BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 105: Giao Long xuất thủy.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:35:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A tỷ, trong thành vui ?"

"Muốn xem thử ?"

Tần Hạo gật đầu: "Vâng, xem."

"Để một thời gian nữa , đợi tỷ sắp xếp xong xuôi sẽ đưa , ?"

"Vâng, a tỷ là nhất!"

"Cái tên tiểu t.ử , qua mà ăn ."

Lão thái thái đuổi Tần Hạo , xuống bên cạnh Tần Nguyệt.

"Nãi nãi chuyện ạ?"

"Thực cũng gì, chỉ là hộ tịch và chỗ ở đều là do Lạc đại nhân sắp xếp, con cảm tạ cho hẳn hoi đấy!"

Nghe , ánh mắt Tần Nguyệt trầm xuống: "Con , con sẽ cảm tạ thật !"

" , còn những đồ đạc trong nhà nữa, con thời gian thì hỏi Lạc đại nhân, nếu kéo tới thì thôi , đường sá xa xôi, nhọc lòng nhọc sức lắm."

"Con ạ!"

"Thế thì , ăn thêm thịt , con gầy !"

Lão thái thái gắp mấy miếng thịt từ bát sang bát Tần Nguyệt mới rời .

Chỉ là lúc Tần Nguyệt chẳng còn tâm trạng ăn uống, nhưng thể lãng phí, chỉ đành ăn cho xong bữa cơm như nhai sáp.

Rất nhanh, những khác đều việc, Tần Nguyệt suy nghĩ một chút, dẫn Ngô Tiểu Sơn lên núi.

Mấy cái xác trong túi trữ vật đến lúc dọn dẹp .

Chỉ là lên núi hồi lâu, Tần Nguyệt vẫn tìm nơi thích hợp.

Gà Mái Leo Núi

Vòng qua ngọn núi, Tần Nguyệt kéo Ngô Tiểu Sơn , chỉ về phía hồ nước lớn lắm đằng : "Có nước."

Có nước nghĩa là sẽ con mồi tới uống nước, chỉ cần canh giữ chỗ nước, nhất định sẽ con mồi dâng tận cửa.

"Qua đó xem thử."

"Được!"

Hai nhanh ch.óng áp sát về phía bờ hồ. Khi chỉ còn cách hồ chừng trăm trượng, da đầu Tần Nguyệt bỗng tê dại, nàng đột ngột kéo giật Ngô Tiểu Sơn !

"Sao ?"

"Có nguy hiểm!"

Tần Nguyệt nhanh ch.óng quanh bốn phía, nhưng còn tìm thấy nguồn gốc của nguy hiểm thấy tiếng nước chảy ào ào.

"Nguyệt nhi..."

Ngô Tiểu Sơn trợn tròn mắt, bàn tay khẽ run rẩy chỉ về phía hồ nước.

Tần Nguyệt đầu , lập tức hít một ngụm khí lạnh.

C.h.ế.t tiệt!

Đây là cái vận khí gì !

Thế mà bắt gặp Giao Long!

Tuy rằng mọc sừng, nhưng đỉnh đầu những khối u lồi lên !

"Gầm!"

Con Giao Long to bằng cái vại nước gầm lên một tiếng, lao về phía hai .

"Chạy!"

Ngô Tiểu Sơn túm lấy Tần Nguyệt định chạy, nhưng lao , mắt là một mảnh ruộng ngô xanh mướt rộng lớn, cả sững sờ.

"Đừng sợ, đây là địa bàn của !"

Tần Nguyệt hít một thật sâu, chống chọi uy áp từ bên ngoài.

Thật mạnh!

Đến cả tiểu thiên địa cũng ảnh hưởng đôi chút.

Nói cho cùng vẫn là do quá yếu!

Ngô Tiểu Sơn dần dần định thần , mở miệng hỏi: "Nguyệt nhi, đây thật sự là địa bàn của ?"

"Ừm, đây chính là bí mật lớn nhất của . Nếu bí mật bại lộ, chắc chắn sẽ c.h.ế.t chỗ chôn."

Nghe thấy lời , Ngô Tiểu Sơn liền : "Nguyệt nhi yên tâm, tuyệt đối sẽ tiết lộ bí mật của !"

"Ta . Đã tới đây , dẫn xem xung quanh một chút!"

"Được!"

Tần Nguyệt dẫn Ngô Tiểu Sơn rời khỏi linh điền, tới suối linh tuyền, lấy một ít nước đưa tới bên miệng Ngô Tiểu Sơn.

"Uống một chút cho bình tĩnh ."

Ngô Tiểu Sơn nuốt nước miếng: "Thật thần kỳ, giống như đang phép thuật ."

" giống. Bên trồng ít lương thực, núi còn ít lợn rừng, thỏ rừng và gà rừng nữa..."

"Trong nhiều thứ thế !"

"Vâng, đều là do bắt núi đấy!"

"Ta tại mấy cái con nhỏ nhỏ biến mất !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-105-giao-long-xuat-thuy.html.]

Hai dạo tới tòa trúc lâu nhỏ.

"Căn là do tự dựng, thể ở. Căn đằng là của chủ nhân cũ, !"

"Tại ?"

"Có lẽ là do đủ mạnh!"

"Được , mấy cái hiểu lắm, nhưng chắc chắn sẽ ngày càng lợi hại hơn!"

"Đó là đương nhiên. Vào trong uống chén , đợi con Giao Long về chúng hãy ."

"Được!"

Hai xuống uống , nhưng bên ngoài thì sắp loạn đến nơi .

Sự xuất hiện của Giao Long gây linh lực d.a.o động cực lớn, thu hút ít tu sĩ tìm tới xem xét.

Chẳng mấy chốc đụng họng s.ú.n.g, khi Giao Long ăn thịt hai , một nhóm tu sĩ liên thủ , cùng c.h.é.m g.i.ế.c Giao Long, đ.á.n.h đến mức trời long đất lở.

Trang viên vốn dĩ cách đó xa, thấy tiếng gầm thét đều dọa cho khiếp vía.

Hiện tại Ngô đại thúc và Tần Nguyệt đều mặt, bọn họ chẳng !

Lúc , Ngô lão gia t.ử : "Mọi đừng chạy lung tung, mau về chỗ ở , về hết !"

Người đang đồng, đang thủ công, tất cả đều về chỗ ở.

Không lâu , Lạc Thanh Hàn vội vã cưỡi ngựa tới nơi.

"Tần Nguyệt ?"

"Đại nhân, Tần Nguyệt và Ngô Tiểu Sơn lên núi ."

"Ngô lão đại ?"

"Bọn họ lên núi từ sáng, vẫn thấy về!"

Lạc Thanh Hàn đôi mày khóa c.h.ặ.t, đầu về phía núi.

Chẳng lẽ, Tần Nguyệt cũng tham gia chuyện ?

“Lạc Tam, an đốn cho , chuyện gì thì dẫn rời !”

“Rõ!”

“Thập Nhị theo .”

“Rõ!”

Một thiếu niên mặc trang phục thị vệ, theo Lạc Thanh Hàn cưỡi ngựa xông ngoài.

Dọc theo đường lên núi, tuy đường xá gồ ghề nhưng ngựa vẫn thể qua .

Khi từ xa thấy chiến trường, cả hai đều chút kích động.

Đó chính là Giao Long và những tu sĩ lợi hại đang giao đấu với !

Linh lực màu đỏ và cam bay múa đầy trời, Giao Long cũng cam chịu yếu thế, lấy sức một chống hơn mười đạo linh lực.

Sau khi bọn họ xuống phía một lúc, một giọng từ phía bên truyền đến: “Lạc đại nhân, ngài lên núi?”

Nhìn theo hướng tiếng , chỉ thấy Ngô đại thúc đang dẫn theo vài trốn trong một hốc đá vách núi.

Hốc đá sâu nhưng đủ để bọn họ nấp .

Đảo mắt một vòng, chân mày Lạc Thanh Hàn càng nhíu c.h.ặ.t hơn: “Tần Nguyệt hội hợp với các ?”

“Nguyệt Nhi về , còn lên núi nữa ?”

“Ừm, ông nên dẫn bọn họ về , con mồi thì cứ để , mùi m.á.u tanh quá nồng!”

Ngô đại thúc cũng đang do dự chuyện , vì ông rốt cuộc thứ đang giao chiến là gì.

Bọn họ rốt cuộc nên mang con mồi ?

cũng tốn bao nhiêu thời gian, bảo vứt bỏ thì thật nỡ!

bây giờ thì , chủ.

“Được! Vậy bọn về , đại nhân nhất định bảo trọng!”

“Ừm!”

Ngô đại thúc dẫn những khác nhanh ch.óng rời , còn Lạc Thanh Hàn mang theo Thập Nhị tiếp tục xuống , hướng về phía hồ nước.

Chỉ là khi bọn họ đến nơi, trận chiến kết thúc một lúc.

Có thể là lưỡng bại câu thương.

Giao Long trọng thương lặn xuống hồ, theo lỗ hổng của dòng nước xoáy mà chạy thoát.

Còn phía tu sĩ thì thương mất mấy , khác cõng lấy nhanh ch.óng rút lui, giống như từng xuất hiện ở đây, chỉ đống hỗn độn khắp nơi nhắc nhở về những gì xảy .

“Đại nhân, cả hai bên đều thật mạnh!”

“Có là thứ gì ?”

“Có lẽ là con Giao Long xuất hiện mười bảy năm .”

Lạc Thanh Hàn nhíu mày: “Mười bảy năm là vì dị bảo xuất thế, là vì nguyên nhân gì chứ? Luôn lý do!”

“Chuyện thì thuộc hạ rõ, nhưng đại nhân, chúng tiếp tục tìm nữa ?”

“Tất nhiên tìm, tiếp tục tìm , cảm thấy Tần Nguyệt sẽ bỏ lỡ náo nhiệt !”

 

Loading...