Bì Thi Hát Hí Khúc - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:05:22
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

 

Tiếng gào , tiếng kêu cứu vang dội khắp thôn, ghê rợn y như tiếng ác quỷ thét gào. 

 

Dù là ngay cả giữa ban ngày ban mặt, ngôi làng cũng bao phủ bởi một đám sương mù đen kịt. 

 

Tất cả hoảng loạn tháo chạy. Thế nhưng họ chạy kiểu gì thì vẫn về đúng điểm xuất phát. 

 

Tất cả điện thoại đều tín hiệu, mang theo chút hy vọng cuối cùng của bọn họ mất. 

 

Gió lạnh thổi qua từng cơn. Không từ bao giờ, thứ dần dần chìm tĩnh lặng một cách lạ thường.

 

Mọi thẫn thờ mặt đất, còn c.h.ử.i bới, cũng chẳng than ; trong ánh mắt chỉ còn một màu tĩnh mịch c.h.ế.t ch.óc.

 

lúc từ trong màn sương dày đặc vọng tiếng quỷ dị của phụ nữ và những tiếng bước chân sột soạt. 

 

Dân làng nín thở, nên đối mặt với nỗi sợ hãi vô hình như thế nào. 

 

"Leng keng leng keng..." 

 

Tiếng chuông lạnh lẽo lọt màng nhĩ, đó một bóng dáng quen thuộc dần hiện từ trong màn sương dày đặc. 

 

"Là gã ăn mày!" 

 

nhận

 

"Ăn... Đại sư! Mau cứu chúng với!" 

 

Đám ùa vây quanh gã ăn mày, giống như vớ cọng rơm cứu mạng mà tóm c.h.ặ.t lấy gã. 

 

"Lúc chúng coi lời nhắc nhở của ông gì. Con mụ đó đúng là quỷ thật. Mau cứu chúng với. Chúng còn già còn con nhỏ..." 

 

Gã ăn mày cất chuông , thở dài một tiếng: 

 

"Vạn quỷ trở về sào huyệt, kết cục định sẵn. Ta thánh nhân, cứu các ." 

 

Dân làng rối rít hứa hẹn sẵn sàng trả bất cứ cái giá nào, chỉ để đổi lấy mạng sống cho bản

 

"Ồ?" 

 

Gã ăn mày lạnh một tiếng, tiện tay chỉ đứa trẻ sơ sinh đang trong vòng tay của một bà lão. 

 

"Đêm nay dùng nó để hiến tế ác quỷ, mới thể giữ cho cả làng bình an." 

 

“Ai dám động nó, thì bước qua xác bà già !" 

 

Bà lão ôm c.h.ặ.t lấy đứa trẻ, cảnh giác lùi xa đám đông. 

 

"Đại sư, đứa trẻ là sinh mạng của cha nó đấy." 

 

" thế, là nghĩ cách khác ." 

 

Hu hu, lách cách... 

 

Tiếng , tiếng bước chân âm u rợn ngày một gần. Trong đám đông bắt đầu sụt sùi nức nở. 

 

"Kẻ nào đến đây? Xưng danh mau! Chiếc chuông đuổi tà trong tay mắt đấy." 

 

Gã ăn mày ngoắt rung chuông liên hồi.

 

Đột nhiên một luồng yêu phong cuộn lên cùng sương mù dày đặc, bao vây lấy gã ăn mày. Trong những âm thanh , , c.h.ử.i mắng, đan xen là sát khí nồng nặc. 

 

Không lâu màn sương tan , gã ăn mày ngã từ trung xuống, chiếc chuông tay vỡ vụn từng mảnh. 

 

Hai hốc mắt gã hằn lên những tia m.á.u, giọng trầm đục vang lên: 

 

"Bọn họ, đến đòi mạng ." 

 

22

 

"Đại sư... ý ông là ?" 

 

"Oan đầu, nợ chủ. Họ hôm nay là ngày rằm , đưa các lên núi tụ họp." 

 

Gã ăn mày lau chùi chuông, bằng giọng đè nén sự phẫn nộ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-thi-hat-hi-khuc/chuong-8.html.]

 

"Bọn họ… là ai cơ?" 

 

"Giả vờ? Đến nước mà vẫn còn định diễn kịch với ?" 

 

Gã ăn mày hung hăng đập mạnh chuông xuống đất, phát một tiếng vang trầm đục. 

 

"Phó Linh Linh, nữ sinh ưu tú về đây dạy học, các lừa tới lột da róc xương. 

 

"Ngô Lệ Dung, tìm việc thì các lừa gạt, chỉ vì sinh hai đứa con gái mà c.h.é.m tới 37 nhát d.a.o lên

 

"Còn Tào Ngọc Quyên, Quách Hiểu Lan, Lưu Nghiên Ni... Các cũng con gái mà... 

 

"Các cô cũng do cha dứt ruột sinh đấy!" 

 

Gã ăn mày ngừng run rẩy, đồng thời đám dân làng đang mặt tại hiện trường cũng run rẩy theo. 

 

"Họ… họ thực sự tìm về ? Đi lên bãi núi đó... thế thì chắc chắn là chỗ c.h.ế.t." 

 

"Đại sư, chúng chỉ vì nhất thời hồ đồ mới... Cầu xin ngài hãy cứu chúng với!" 

 

Dân làng dập đầu liên hồi, đau khổ quỳ xin gã. 

 

Sắc mặt gã ăn mày tái mét: 

 

"Bọn họ , bộ những kẻ tham gia năm xưa tập hợp lên bãi núi, quỳ xuống xin bọn họ, thu thập thi hài, mới thể xoa dịu oán khí. 

 

"Ta chỉ phụ trách truyền lời, tin là tùy các ." 

 

"Tin, tin chứ! Chúng ngay đây!" 

 

Hơn 300 của cả thôn mang theo các rương gỗ để thu dọn thi hài, rầm rộ kéo lên núi. 

 

Bọn họ đốt từng xấp từng xấp tiền vàng mã, miệng lẩm nhẩm khấn vái, trông vô cùng thành kính. 

 

Ngọn lửa bập bùng nhảy múa, như thể đang nhạo tất cả những gì đang diễn mắt... 

 

Bỗng nhiên một luồng âm phong thổi tới, thổi tắt rụi ngọn lửa. 

 

Những tờ giấy vàng mã cháy dở gió cuốn lên dán c.h.ặ.t mặt họ. Họ kịp xé , nghẹt thở đến mức gần như ngất lịm. 

 

"Không xong ! Người đến đủ, họ tức giận . Ôm lấy rương, chạy mau!" 

 

Gã ăn mày ném một lá bùa lên trung khiến luồng gió âm đột ngột ngừng bặt. 

 

Mọi vội vàng giật phắt những tờ giấy vàng mã mặt xuống, ôm c.h.ặ.t lấy hộp gỗ cắm đầu chạy xuống núi. 

 

"Hoàng kim ép tà, ác quỷ kỵ hỏa." 

 

Gã ăn mày khản cổ thét lên: 

 

"Tất cả về nhà lấy hết trang sức vàng, chuẩn đuốc, đến quảng trường tập hợp!" 

 

Lúc tập trung đông đủ thì cũng qua buổi hoàng hôn. 

 

"Trang điểm phấn son, màn kịch ... mở màn—" 

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Một tiếng hát v.út cao cất lên từ sân khấu kịch khiến tất cả hóa đá vì sợ hãi. 

 

23

 

Bọn họ ngờ rằng gã ăn mày với cùng một phe. 

 

Ông từng nhắc nhở mà, rằm Trung Nguyên, sẽ tàn sát cả làng. 

 

Chỉ tiếc là trí nhớ của bọn chúng tồi quá. 

 

"Chị ơi, biểu hiện của em thế nào?" 

 

Sắc mặt của tất cả đều cắt còn giọt m.á.u, trân trân gã ăn mày nhảy lên đài diễn. 

 

"Biểu hiện lắm! Chỉ điều cách ăn vận của em quá." chê bai đưa tay kéo kéo bộ quần áo rách nát của cô

 

Gã ăn mày chính là Tú Anh. 

 

Loading...