BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 109: Chúng ta không thân.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:35:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mà tránh thì cứ tránh thôi!

Phong Vô Trần vội vã chạy mất, Lạc Thanh Hàn bất lực Tần Nguyệt: “Ta đưa nàng về, cam đoan suốt dọc đường sẽ một lời.”

“Không cần , dù cũng chẳng xa là bao!”

“Tần Nguyệt, nàng ghét đến thế ?”

“Hì hì.” Tần Nguyệt lạnh lùng hai tiếng: “Ta ghét , nhưng cũng thích , dù chúng cũng chẳng thiết gì.”

“Chúng ở bên lâu như , ?”

“Đó là Lạc Tinh, !”

Tần Nguyệt chậm rãi dậy, sải bước cửa phòng.

Thấy Tần Nguyệt ngoài, Lạc Thanh Hàn vội vàng bật dậy đuổi theo.

Cứ như , một phía , một giữ cách xa gần theo .

Gió đêm hiu hiu, mang theo hương hoa thanh khiết.

Xuyên qua màn đêm, Tần Nguyệt về phía những nhành hoa nơi góc tường, trong lòng trào dâng một nỗi niềm man mác.

Hóa trong lúc vô tình, mùa xuân về .

Vượt qua mùa đông lạnh lẽo khắc nghiệt, nghênh đón mùa xuân ngập tràn hy vọng!

Chỉ là, rốt cuộc thuộc về nơi , sớm muộn gì cũng rời .

Càng ít vướng bận với khác thì càng bớt lo nghĩ!

Trang t.ử cách Kinh đô xa, nhưng hai cũng mất hơn nửa canh giờ mới về tới nơi.

Gà Mái Leo Núi

Lạc Thanh Hàn thành mà ở trong chính viện, lên mái nhà thẫn thờ.

Chẳng tại , tối nay y chợt nhận cách giữa và Tần Nguyệt dường như ngày càng xa.

“Tần Nguyệt, với nàng đây?”

Ngày hôm , Tần Nguyệt tìm đến Ngô đại thúc, đem giao dịch thỏa thuận với Phong Vô Trần kể , đó cùng ông bắt đầu lập kế hoạch.

Một bộ phận bắt đầu xây nhà, một bộ phận tiếp tục trồng trọt trang t.ử, một bộ phận khác bắt đầu theo Ngô đại thẩm dã vị.

Ngô đại thẩm thấy chiếc đỉnh to như cái lu, nhất thời kinh ngạc thốt nên lời.

Ngược , mấy nàng dâu trẻ khác nhịn hỏi: “Tần Nguyệt, dùng cái nồi thì món ăn ngon hơn ?”

, thật là lạ lùng!”

Tần Nguyệt đáp: “Đừng thế, thật sự sẽ ngon hơn đấy, đợi khi xong, cứ nếm thử .”

“Được!”

“Nguyệt nhi, chiếc đỉnh to quá, xào hương liệu, nhóm lửa đây?”

“Chuyện Càn nương đừng lo, con với Tam thúc , thúc sẽ đắp một cái bếp riêng. Sau khi chúng dọn qua chỗ mới sẽ một cái khác nữa. Còn về xào hương liệu thì cứ xào bếp , đó mới cho đỉnh để hầm.”

“Được, bắt đầu việc thôi, những thứ rửa cho thật sạch, nếu sẽ mặn.”

“Rõ .”

Thấy đều bận rộn, Tần Nguyệt tới chỗ Ngô tam thúc xem ông đắp bếp.

Suốt một buổi sáng, Tần Nguyệt bận đến tối tăm mặt mũi, ngay cả khi Lạc Thanh Hàn đến thăm nàng cũng hề .

Mãi cho đến lúc dùng bữa trưa, lão thái thái mới mở lời hỏi: “Nguyệt nhi, sáng nay Lạc đại nhân tìm con việc gì thế?”

Tần Nguyệt sững : “Y tìm con nha.”

“Ơ, thấy ngài về phía nhà bếp mà.”

Nghe , Tần Nguyệt thuận miệng đáp: “Chắc là xem đang gì thôi!”

“Ta cứ cảm thấy ngài là lạ thế nào .”

“A nãi đừng những chuyện nữa, tâm tư của những bậc đại nhân vật đó hạng thảo dân như chúng thể hiểu thấu .”

“Cũng đúng. Phải Nguyệt nhi, đợi chuyện an bài xong xuôi, a nãi sẽ tìm cho con một lang quân thành thật, sớm thành thôi!”

Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật: “Những chuyện a nãi đừng bận tâm, con tự tính toán của riêng !”

Lão thái thái gật đầu, ánh mắt chút tối , chỉ suýt chút nữa là thốt câu: “Có con vẫn quên Hàn Tùng ?”

Cũng may Tần Nguyệt suy nghĩ của lão thái thái, nếu nàng c.h.ế.t mất.

Trước phớt lờ bọn họ chỉ là để cho bọn họ một con đường sống.

Còn bây giờ, đương nhiên là thực hiện lời hứa với nguyên chủ, sống thật , để cả nhà Hàn Tùng hối hận đến xanh ruột.

“Tiểu Nguyệt nhi, chiều nay nếu rảnh cánh rừng thông nhặt nấm ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-109-chung-ta-khong-than.html.]

“Đi chứ chứ, ăn từ lâu !”

Tần Nguyệt nhanh ch.óng ăn hết bát cơm trong tay, với lão thái thái một tiếng chạy .

“A tỷ a tỷ, nhặt nấm cùng .”

“Phải chú ý an đấy!”

“Đệ !”

Cái đuôi nhỏ Tần Hạo theo hai lên núi.

Cánh rừng thông mà hai từng qua gặp Giao Long , lúc mọc đầy những cây nấm xám xịt, trông ngon mắt.

Nhìn thấy Tần Hạo đang phấn khích, Tần Nguyệt khỏi dặn dò: “Cẩn thận một chút, đừng dẫm rắn.”

“Biết , mà.”

“Những cây màu sắc sặc sỡ thì hái.”

“Đệ nhớ !”

Tần Hạo như một chú thỏ nhỏ, nhảy nhót lung tung.

Tần Nguyệt đưa mắt hiệu cho Ngô Tiểu Sơn, Ngô Tiểu Sơn bèn theo Tần Hạo, còn Tần Nguyệt thì về phía xa.

Cũng quá xa, dù nơi cách hồ nước xa lắm, vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Đợi khi còn thấy bóng dáng hai , Tần Nguyệt chui tiểu thiên địa, nhanh ch.óng túm hai con lợn rừng ném ngoài.

Lợn rừng lớn lên trong tiểu thiên địa từng gặp thiên địch bao giờ, khi ngoài cũng chẳng buồn chạy, cứ khịt khịt mũi tiến về phía rừng thông.

Bọn chúng cũng ăn nấm.

“Tiểu Sơn ca, lợn rừng kìa.”

Tần Hạo từng thấy lợn rừng, nhưng lợn sống thì đây là đầu.

Lúc nhóc chút hưng phấn, nhưng dám lớn tiếng, sợ lợn rừng sợ chạy mất.

Ngô Tiểu Sơn ngẩng đầu , liền đó là lợn nuôi ở nơi huyền bí của Tần Nguyệt.

Bởi vì màu lông của chúng hơn bên ngoài nhiều.

Tìm một vòng, thấy Tần Nguyệt , Ngô Tiểu Sơn hạ cây cung lưng xuống, lắp tên, b.ắ.n .

“Vút!”

Một mũi tên xuyên qua, một con lợn rừng ngã xuống, con còn giật định chạy thì Tần Nguyệt dùng trường thương gõ một phát c.h.ế.t tươi.

“Oa, Tiểu Sơn ca thật lợi hại, a tỷ cũng thật lợi hại!”

“Đi, xem lợn rừng nào!”

Ngô Tiểu Sơn dẫn Tần Hạo gần, Tần Nguyệt : “Hôm nay vận khí thật , xem nấm ở rừng thông ngon lắm đây.”

“A tỷ a tỷ, chúng hái ít nấm thôi, tới săn lợn rừng!”

“Được, chỉ hái một gùi cho cõng thôi, chúng còn khiêng lợn rừng!”

“Dạ!”

Tần Hạo đầu lên núi, tuy chỉ cõng một gùi nấm nhưng đến mức thở hồng hộc.

Nhìn hai , Tần Hạo ngưỡng mộ vô cùng.

Bởi vì hai họ khiêng hai con lợn rừng nặng hai ba trăm cân mà ngoài vẻ mặt hồng hào hơn một chút thì thở vẫn bình thản, chẳng hề hổn hển tí nào.

“A tỷ, Tiểu Sơn ca là con trai thì đành, tại tỷ cũng lợi hại như ?”

“Bởi vì a tỷ là lớn mà, đợi Tiểu Hạo lớn lên cũng sẽ lợi hại thôi!”

“Thật tỷ? Đệ cũng thể khiêng lợn rừng mà thở dốc ?”

Nghe , Tần Nguyệt bật thành tiếng: “Tiểu Hạo, thiên sinh thần lực vốn hiếm hoi, nhưng những tay trói gà c.h.ặ.t mà vẫn việc lớn thì nhiều.

Mỗi đều lối riêng, lối của là gì thì , nhưng phu t.ử thiên phú sách của , đợi khi định , a tỷ sẽ đưa học.”

“Được , sẽ học!”

“Về nhà !”

“Được luôn!”

Tần Hạo hăng hái phía , Ngô Tiểu Sơn giơ ngón tay cái về phía Tần Nguyệt.

Quả thực, lối của mỗi đều giống .

Thế nhưng, đằng là cái gì thế?

 

Loading...