BỊ TAY ĐUA TÔI NUÔI DƯỠNG "ĂN" MẤT RỒI - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-03-02 22:50:38
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 31: Tỏ tình
", tìm cách, dùng, mạng xã hội, quốc tế, tìm ."
" , , , ."
" mà, tài khoản của , đều, xóa hết ."
", tìm thấy ."
Hai đối diện sofa, những lá thư trải đầy khắp mặt bàn .
Sean những lá thư đó, chậm rãi kể : " chỉ thể, thư. Quảng cáo , thư, vùng núi hẻo lánh, đều thể gửi đến. Vậy thì, nhất định thể, gửi đến, tay ."
Lạc Nam Thư nhịn hỏi: "Quảng cáo gì cơ?"
Sean ngước mắt: "Bưu điện Trung Quốc (China Post)."
Lạc Nam Thư: "..."
Lạc Nam Thư Sean một lát khẽ . Anh tiện tay chọn một lá thư, hỏi: "Em những gì trong ?"
Sean cụp mắt: "Hỏi thăm."
"Hỏi thăm thôi ?" Lạc Nam Thư .
Sean gật đầu : "Muốn hỏi , sống, . Vết thương, , hồi phục . Còn, đau ."
"Chỉ bấy nhiêu?"
"Vâng."
Nghe thấy chỉ là lời hỏi thăm chứ gì khác, lòng Lạc Nam Thư cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
"Suốt thời gian dài nhận hồi âm mà vẫn nhiều thế ." Anh Sean: "Em từng nghĩ nếu những lá thư đến tay thì ?"
Sean ngẩng lên, trong đôi mắt lấp lánh tia hy vọng: "Vạn nhất, thể, giao cho thì ?"
Trái tim Lạc Nam Thư khẽ run lên.
" , bất kỳ, cách nào khác." Sean : "Ngoại trừ, đích thấy , thì chỉ , thư. Hơn nữa, chẳng chúng, đang ở, tay ."
Cho dù đó là một phương pháp thực tế...
Cho dù bao nhiêu cũng nhận hồi đáp...
Thậm chí căn bản giao đến tay chính chủ...
Thậm chí khả năng ai đó xé giữa đường, phát hiện bên trong mấy lời ngớ ngẩn coi như trò đùa mà vứt thùng rác...
Cho dù chỉ một phần vạn hy vọng, Sean vẫn cứ như thế.
Một năm, năm mươi hai lá thư. Trung bình một tháng bốn đến năm lá, gần như mỗi tuần đều "báo cáo". Một cuộc kết nối đơn phương lời hồi đáp, Sean kiên trì suốt một năm ròng. Lá thư cuối cùng đề ngày năm nay, chính là khi Sean chuẩn sang Trung Quốc. Có lẽ vì cảm thấy sắp gặp thật nên mới nữa.
Lạc Nam Thư khâm phục nghị lực của Sean, cũng xót xa cho nghị lực . Anh chằm chằm những lá thư. Trên bàn tổng cộng sáu mươi lá, tám lá đến từ các quốc gia và châu lục khác, nhưng mỗi địa chỉ chỉ duy nhất một lá.
Điều chứng tỏ fan ở các nước khác cũng từng cố gắng liên lạc với , thấy cũng thử thư, nhưng vì nhận hồi âm, thậm chí chính họ cũng tin thư gửi thể đến tay , nên chỉ một lá bặt vô âm tín. Chỉ Sean là luôn kiên trì.
Lạc Nam Thư: "Sean."
Sean ngẩng đầu .
"Em luôn vô tình cho những điều bất ngờ." Lạc Nam Thư cân nhắc một lát tiếp: "Nói thể em tin, nhưng em thực sự là đầu tiên cho cảm giác an —— một là cứu khỏi đám cháy, còn một nữa chính là lúc ."
Đồng t.ử Sean thoáng qua một luồng sáng. Cậu hiểu rằng cảm giác an mới chỉ là một mầm non, nhạt nhòa và dễ vỡ, nếu duy trì thể biến mất bất cứ lúc nào. những lời thốt từ miệng Lạc Nam Thư chắc chắn là một sự khẳng định.
Một luồng dũng khí dâng trào từ đáy lòng thôi thúc Sean dậy đến bên cạnh Lạc Nam Thư, quỳ một gối xuống. Cậu phục tùng bên cạnh , ngẩng đầu lên Lạc Nam Thư một cách nghiêm túc, lấy hết can đảm : "Anh ơi."
"Ơi?"
" yêu ."
"..."
Đầu óc Lạc Nam Thư trống rỗng một thoáng, ngờ Sean trực tiếp đến thế.
" mà, cần, đáp ." Sean lập tức giải thích: "Đây là, vấn đề của ."
Giọng của Sean chiều sâu, mỗi khi thốt một cụm từ đều như đang một cuốn sách ma thuật cổ xưa. Cậu trầm giọng: " , giống như đó, sở hữu . , sẽ , giống như , cưỡng ép , cũng sẽ , khi phép, chạm . , bảo vệ , để , , cảm giác an ."
"Chạm khi phép..." Lạc Nam Thư lẩm bẩm.
Nghĩ kỹ , Sean đúng là giúp xử lý ít kẻ động tay động chân. Ví dụ như Mạnh Lãng, ví dụ Hà Tiếu Châu, ví dụ như kẻ định đưa tay kéo áo ở hiện trường t.h.ả.m đỏ. bao giờ ngăn cản Tiểu Ngoạn Cầu Điềm Điềm tiến gần . Bởi vì Sean các thành viên SU là những cho phép tiếp xúc thể.
Tình cảm của Sean cũng rõ ràng như thực lực mạnh mẽ của . bao giờ vượt giới hạn, và cực kỳ lời. Có lẽ Thực lực tuyệt đối + Nguyên tắc + Phục tùng chính là nguồn gốc của cảm giác an . Ở bên Sean, Lạc Nam Thư chỉ thấy an lòng vì ở đó, chứ dè chừng .
"Anh tài đức gì mà khiến em bảo vệ như thế." Lạc Nam Thư xoa tóc Sean: "Là vì từng tặng em mấy món quà quý giá khiến em sướng rơn ?"
Sean giữ tư thế phục tùng , gì.
"Hay là em coi là thần tượng," Lạc Nam Thư : "Khó khăn lắm mới cơ hội tiếp xúc gần với thần tượng khiến em khó quên, thường xuyên nhớ lầm tưởng sự vui sướng kích động đó là tình yêu?"
Sean vẫn im lặng.
"Sean, em hảo cảm với ." Lạc Nam Thư thành thật : "Lần em vì mà đ.á.n.h Mạnh Lãng là , nhưng từng hỏi em, tình cảm của em dành cho rốt cuộc là thích là yêu? Em phân biệt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tay-dua-toi-nuoi-duong-an-mat-roi/chuong-31.html.]
Sean tiếp tục giữ im lặng.
Lạc Nam Thư: "Con trai tuổi dậy thì đối tượng tưởng tượng là chuyện bình thường. em mới 19 tuổi, đường đời còn dài, em thể vì chút ơn huệ nhỏ của một mà đ.á.n.h đổi tất cả —— em em yêu , nhưng em ở bên mới hơn một tháng, em căn bản hiểu là thế nào. Lỡ như là kẻ khẩu thị tâm phi, khéo mồm khéo miệng chỉ lừa thì . Lỡ như cậy sự tin tưởng của em, nắm thóp sự đơn thuần của em để bán em mà em còn giúp đếm tiền —— nếu chuyện với em, sẽ cho em , đợi đến khi em phát hiện thì chuyện muộn , lúc đó em tính ?"
Lạc Nam Thư nghiêm túc hỏi: "Sean, em nghĩ đến những điều ?"
Sean thẳng Lạc Nam Thư: "Chưa."
Lạc Nam Thư thắt lòng: Quả nhiên.
" mà, cần thiết, nghĩ." Sean nắm lấy tay Lạc Nam Thư, gỡ tay từ đầu xuống, trân trọng nắm trong lòng bàn tay: "Nếu như, thực sự, là , thì sẽ , những lời , với ."
Lạc Nam Thư bật : "Lỡ là khổ nhục kế thì ?"
Sắc mặt Sean bình tĩnh, ánh mắt thuần khiết và nghiêm túc: "Vậy thì cũng, chỉ dùng, khổ nhục kế, với một thôi."
"Em..." Lạc Nam Thư đột ngột cạn lời, đó bất đắc dĩ : "Anh đột nhiên cảm thấy chẳng cách nào với em cả."
Thấy Lạc Nam Thư , sắc mặt Sean dịu , còn căng thẳng nữa, : "Hơn nữa, Trung Quốc, câu cổ ngữ."
"Câu gì?"
"Lộ d.a.o, tri, mã lực, nhật cửu kiến, nhân tâm (Đường dài mới sức ngựa, ngày dài mới lòng )."
Lạc Nam Thư kinh ngạc khi thấy câu thốt từ miệng Sean, phát âm còn cực kỳ chuẩn xác: "Học của ai đấy?"
Sean thành thật: "Trưa nay, Trương Tiếu Chi."
Lạc Nam Thư nhớ những gì ở cửa phòng bữa trưa, thầm nghĩ Trương Tiếu Chi cũng dạy mấy thứ vô dụng.
Sean: ", ngốc, thể , . Anh là . Anh sẽ , chuyện , với . Anh sẽ chỉ, đối xử với , , ."
"Còn về, tình cảm..." Sean suy nghĩ một lát : " yêu , chính là yêu , , thể hiểu."
Lòng Lạc Nam Thư sớm mềm nhũn, nhưng vẫn hỏi: "Chắc chắn thế ?"
"Vâng." Sean gật đầu thật mạnh, đó nghẹn nửa ngày mới thốt một câu: ", dậy thì sớm."
Lạc Nam Thư: "............"
3 ngày , việc sửa sang biệt thự tất. Các thành viên phiêu bạt khắp nơi cuối cùng trở về SU.
"Hu hu hu, khó khăn lắm mới thành ' chồng', một mồi lửa thiêu sạch của ." Tiểu Ngoạn Cầu về phòng nước mắt lưng tròng, lao thẳng lên giường hít một thật sâu: "Hu hu hu dấu vết 'đánh dấu lãnh thổ' của mất sạch hu hu hu, còn là mùi của nữa."
Điềm Điềm đỡ trán: "Ông là ch.ó đấy mà còn vệ sinh đ.á.n.h dấu lãnh thổ."
"Tè dầm thì gì ho," Lưu Văn Hào : "Ông cứ tè đầy đất, phun đầy tường, hắt một chậu lên trần nhà nữa, cả căn phòng đều là của ông, chẳng ai tranh với ông ." Lưu Văn Hào đưa ngón trỏ chỉ lên lầu: "Có giỏi thì ông lên tè luôn hai căn phòng ."
Điềm Điềm: "... Anh cút cho ."
"Trẻ em nên ," Lạc Nam Thư vỗ vai Sean: "Đừng để ý họ, phòng em xem , xem cần mua thêm gì , đưa em mua."
Sean vui, Lạc Nam Thư nhớ đến là mãn nguyện lắm : "Không cần ạ, đủ dùng ."
"Cháy sạch lấy mà đủ dùng." Lạc Nam Thư đoán suy nghĩ của Sean, tâm lý : "Đã bảo đừng tiết kiệm tiền cho mà, nuôi em vẫn nuôi nổi."
Mặt Sean đỏ bừng.
"Đồ đạc trong phòng là mua sắm cùng . Ai cũng phần." Lạc Nam Thư dọa : "Nếu phần của em dùng, lát nữa họ cũng lấy sạch cho xem."
Sean lập tức ngẩng đầu: "Vậy thì, lấy."
"Thế mới đúng chứ." Lạc Nam Thư dẫn Sean căn phòng sửa sang xong: "Vào xem ."
Bố cục căn phòng vẫn như cũ, bài trí cũng gần giống , nhưng tất cả đều là đồ mới, giường cũng đổi loại lớn hơn theo thể hình của Sean. Nhìn qua là thấy rộng hơn giường của Trương Tiếu Chi . Dưới đất cạnh giường là đôi dép lê mới, tủ đầu giường đặt cốc nước mới và một bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân. Gối bồng bềnh, chăn nệm mềm mại là lên sẽ thoải mái.
Sean vốn đang cảm động vì sự tâm huyết của Lạc Nam Thư, nhưng khi mở tủ quần áo , cả chấn động. Quần áo, phụ kiện, giày dép, ba lô trong tủ gần như y hệt bộ cũ. lượng nhiều hơn gấp đôi.
"Tiếu Chi với , quần áo cũ trong tủ em đều nỡ mặc." Lạc Nam Thư bước tới: "Anh từng thấy tủ đồ của em, nhưng nghĩ ngày về nước đưa em mua đồ, đại khái nhớ mấy kiểu đó, nên bảo nhân viên bán hàng lấy mỗi kiểu một chiếc giống hệt, màu khác cũng lấy mỗi loại một chiếc."
Sống mũi Sean cay cay. Anh đều cả, vẫn luôn nhớ rõ.
"Những thứ , em thể tiếp tục mặc." Lạc Nam Thư xoa đầu Sean, khẽ vỗ hai cái: " sẽ luôn mua cho em, cho đến khi tủ quần áo của em nhét thêm nữa mới thôi. Em thể đem tặng khác, hoặc cắt chơi, thừa dịp để ý mà vứt đống rác cũng . Nói chung lúc nào tủ đồ của em trống, mua bù —— em đấy, thiếu chút tiền ."
Dùng giọng điệu dịu dàng nhất để những lời bá đạo nhất.
Sean cảm động vui sướng, dậy Lạc Nam Thư, gì cho . Nửa ngày trời mới rặn hai chữ: " mặc."
Lạc Nam Thư gật đầu: "Đứa trẻ dễ dạy."
"Em tự sắp xếp , ngoài ." Lạc Nam Thư đến cửa, đột nhiên nhớ gì đó, ngoảnh : " , em kéo ngăn kéo hàng cùng, ô đầu tiên xem."
Sean hiểu gì nhưng vẫn ngoan ngoãn theo. Vừa kéo , cả cứng đờ, từ cổ trở lên đỏ rực ngay tức khắc. Là các loại quần lót boxer nam đủ màu sắc.
Lạc Nam Thư mặt biến sắc: "Anh size của em, nên ước chừng đại khái mà mua mấy thứ . Lát nữa em mặc thử xem, nếu thì bảo , mua cái mới cho."
Ước chừng size... Không thì bảo...
Nghĩ đến cảnh Lạc Nam Thư sẽ tưởng tượng kích thước của trong đầu... Tưởng tượng "cái đó" lớn cỡ nào... Sean ngượng đến mức đầu sắp bốc luôn , dám Lạc Nam Thư, cúi đầu lí nhí: "Vâng... ạ..."
"Ừm, tự dọn dẹp , đây." Lạc Nam Thư , âm thầm mỉm .
Tuổi trẻ, đúng là thuần tình.