BỊ THOÁI HÔN- TA DẪN NÃI NÃI VÀ ĐỆ ĐỆ THOÁT KHỎI NẠN ĐÓI - Chương 096: Quét dọn giường chiếu nghênh đón.

Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:34:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có chuyện gì ?"

Tần Nguyệt hô lên một tiếng, nhanh nhận câu trả lời.

"Tấm bạt dầu thủng ."

Thế thì đen đủi quá.

"Ta ở đây còn dư bạt dầu, qua đây mà lấy."

Nghe thấy lời Tần Nguyệt, họ chuyển đồ nữa mà nhanh ch.óng chạy .

Tần Nguyệt kéo từ trong góc một tấm bạt dầu đưa qua.

"cảm tạ!"

Người nọ cầm lấy tấm bạt chạy ngược về.

"Cũng trận mưa bao giờ mới tạnh."

"Không nữa, cứ tiếp tục ăn , ăn xong ngủ."

Trận mưa cứ thế rơi mãi ngừng, mãi đến khi trời tảng sáng mới dần dần tạnh hẳn.

Mọi chỉnh đốn một chút, ăn xong bữa sáng tiếp tục lên đường.

Mắt thấy càng lúc càng gần Kinh đô, dù lương thực bắt đầu thiếu hụt nhưng tâm trạng càng lúc càng hơn.

Hơn nữa, mùa đông ở phương Nam ấm áp hơn phương Bắc nhiều, rau dại mỗi ngày một khác.

Đi ba ngày, họ đến một thị trấn nhỏ gần Kinh đô nhất.

Tuy là trấn nhỏ nhưng lớn, độ quy mô gần bằng huyện Mộc.

Đoàn phong trần mệt mỏi trấn binh lính tuần tra để mắt tới.

Tên tiểu đội trưởng dẫn theo một đội mười nhanh ch.óng tiến gần: "Các ngươi là phương nào? Ai là cầm đầu?"

Tần Nguyệt và Ngô đại thúc liếc , Ngô đại thúc lên tiếng: "Chúng huyện Mộc, thành Nhật Bất Lạc, dẫn đầu!"

"Xa như , các ngươi tới đây?"

"Đi bộ ạ, mất gần bốn tháng trời!"

"Các ngươi thật nghị lực, định Kinh đô ?"

Ngô đại thúc gật đầu: "Phải, đến đây , chúng Kinh đô xem thử!"

"Các ngươi sẽ lưu trong trấn chứ?"

"Không ạ, chúng mua một ít lương thực sẽ rời ngay."

"Muốn mua lương thực , thôi, phái dẫn các ngươi , nhưng vẫn cảnh cáo các ngươi một câu, gây chuyện, nếu đừng trách chúng nương tay!"

"Đại nhân yên tâm, chúng sẽ bậy!"

"Vậy thì , hai ngươi dẫn họ mua lương thực, đó tiễn họ khỏi trấn!"

Hai chỉ định đồng thanh đáp: "Rõ!"

"Các ngươi theo chúng !"

"Được, đại nhân. Mọi theo sát, gây chuyện!"

Chẳng mấy chốc, một nhóm trùng trùng điệp điệp bước đường phố náo nhiệt.

Chỉ là những bán hàng rong thấy họ thì hề tiến lên mời chào, mà từng một ôm c.h.ặ.t túi tiền, cảnh giác họ.

Cũng , một nhóm như phố, ai thấy mà chẳng sợ.

cũng may, dù họ ngó lung tung nhưng hề động thủ.

Hai tên binh lính vẫn luôn cảnh giác dẫn họ về phía tiệm gạo.

"Ngươi bảo hai cùng với ngươi là , những khác đều chờ bên ngoài!"

"Vâng!"

Ngô đại thúc đảo mắt một vòng: "Tiểu Sơn, trông chừng , Nguyệt nhi với ."

"Vâng!"

Rất nhanh, Tần Nguyệt và Ngô đại thúc theo hai tên binh lính bước tiệm gạo.

"Hai vị quan gia tới đây?"

"Họ mua lương, hãy để giá thấp nhất!"

Chưởng quỹ hai phía binh lính, khóe miệng khẽ giật, : "Được , của quan gia dẫn tới, chúng dám lấy giá cao, các vị mua gạo tinh lương thực thô?"

"Mỗi thứ lấy một ít , giá cả thế nào?"

"Gạo tinh mười văn một cân, lương thực thô sáu văn một cân."

Ngô đại thúc Tần Nguyệt, cái giá cao hơn lúc khi chạy nạn, nhưng cái giá đắt hơn thế ông cũng từng mua .

Tần Nguyệt gật đầu, lên tiếng: "Gạo tinh lấy năm mươi cân, lương thực thô lấy ba trăm cân !"

Gà Mái Leo Núi

Dù cách Kinh đô chỉ còn hai ngày đường, lương thực ăn hết, nhưng tới Kinh đô cũng ăn cơm mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thoai-hon-ta-dan-nai-nai-va-de-de-thoat-khoi-nan-doi/chuong-096-quet-don-giuong-chieu-nghenh-don.html.]

Nghe thấy con , chưởng quỹ hai với con mắt khác: "Được , sẽ bảo tiểu nhị cân cho các vị, hai vị còn mua gì khác ?"

"Có muối ?"

"Có!"

"Lấy năm cân, những thứ khác cần nữa! Lương thực chia thêm hai cái bao tải, chúng chia để đẩy, một đẩy nhiều quá sẽ mệt!"

"Được , đảm bảo các vị hài lòng."

Chẳng mấy chốc, điếm tiểu nhị vác lương thực tới.

Năm mươi cân gạo tinh đựng trong một bao tải, đầy nửa bao.

Lương thực thô chia thành sáu bao, cũng đều vơi nửa bao.

"Thế thì quá, đa tạ chưởng quỹ!"

Sau khi trả tiền, Tần Nguyệt xách bao gạo tinh ngoài : "Tiểu Sơn ca, Tiểu Hải ca, hai giúp Cha khiêng lương thực ."

"Được !"

Sáu cái bao tải nhanh ch.óng khiêng , đặt rải rác lên xe rùa, cả đoàn bắt đầu khỏi trấn.

Sau khi tiễn họ khỏi trấn, họ xa, hai tên binh lính mới trở về.

Đi một lát, Tần Nguyệt mới bảo dừng nghỉ ngơi.

"Mọi nghỉ ngơi nấu cơm trưa , mỗi nhà cử một đây chia lương thực."

"Tần Nguyệt, chúng hết tiền !"

"Ta mà, nên cứ coi như là cho mượn, đợi dư dả thì trả cho !"

"Vẫn là mượn ba trả một ?"

Tần Nguyệt giơ tay lắc đầu: "Không cần, mượn bao nhiêu trả bấy nhiêu, lấy thêm của !"

"Tốt quá, Tần Nguyệt, cảm tạ con!"

Mọi ùa , Tần Nguyệt bảo Ngô Tiểu Sơn chia cho mỗi năm bát lớn, đó mở dây thừng bao tải.

Lần lượt mở nhân lúc ai chú ý, nàng lén bỏ thêm một ít ngô và cao lương , đó Tần Nguyệt mới sang một bên.

"Càn nương, con mua một ít gạo tinh, trưa nay chúng nấu gạo tinh ăn !"

Tần Nguyệt nhấc bao gạo xe rùa của xuống, khi mở , nàng bỏ trong một cây bắp cải lớn nặng năm sáu cân.

"Chưởng quỹ thật ăn, còn tặng một cây bắp cải."

Tần Nguyệt đưa bắp cải và gạo cho Ngô đại thẩm, Ngô đại thẩm mừng rỡ khôn xiết: "Tốt quá, giữa mùa đông , thứ còn ngon hơn cả thịt!"

Những khác thấy , ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ thật nhưng tuyệt nhiên ai ghen tị, Tần Nguyệt đối với họ đủ !

Chẳng mấy chốc, Tần Nguyệt nhặt củi khô.

Lúc trở về, trong tay nàng ngoài củi còn một con gà rừng béo mầm nặng bốn năm cân, khiến mà phát thèm.

"Tần Nguyệt, ngoài thì gọi một tiếng, cũng bắt một con gà rừng thỏ rừng về cải thiện bữa ăn."

Tần Nguyệt , ném con gà rừng cho Ngô Tiểu Sơn: "Được thôi! Đến lúc đó đừng kêu mệt đấy!"

"Không , ..."

Thấy nhịn ồ lên, ngoại trừ Lạc Thanh Hàn.

Hắn cụp mắt, càng gần Kinh đô thì ngày rời càng gần.

Hắn nỡ rời xa Tần Nguyệt!

Phải, suốt chặng đường bao nhiêu ngày đêm như , xác định tâm ý đối với một quả thực quá đơn giản!

Nói thì chính cũng thích Tần Nguyệt từ lúc nào!

Có lẽ là lúc mới gặp, thấy nàng khác hẳn với những nữ t.ử khác, còn dám mắng c.h.ử.i .

Có lẽ là trong quá trình chung sống, dần dần phát hiện con nàng mâu thuẫn, một mặt thì cái gì cũng quản, mặt khác âm thầm sắp xếp giảm bớt áp lực cho .

Có lẽ là...

"Đang nghĩ gì ?"

Đôi mắt Lạc Thanh Hàn khẽ động, vội vàng : "Không gì!"

"Vậy hỏi trả lời?"

"Hỏi gì cơ?"

"Ta hỏi việc che giấu d.a.o động linh lực ?"

"Ồ ồ, cái đó , vẫn còn thiếu một chút!"

"Vậy nỗ lực lên, chỉ còn hai ngày đường là tới Kinh đô !"

"Ta , nhưng Tần Nguyệt, chúng thật sự nhất nên gặp nữa ?"

Tần Nguyệt nghĩ một lát, : "Nếu cùng với Lạc Thanh Hàn tới, nhất định sẽ quét dọn giường chiếu nghênh đón."

 

Loading...