng vội vàng dời mắt !

Điên !

Chắc chắn là điên , sức kháng cự đối với Lạc Thanh Hàn khi tháo mặt nạ .

Cứ như cái mặt nạ đó ma lực .

“Nơi quá, Tần Nguyệt nàng tìm nơi ?”

“Vận khí mà thôi.”

“Vừa nơi qua chính là tiểu trúc lâu đằng ? Đẹp lắm!”

“Ừm...”

Lạc Thanh Hàn hết câu hỏi đến câu hỏi khác, Tần Nguyệt đáp đến phiền lòng, dứt khoát lười trả lời, tăng tốc động tác tay.

Mổ bụng, sạch nội tạng, dựng giá lửa, bắt đầu nướng.

Nhìn lợn rừng còn cạo lông, Lạc Thanh Hàn nhịn nuốt nước miếng một cái.

Lợn rừng nướng kiểu , liệu ngon ?

Thôi , cùng lắm thì ăn ít một chút!

Lạc Thanh Hàn kỳ vọng lắm món lợn nướng, chỉ là đến khi ăn, mắt sáng rực lên.

“Hương vị tệ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-118-ta-khong-muon-xem.html.]

Tần Nguyệt gặm một miếng thịt lớn, : “Ta cũng chỉ món thịt nướng hồn thôi, còn những thứ khác, nhắc đến cũng .”

Thảm nỡ !

“Không , nấu cơm, cho nàng ăn!”

Nghe , khóe miệng Tần Nguyệt giật giật, gì.

Lạc Thanh Hàn mỉm , nhai kỹ nuốt chậm một miếng thịt nướng dừng .

Hắn thích đồ dầu mỡ, hơn nữa, cứ nghĩ đến việc lông lợn còn cạo, thực sự nuốt trôi nữa.

Tuy nhiên, như cũng coi như là một sự đột phá !

Tần Nguyệt cũng chẳng quản , dù Hổ Vương ở đây, cả con lợn cũng thể ăn sạch.

Sau khi ăn xong thịt nướng, Tần Nguyệt xem xét vết thương của Lạc Thanh Hàn, thấy vết thương còn m.á.u đen, dấu hiệu đóng vảy, liền : “Huynh ngoài dạo một vòng , một lát nữa ngâm thêm nửa canh giờ.”

“Được.”

Lạc Thanh Hàn ngâm nước khá lâu, lớp da trắng bệch nhưng nhăn nheo, dù đó cũng là nước linh tuyền.

Chờ lên bờ, Tần Nguyệt đưa một chiếc trung y qua.

“Đây là đồ chuẩn để tự mặc, mặc tạm để ứng phó .”

Lạc Thanh Hàn cầm chiếc trung y ướm thử một chút: “Nàng chắc chắn là mặc chứ?”

“Kiêu kỳ ? Còn mặc cho nữa chắc?”

Lạc Thanh Hàn bất đắc dĩ : “Nàng hiểu lầm , là bộ y phục nhỏ quá.”

“Nhỏ ? Để cho thoải mái, còn đặc biệt mua lớn hơn hai cỡ đấy.”

Tần Nguyệt cầm lấy y phục, nhấc hai vai lên ướm Lạc Thanh Hàn.

Quả nhiên nhỏ hơn một chút.

“Không đấy, khung xương của cũng khá lớn.”

“Vậy thì mặc nữa, dù những gì nên nàng cũng hết !”

Nhìn vẻ mặt đầy ý của Lạc Thanh Hàn, Tần Nguyệt đảo mắt một cái: “Cái gì gọi là những gì nên đều hết ? Chẳng vẫn còn mặc quần đó ?”

“Khụ khụ.” Lạc Thanh Hàn ho khan hai tiếng, đỏ mặt : “Nếu nàng xem ...”

Không đợi xong, Tần Nguyệt vung mạnh chiếc trung y, bỏ : “Không, xem!”

“Ta còn hết mà, cho dù nàng xem cũng cởi .”

Tần Nguyệt cũng nghĩ gì, đầu óc bỗng mụ mị, buột miệng : “Cũng mà xem !”

Lời thốt , cả hai đều ngẩn .

Vài thở trôi qua, Lạc Thanh Hàn ho khan một tiếng, ngẩng đầu trời: “Thời tiết thật !”

.”

Lời còn dứt, Tần Nguyệt sải bước như bay, cứ như sợ chậm một bước sẽ quỷ c.ắ.n .

Gà Mái Leo Núi

Có đoạn nhạc đệm , trong thời gian tiếp theo, giữa hai một loại cảm giác gượng gạo khó tả.

Tần Nguyệt dùng băng gạc sạch băng bó kỹ cho Lạc Thanh Hàn xong, liền mở miệng : “Cái đó, bên ngoài trời sắp sáng , đưa ngoài.”

Lạc Thanh Hàn gật đầu: “Được, nhưng cảm thấy trôi qua lâu , bên ngoài mới sáng ?”

“Thời gian ở trong nhanh hơn một chút.”

“Vậy quả thực là một món bảo bối .”

“Sao thế? Muốn g.i.ế.c đoạt bảo ?”

Lạc Thanh Hàn mỉm lắc đầu: “Ta cảm thấy cưới về nhà thì lợi hơn.”

“Hừ hừ.”

Tần Nguyệt dọn dẹp một chút, đưa tay nắm lấy Lạc Thanh Hàn: “Nhắm mắt .”

Lạc Thanh Hàn ngoan ngoãn nhắm mắt, chỉ qua hai thở thấy giọng của Tần Nguyệt: “Mở mắt .”

Lạc Thanh Hàn chậm rãi mở mắt, nương theo ánh sáng yếu ớt của mặt trời, rõ căn phòng nơi đang .

Không giống với sương phòng ở, đây là một căn phòng đôi, ở giữa ngăn cách bởi một tấm bình phong.

“Đây là phòng của nàng?”

“Ừm, nhân lúc A nãi thức dậy, đưa về sương phòng .”

Lạc Thanh Hàn tâm ngắm thêm một lát, nhưng thấy lời liền gật đầu: “Được!”

Đừng thấy lão thái thái cái gì cũng để Tần Nguyệt chủ, nhưng suốt dọc đường , phàm là trai nào tiếp cận Tần Nguyệt đều lão thái thái để mắt tới.

Nếu lúc đó chỉ là xác một đứa trẻ, chắc chắn là...

Tần Nguyệt mở cửa, cùng Lạc Thanh Hàn bước khỏi phòng thì thấy lão thái thái đang giữa viện, nhíu mày.

 

Loading...