BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 114: Khá bận rộn.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:35:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nghe, con mà, đợi khi nào con rảnh con sẽ thành một chuyến ạ!”

“Con ngày nào mà chẳng bận? Đi ngay hôm nay , sẵn tiện mua ít gia vị về! Gia vị trong nhà còn bao nhiêu nữa !”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Ngô đại thúc, Tần Nguyệt kìm hỏi: “Không đúng nha, Tiểu Sơn ngày nào cũng thành, để mua về?”

Gà Mái Leo Núi

“Quên !”

Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật, chắc chắn là quên ?

Sao cảm giác cứ như là cố ý !

thôi bỏ , một chuyến thì một chuyến, cũng nhất thiết tự tìm Lạc Thanh Hàn đúng ?

Đến lúc đó nhờ Phong Vô Trần chuyển lời giùm là !

Phải, cứ thế !

Tiễn Ngô đại thúc , Tần Nguyệt lề mề một hồi lâu, cầm theo thiệp mời xong, rời khỏi trang viên.

Phải, suy tính Tần Nguyệt vẫn thiệp mời, như mới tỏ rõ sự tôn trọng với khách khứa.

Tần Nguyệt cũng dùng xe ngựa, trực tiếp cưỡi ngựa thành.

Vào đến thành, Tần Nguyệt thẳng tới Kim Tập Lầu.

Đến Kim Tập Lầu, mới bước cửa, tiểu nhị đon đả đón tiếp.

“Tần cô nương tới !”

“Tiểu Lật Tử, thiếu đông gia ở đây ?”

“Thiếu đông gia hiện giờ ở đây, nhưng ngài buổi tối sẽ ghé qua một chuyến.”

“Vậy , ngươi giúp chuyển thiệp mời cho ngài , còn việc bận đây!”

Tần Nguyệt trực tiếp đưa thiệp mời cho tiểu nhị, tiểu nhị mỉm nhận lấy, “Tần cô nương yên tâm, nhất định sẽ trao tận tay thiếu đông gia!”

“Ừm!”

Tần Nguyệt cũng chẳng buồn nán , xoay ngoài, chỉ là mới khỏi cửa thấy một chiếc xe ngựa màu xám dừng ở cửa, một bóng trắng từ bên trong chui .

Đó là một thiếu nữ xinh nhưng chút kỳ lạ.

Nàng ngước mắt Kim Tập Lầu một cái, khinh miệt : “Đây chính là Kim Tập Lầu , cũng chỉ thường thôi!”

“Ta cũng mời ngươi đến!”

Theo một bóng dáng màu xanh nhạt chui , Tần Nguyệt thấy rõ, tên Phong Vô Trần vốn luôn thường trực nụ , thế mà đang sa sầm mặt mũi.

Hắn vui liếc thiếu nữ một cái, ánh mắt quét đến Tần Nguyệt, lập tức đổi sắc mặt, lớn bước tới.

“Tần Nguyệt, nàng tới đây?”

Lời còn dứt, trong xe ngựa cũng chui .

Đôi mắt tuyệt lớp mặt nạ chằm chằm Tần Nguyệt, mang theo vẻ thâm tình như thể ngàn năm chỉ thấy một .

Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật, nặn một nụ , “Chẳng chúng sắp dọn nhà , đến gửi thiệp mời cho .”

“Các sắp dọn nhà , nhanh ?”

“Ừm, đều chuẩn xong cả , chỉ chờ ngày dọn thôi.”

Thấy hai trò chuyện thiết, thiếu nữ vui chen , “Ngươi là ai chứ, thiết với như ?”

Tần Nguyệt liếc thiếu nữ một cái, với Phong Vô Trần: “Cái đó, còn việc, đây.”

Mấy chuyện rắc rối của thì đừng kéo !

Bị khác phớt lờ, thiếu nữ đưa tay chặn Tần Nguyệt , “Này, đang chuyện với ngươi đấy, ngươi trả lời !”

Tần Nguyệt lùi một bước, bậc thang, xuống thiếu nữ, “Ngươi là ai? Ta quen ngươi ?”

Thiếu nữ Tần Nguyệt đến mức kìm rùng một cái, kịp mở miệng thì một giọng lạnh lùng vang lên từ phía nàng : “Thanh Linh, xin !”

“Dựa cái gì? Một kẻ hạ đẳng ngay cả y phục t.ử tế cũng mặc nổi, dựa cái gì mà xin nàng !”

“Ngươi im miệng cho !” Phong Vô Trần lao tới, chen giữa hai , “Tần Nguyệt nàng đừng chấp nhặt với , nàng sắp dọn nhà, là khi nào ?”

Tần Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, “Thiệp mời đưa cho Tiểu Lật T.ử , cứ tìm mà lấy, đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-114-kha-ban-ron.html.]

“Được , nhất định sẽ tới, biểu , còn mau tiễn !”

“Ngươi dám...”

Thiếu nữ tiếng quát cho ngây hồn , chỉ là lời còn xong Phong Vô Trần bịt miệng kéo tuột trong Kim Tập Lầu.

“Dạo ngươi bận ?”

“Khá bận, cho nên đây!”

Dứt lời Tần Nguyệt dắt ngựa, xoay nhảy lên phóng , để Lạc Thanh Hàn ngẩn ngơ tại chỗ với ánh mắt đầy bất lực.

Hắn cũng thể lái xe ngựa đuổi theo !

Cho đến khi bóng dáng Tần Nguyệt biến mất, Lạc Thanh Hàn mới sải bước Kim Tập Lầu, lên nhã gian tầng hai, câu đầu tiên là: “Thanh Linh, ngày mai sẽ bảo Lạc Nhất đưa về!”

Lạc Thanh Linh mặt đầy vẻ phục : “Đại ca, chẳng qua chỉ sai hai câu, cần như ? Hơn nữa, thấy nàng cũng chẳng , kém xa tỷ Tĩnh Vân, rốt cuộc là trúng nàng ở điểm nào?”

Nghe Lạc Thanh Hàn liếc Phong Vô Trần một cái, quát lớn: “Ta đang trưng cầu ý kiến của , mà là đang thông báo cho , tự ngoan ngoãn lên xe ngựa để trói lên, tự chọn !”

“Đại ca, thật đáng ghét, thèm để ý đến nữa!”

Lạc Thanh Linh bật dậy, hừ lạnh một tiếng, sải bước phía cửa phòng, đá văng cửa thẳng ngoài.

Nhất thời, cả Phong Vô Trần và Lạc Thanh Hàn đều cau c.h.ặ.t lông mày.

Một lát , Phong Vô Trần lên tiếng hỏi: “đường của nuôi hỏng !”

Ánh mắt Lạc Thanh Hàn trầm xuống, “Ta sớm nhận , nhưng là do Nương sinh nuôi nấng, cũng tiện can thiệp!”

, tiễn Tần Nguyệt?”

Lạc Thanh Hàn bất lực thở dài một tiếng, “Nàng cưỡi ngựa chạy mất !”

Phong Vô Trần cũng thở dài theo, đưa một bức thiệp mời màu đỏ qua, “Này, phần của đấy.”

Mắt Lạc Thanh Hàn sáng lên, nhận lấy thiệp mời mà cứ như đang nâng niu bảo vật hiếm đời.

“Được , xem ngày , thời điểm chắc ở Kinh đô .”

Nghe Lạc Thanh Hàn vội vàng mở thiệp mời , kỹ một chút, ánh mắt liền trầm xuống.

“Ta sẽ cố gắng về!”

“Biểu , chuyện trọng đại, loạn đấy.”

“Ta , sẽ dốc hết sức .”

“Trong lòng tính toán là , nhưng mà cũng , lòng Tần Nguyệt thực sự cứng rắn, cố gắng lên đấy!”

Trong tiệm tạp hóa, Tần Nguyệt mới đến chỗ để bột ớt thì kìm mà hắt một cái, đó ông chủ tiệm cũng kinh ngạc đến ngây .

Ớt cay đến thế ?

Giờ thể bán hết cho nàng nhỉ?

Tần Nguyệt hít hít mũi, liếc ông chủ, “Gói riêng lớp phía thành một túi, những chỗ khác cũng gói hết .”

“Được , cô nương còn cần thêm gì nữa , thể tính rẻ cho cô nương một chút!”

“Chỗ chỗ , mỗi thứ lấy hai cân, còn cả cái nữa...”

Tần Nguyệt gọi một tràng dài đồ đạc, lúc trả tiền vẫn chút xót ruột.

Thế nhưng khi xách bao lớn bao nhỏ trở về, ít đều vui mừng.

Bởi vì mua nhiều chứng tỏ kiếm nhiều, chỉ cần một năm nửa năm là tiền nhà của họ sẽ thu hồi thôi.

Đến lúc đó sẽ còn nợ nần gì nữa.

Phải, nhà cửa xây miễn phí cho , mà là cho vay tiền để xây, đó trừ dần tiền công.

“Nguyệt nhi, tin tức bảo con gửi đưa tới nơi ?”

“Đến nơi , con đảm bảo đến lúc đó thiếu đông gia và Lạc Thanh Hàn đều sẽ tới, lúc đó Càn cha cứ chuẩn rượu ngon là .”

“Vậy thì , nếu mà dám để sót Lạc đại nhân, lát nữa sẽ hỏi tội con!”

Tần Nguyệt nhún vai, xoay với Ngô đại thẩm: "Càn nương , Càn cha đây là quý trọng con nữa .”

“Ông quý thì quý!”

 

Loading...