BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 1: Đâm đầu chết trước cổng lớn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:09:26
Lượt xem: 4
“Máu... Tần Nguyệt chảy m.á.u !”
“Con tiện nhân đáng c.h.ế.t , ngày đại hỷ bày cái trò cho lão nương... Quăng ngoài, đem nó quăng ngoài cho !”
“Cái cổng lớn của lão nương mà...”
“A tỷ...”
“Oa oa oa...”
Trong lúc mơ màng, Tần Nguyệt thấy những tiếng c.h.ử.i rủa hỗn loạn và tiếng lóc, ồn ào đến mức khó chịu.
“Câm miệng!”
Giọng khàn đặc thốt , Tần Nguyệt đột ngột tỉnh táo .
Chẳng kết Anh độ kiếp thất bại, sét đ.á.n.h c.h.ế.t ?
Sao vẫn còn thấy khó chịu thế ?
“A tỷ tỉnh ... Nãi nãi, a tỷ tỉnh ...”
Nghe tiếng qua, thấy một tiểu nam hài đang chạy vội ngoài, trong đầu Tần Nguyệt bỗng nhiên như pháo hoa nổ tung, từng đoạn ký ức xa lạ hiện lên.
Một lát Tần Nguyệt mới phản ứng .
Mình đây là mượn xác xuyên !
Tuy vẫn ở Vô Cực đại lục, nhưng ở miền Đông, mà là ở một ngôi làng nhỏ vô cùng hẻo lánh và lạc hậu tại miền Tây.
Chủ nhân của xác cũng tên là Tần Nguyệt, từng tu luyện, chỉ là một phàm bình thường.
Cha nương mất sớm, cùng Nãi nãi và nương tựa lẫn , dựa việc ruộng mà sống.
Hôm nay vốn là ngày nguyên chủ thành , chỉ là một tháng , khi của vị hôn phu Hàn Tùng thi đỗ Tú tài, chuyện đổi.
Gà Mái Leo Núi
Cha nương Hàn gia vốn chê bai nguyên chủ, chẳng chẳng rằng dẫn theo Hàn Tùng đến thoái hôn.
Những lời khó đủ kiểu, khiến Nãi nãi của nguyên chủ tức giận đến mức ngất xỉu.
Mà tên Hàn Tùng chân thoái hôn với nguyên chủ, chân sang nhà Thôn trưởng dạm ngõ, ngày cưới vẫn giữ nguyên đổi!
Sau đó, con gái của Thôn trưởng năm bảy lượt đến khiêu khích nguyên chủ, còn đe dọa ép nàng đến tham dự hôn lễ, nếu sẽ đuổi cả ba bọn họ khỏi Vạn Gia thôn.
Hôm nay, nguyên chủ tinh thần hoảng hốt, khi bước cổng viện Hàn gia thì cẩn thận bậc cửa vấp ngã.
Nào ngờ cú ngã khiến đầu đập thẳng cổng lớn, cứ thế mà mất mạng.
“Ngươi cũng quá đen đủi !”
Thở dài một tiếng bất lực, Tần Nguyệt thấp giọng lẩm bẩm: “Ngươi yên tâm , dùng xác của ngươi thì thù của ngươi sẽ báo! Nãi nãi và của ngươi, sẽ ngươi chăm sóc!”
“Nguyệt nhi...”
Lão thái thái gương mặt tiều tụy bước nhanh tới bên giường, Tần Nguyệt mà đau lòng : “Cái đứa nhỏ ngốc nghếch , nam t.ử đời thiếu gì, cớ vì một kẻ vong ân phụ nghĩa mà nghĩ quẩn chứ?”
Nhìn lão thái thái trông già hơn mười tuổi so với ký ức, tim Tần Nguyệt chợt nhói đau, nàng đưa tay nắm lấy tay bà : “Nãi nãi, con thật sự nghĩ quẩn, lúc đó chỉ là vấp bậc cửa, tình cờ mà thôi.”
Lão thái thái ngẩn , chút tin mà hỏi : “Thật ?”
“Thật mà, con nghĩ thông suốt . Con việc một bằng ba , kẻ cưới con thiếu gì, việc gì con bám lấy tên Hàn Tùng chỉ lời Cha nương đó chứ? Con ngu!”
Nghe , lão thái thái gật đầu: “Cũng đúng, khi xưa đám thanh niên đến dạm ngõ đông như kiến... Đói , để bà nấu cho con bát mì.”
Tần Nguyệt vốn định đói, nhưng thấy dáng vẻ lo lắng của lão thái thái, liền đáp một tiếng: “Vâng!”
Đợi lão thái thái , Tần Hạo mắt đỏ hoe liền lẻn : “A tỷ, tỷ thấy thế nào ?”
Tần Nguyệt nặn một nụ , chậm rãi dậy: “Tỷ .”
“Không là , và Nãi nãi đều sợ c.h.ế.t. Vu đại phu nếu hôm nay tỷ tỉnh thì lẽ sẽ tỉnh nữa!”
“Vu đại phu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-1-dam-dau-chet-truoc-cong-lon.html.]
Đại phu trong thôn chẳng họ Tạ ?
“Là Vu đại phu ở làng tiểu Dương bên cạnh. Sau khi mụ già ác độc nhà họ Hàn sai quăng tỷ khỏi cửa, mụ còn giữ c.h.ặ.t Tạ đại phu cho trị thương cho tỷ, cuối cùng vẫn là Ngô đại thúc chạy sang làng tiểu Dương mời Vu đại phu tới.”
Nụ mặt Tần Nguyệt biến mất, lúc đầy vẻ phẫn nộ: “Đáng c.h.ế.t! Thật là khinh quá đáng!”
“Bọn họ quả thực đáng c.h.ế.t, nhưng a tỷ tỷ đừng kích động. G.i.ế.c đền mạng, quân t.ử trả thù mười năm muộn, chúng sớm muộn gì cũng nắm thóp của bọn họ, tốn chút sức lực nào mà tiêu diệt chúng!”
Nhìn dáng vẻ đầy lo lắng của Tần Hạo, lòng Tần Nguyệt thấy ấm áp, nàng mở lời: “Yên tâm , tỷ nhất định sẽ kích động !”
Tỷ hai khẽ trò chuyện một lát, lão thái thái bưng tới một bát mì.
Tần Nguyệt miễn cưỡng ăn hết nửa bát mì nhạt nhẽo thiếu dầu ít muối, thấy trời cũng tối, liền bảo hai nghỉ.
Họ , Tần Nguyệt liền xếp bằng giường, bắt đầu đả tọa tu luyện.
Chẳng chỉ là từ đầu thôi !
Nàng kinh nghiệm tu luyện đó, tuyệt đối thể thu kết quả gấp đôi mà tốn nửa công sức!
Tu luyện suốt đêm, sáng sớm hôm Tần Nguyệt mở mắt tiếp tục tu luyện nữa, chỉ đồ đạc cũ kỹ và y phục rách rưới mà nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Nghèo!
Quá nghèo !
Sắp cơm mà ăn !
Phải nghĩ cách đổi hiện trạng thôi!
Suy tính , Tần Nguyệt chọn một việc phù hợp nhất với lúc : Đi săn.
Tuy nàng vẫn ngưng luyện linh lực, nhưng xác trời sinh thần lực tương đương Luyện Khí tầng hai, bất kể là hổ gấu đen, một gậy giáng xuống đều c.h.ế.t.
Đáng tiếc nguyên chủ cứ luôn bận rộn ngoài đồng ruộng, nếu mà săn thì cái nhà phát tài từ lâu !
Nghĩ , lúc ăn sáng, Tần Nguyệt dùng đủ cách thuyết phục lão thái thái, dắt một chiếc liềm bên hông, mặt dày theo Ngô đại thúc hàng xóm và con trai thúc là Ngô Tiểu Sơn tiến về phía ngọn núi lớn phía .
“Tiểu Nguyệt nhi, thật sự chứ? Hôm qua chảy ít m.á.u đấy!”
Nghe Tần Nguyệt : “Tiểu Sơn ca, . Nói cũng , đa tạ Ngô đại thúc hôm qua mời đại phu cho . Hôm nay nếu săn con mồi, sẽ chia cho nhà thúc một nửa!”
Lời thốt , Ngô đại thúc hừ nhẹ một tiếng: “Không thúc cháu , một đứa con gái thì săn cái gì, đừng lát nữa sợ đến bủn rủn chân tay, bọn cõng cháu về!”
Nghe thấy lời Tần Nguyệt mỉm , mở miệng : “Những đứa cô nương khác sức lực lớn như cháu , Ngô đại thúc cứ chờ mà xem!”
“Vậy cứ chờ xem.”
Suốt dọc đường leo núi, Tần Nguyệt cũng để tay chân rảnh rỗi, nàng c.h.ặ.t một cây to bằng bắp tay, dài chừng nửa trượng, gọt giũa.
Một đầu gọt nhọn, một đầu gọt nhẵn nhụi, thỉnh thoảng còn vung vẩy vài cái cho thuận tay.
Vận may của ba khá , mới vượt qua ngọn núi thứ hai thì gặp một con lợn rừng trưởng thành nặng bốn năm trăm cân, đang ủi một đám rau dại.
Ngô đại thúc khựng bước chân, ngay lập tức rút mũi tên sắc bén lưng , định giương cung thì Tần Nguyệt hét lên một tiếng lao v.út tới: “Để cháu!”
Sắc mặt Ngô đại thúc biến đổi ngay tức khắc, chú quăng cung tên, rút cây rìu bên hông lao theo: “Thật là càn mà!”
Ngô Tiểu Sơn cũng ngờ Tần Nguyệt kích động như , cũng lập tức lao lên!
Tần Nguyệt xông tới con lợn rừng, đợi nó húc tới dùng hết sức bình sinh giáng một gậy đầu nó.
“Bộp!”
Một tiếng động lớn vang lên, cây gậy dài trong tay Tần Nguyệt gãy hai đoạn, còn đầu con lợn rừng đập nát một nửa, đổ rầm xuống đất, co giật hai cái c.h.ế.t thẳng cẳng!
Ngô đại thúc và Ngô Tiểu Sơn sát phía đều trợn tròn mắt, thể tin nổi Tần Nguyệt.
Thế nhưng Tần Nguyệt nhíu mày, vẻ mặt đầy tiếc nuối đoạn gậy gãy trong tay: “Ta gọt suốt cả quãng đường mà, gãy ?”
Quăng đoạn gậy , dòng m.á.u chảy từ miệng lợn rừng, mắt Tần Nguyệt sáng lên, với hai : “Cháu một ý , hai phân tích giúp cháu với.”