BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 113: Ta sẽ không bỏ cuộc.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:35:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn xong bữa sáng, Tần Nguyệt rời khỏi Kim Tập Lầu, thẳng đến tiệm tạp hóa.

Đã đến lúc mua gia vị và đồ dùng nấu nướng , nhà cửa của đang dần dựng lên, cần chuẩn .

Hơn nữa, cũng chuyện hẳn hoi với Lạc Thanh Hàn, nếu cứ ở lỳ tại trang viên mãi, bọn A Nãi sẽ lo lắng mất!

Đáng c.h.ế.t thật, cái tên cứ như cao dán da ch.ó , rũ mãi !

Hối hận quá, ruột gan nàng đều hối hận đến xanh lè !

Tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ trở về trang viên, Tần Nguyệt mới xuống uống ngụm nước thì Lạc Thanh Hàn tới.

“Nàng về .”

Nhìn thấy đôi mắt đầy tơ m.á.u lớp mặt nạ của , Tần Nguyệt kìm mà nhíu mày, “Ngươi theo .”

Mắt Lạc Thanh Hàn sáng lên, vội vàng bước theo .

Đi qua bờ ruộng, Tần Nguyệt tìm một tảng đá xuống, “Ngồi xuống chuyện .”

“Được!”

Gà Mái Leo Núi

Lạc Thanh Hàn quanh một chút, tìm một tảng đá, trải một chiếc khăn tay lên mới xuống.

“Đây chính là cách giữa chúng . Ta thể tùy tiện xuống, nhưng ngươi thì thể. Cho dù trải qua bốn tháng chạy nạn, thói khiết tịnh tận trong xương tủy của ngươi vẫn sửa .”

Nghe thấy lời , Lạc Thanh Hàn vội vàng bật dậy, rút chiếc khăn tay , “Ta thể sửa, thực sự thể sửa!”

“Ngươi sửa cũng chẳng quan trọng. Ngươi cho kỹ đây, chí hướng của ở chốn , quá vài năm nữa, sẽ rời khỏi đây!”

“Ta thể cùng nàng!”

“Thứ cần là một cùng chí hướng, ngang sức ngang tài, chứ là một gánh nặng.”

“Ta sẽ nỗ lực gấp bội!”

“Sao ngươi mãi mà hiểu thế? Ta hỏi ngươi, ngươi hiểu ? Ngươi ?”

Ánh mắt Lạc Thanh Hàn trầm xuống, “Không hiểu, cũng , nhưng sẽ...”

“Dừng , đừng mấy lời đường mật đó. Thứ ngươi thích lẽ chỉ là trong mộng mà thôi, khác với ngoài đời thực. Ta tùy hứng, ngang ngược, còn thích gây họa, ngươi sẽ chịu nổi !”

“Ta thể! Ta là chân tâm thích nàng!”

Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật, nàng đột ngột dậy, “ thì thể! Cứ thấy ngươi là nhớ đến việc ngươi lừa gạt , ngọn lửa giận cứ thế mà bốc lên ngùn ngụt!”

Lạc Thanh Hàn nuốt nước miếng, ngẩng đầu Tần Nguyệt : “Nàng thể đ.á.n.h để trút giận!”

“Để ngươi chiếm tiện nghi ? Ngươi rốt cuộc hiểu , sự yêu thích của ngươi trở thành gánh nặng của , sự đeo bám của ngươi trở thành nỗi khổ sở của , khiến vui, thoải mái chút nào!”

Nghe , Lạc Thanh Hàn cúi đầu, chậm rãi dậy, “Ta hình như hiểu . Thế nhưng sẽ bỏ cuộc . Ta còn việc, đây.”

Dứt lời, đợi Tần Nguyệt kịp lên tiếng, Lạc Thanh Hàn chạy mất.

Phải, chính là chạy trối c.h.ế.t, chạy nhanh như bay, khác xa với một Lạc Thanh Hàn trầm đoan chính .

Tần Nguyệt tức giận đến mức đạp nát tảng đá , hậm hực về phía rừng núi.

Bây giờ nàng đang cần tìm một con dã thú đ.á.n.h một trận để xả hỏa.

Lên núi bao lâu, Tần Nguyệt thấy con Hổ Vương .

“Gào!”

Thấy Tần Nguyệt, Hổ Vương gầm lên một tiếng, liên tục há miệng như ăn gì đó.

Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật, bước về phía nó, “Nếu ngươi để đ.á.n.h một trận, sẽ cho ngươi một con lợn rừng, thấy ?”

Dứt lời, Hổ Vương thế mà gật đầu!

Sau đó, nó chạy về phía Tần Nguyệt, “bạch” một tiếng, bẹp mặt nàng, bày bộ dạng “ngươi mau tay ”.

Ngay lập tức, Tần Nguyệt nó chọc .

“Ngươi đúng là đồ ham ăn mà! đồ sống thì gì ngon chứ, đưa ngươi đến một nơi, chúng nướng lên ăn thì thế nào?”

Hổ Vương nghiêng đầu Tần Nguyệt, hiểu lắm ý nàng là gì.

Tần Nguyệt cũng cho nó thời gian suy nghĩ, đưa tay túm lấy lông nó, đưa nó tiểu thiên địa.

Vừa tiểu thiên địa, Hổ Vương chút nôn nóng.

“Nằm xuống, chạy loạn. Gan lỳ lời , sẽ ném ngươi ngoài, cho ngươi đồ ăn nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-113-ta-se-khong-bo-cuoc.html.]

“Gào gào.”

Hổ Vương gầm nhẹ, cực kỳ miễn cưỡng xuống.

Tần Nguyệt ném một cái khay gỗ mặt nó, cuốn lấy một ít nước linh tuyền đổ trong, “Uống , dậy, vác lợn rừng!”

“Gào!”

Tần Nguyệt nhanh ch.óng về phía đỉnh núi. Hổ Vương l.i.ế.m một chút nước trong khay, mắt sáng rực lên, nhanh ch.óng l.i.ế.m sạch.

“Cục cục cục.”

Tiếng kêu vang lên, Hổ Vương từ từ bò dậy, chạy về hướng phát tiếng kêu.

“Gào!”

Hổ Vương gầm lên một tiếng với bầy gà rừng, ai ngờ gà rừng dọa chạy, ngược còn lao mổ nó.

Hơn nữa, con nào con nấy đều tinh ranh vô cùng, nó bắt .

Thẹn quá hóa giận đ.á.n.h một trận, Hổ Vương xám xịt chạy về bên cạnh khay gỗ.

Rất nhanh, Tần Nguyệt vác lợn rừng trở về.

Nhìn bộ dạng lông lá rối tinh rối mù của Hổ Vương, Tần Nguyệt cũng lười quản.

Tiểu thiên địa là của nàng, tất cả thứ trong đều thoát khỏi mắt nàng.

Mổ bụng, rửa sạch, lên giá, đốt lửa...

Một loạt thao tác xong xuôi, nước dãi của Hổ Vương sớm chảy ròng ròng.

Thời gian trôi qua, mùi hương càng lúc càng nồng, Hổ Vương yên nữa, bắt đầu .

Nếu nể sợ uy áp của Tần Nguyệt, nó sớm ngoác miệng .

Khó khăn lắm mới đợi Tần Nguyệt thể ăn, nhưng nó ăn miếng thịt nướng giống với mùi hương nó ngửi thấy.

Cay quá!

Tần Nguyệt tự ăn đến hít hà, còn Hổ Vương thì cứ phân vân giữa việc ăn và ăn.

“Được , chỗ cho ngươi!”

Phần cho ớt đều ném qua, Hổ Vương mới nhanh ch.óng ăn lấy ăn để.

Sau khi nó ăn xong, Tần Nguyệt chỉ phần ớt hỏi: “Còn nữa ?”

Hổ Vương lắc đầu lia lịa.

“Nhớ kỹ, thứ cho mới là của ngươi, thứ cho ngươi mà ngươi cố ăn thì sẽ khó chịu. Vậy nên, ngươi nguyện ý ở đây tu luyện ?”

Đã mở linh trí, tuy còn giống như một đứa trẻ nhưng hiểu tiếng , tu luyện thêm vài trăm năm, sớm muộn gì cũng sẽ đắc đạo!

Hổ Vương suy nghĩ một chút gật đầu.

“Được, động vật trong ngươi động . Nước linh tuyền đằng ngươi thể tùy ý uống, nhưng uống ở hạ lưu, thấy , chỗ kìa.”

Tần Nguyệt đưa Hổ Vương tuần thú một vòng mới rời khỏi tiểu thiên địa.

Thời gian trôi qua từng ngày, thoắt cái những ngọn núi hoang đều biến thành cánh đồng hoa, mầm hoa cũng đang dần cao lên.

Điều khiến vui mừng nhất là những ngôi nhà nhỏ lượt dựng lên, còn cả một khu xưởng chế biến thịt kho, từ g.i.ế.c mổ, rửa sạch đến kho thịt đều trong một khu nhà.

Trong sân còn đào một cái giếng sâu, nước giếng mát lạnh mang theo vị ngọt thanh nhẹ.

Chọn một ngày lành tháng , sẽ chính thức rời khỏi trang viên để dọn thôn của ở.

Sau khi thứ chuẩn xong xuôi, Ngô đại thúc tìm đến Tần Nguyệt đang tính toán sổ sách.

“Nguyệt nhi, Lạc đại nhân lâu ghé qua trang viên, con ngài đang bận việc gì ?”

“Ngài con , con là con giun trong bụng ngài !”

“Cái nha đầu , Lạc đại nhân giúp chúng bao nhiêu việc, chúng sắp dọn , con mời ngài đến thôn khách một chuyến . Còn cả thiếu đông gia nữa, họ thì chúng lấy tiền mà dựng nhà.”

Tần Nguyệt đặt b.út than xuống, chút tình nguyện : “Càn cha, là để Tiểu Sơn mời , cũng là con trai thôn trưởng mà.”

Khó khăn lắm mới yên tĩnh bấy lâu, thực sự gặp chút nào!

“Bảo con thì con cứ , thế, lời của Càn cha mà cũng nữa ?”

 

Loading...