BỊ TAY ĐUA TÔI NUÔI DƯỠNG "ĂN" MẤT RỒI - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-02 09:49:58
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 30: Phong bì

Sắp tới là giải Asian Cup, tất cả các đội đua đều đang ráo riết tập luyện. Lạc Nam Thư - Lạc ông chủ với tư tưởng "đầu thể rơi, m.á.u thể chảy, nhưng suất thi đấu thể mất", ăn trưa xong đưa Sean đến khu ngoại ô lân cận, mượn địa bàn của đội đua ATM để tập luyện.

Màn thao tác mạnh như hổ của Sean thành công lóa mắt đám tân binh nhà ATM. Đám nhóc con bỏ mặc việc tập luyện của đội , kéo xem náo nhiệt. Một phần nhỏ là đến xem Sean, phần lớn còn là đến xin chữ ký của Lạc Nam Thư, đứa đưa nước, đứa quạt cho ... Cực kỳ ân cần, cực kỳ nhiệt tình.

Cảnh tượng đó cứ như thể ngôi đang mở buổi ký tặng fan, còn giơ điện thoại xin chụp ảnh chung. Đội trưởng Lục Kha về thấy "nhà chiếm", tức đến nỗi đốt hai tràng pháo mới lôi kéo sự chú ý của đám nhóc chỗ khác.

Sean tập luyện đến tận tối mịt mới kết thúc, định cảm ơn Lục Kha, liền thấy Lục Kha với Lạc Nam Thư: "Lần đừng đến nữa Lạc nhé, em xin đấy."

Lạc Nam Thư coi như thấy, vô cùng tao nhã đáp: "Vậy chúng hẹn gặp ngày mai."

Lục Kha: "..."

Sean: "..."

Lúc Lạc Nam Thư rời , đám nhóc ATM cứ chạy theo đuôi xe bảo mẫu tiễn một đoạn dài, ánh mắt đầy vẻ lưu luyến. Lục Kha tức giận mắng: "Cốp xe còn chỗ đấy, chui luôn , đừng về nữa."

Rời khỏi ATM, Lạc Nam Thư về nhà ngay mà bảo tài xế lái xe dạo một vòng quanh trung tâm thành phố. Anh đưa Sean ăn tối, mua cho một ít đồ dùng cá nhân mới về theo đường cũ. Vừa đến đại viện, Sean thấy một chiếc Maybach đỗ ở cửa. Từ tổng trong bữa tiệc cũng một chiếc xe kiểu , nhận .

Sean mới hiểu tại Lạc Nam Thư đưa ngoài chơi lâu như .

"Ba con về ." Ninh đợi sẵn ở cửa, thấy Lạc Nam Thư xuống xe liền vội vàng dặn dò: "Vừa cửa mắng thiếu gia Tiếu Chi một trận tơi bời, mắng đến phát . Giờ đang ở trong thư phòng đợi con đấy, hai cha con gì thì bình tĩnh chuyện nhé."

"Con ." Lạc Nam Thư gật đầu, đó về phía Sean: "Trong bếp chuối đấy."

Sean: "?"

Lạc Nam Thư: "Lấy một quả mang lên dỗ Tiếu Chi ."

Sean: "..."

Ninh vỗ cánh tay Lạc Nam Thư, giận thương : "Cái thằng nhóc , lúc nào còn đùa dai. Mau ." Miệng thì thế, nhưng khi Lạc Nam Thư , Ninh ngoắc tay bảo Sean: "Lại đây đứa nhỏ, dì đưa con lấy chuối nhé."

Sean ngẩn : "Vâng."

Lạc Nam Thư đến thư phòng, gõ cửa, đợi bên trong trả lời đẩy cửa bước . Lạc Khải đang lưng về phía cửa, chiếc ghế da bàn việc, chỉ lộ đỉnh đầu với mái tóc chải ngược. Nghe tiếng đóng cửa, ông mới xoay .

Ông hẳn là từ công ty về lâu, chiếc áo vest gile trong bộ suit ba mảnh vẫn cởi , mái tóc chải chuốt tỉ mỉ, đeo một chiếc kính gọng vàng, dáng một ông chủ thương trường thực thụ.

"Chuyện của Sean đó là thế nào?" Lạc Khải nghiêm giọng: "Con dám đưa về nhà, còn để ăn trưa cùng Thái ông. Cậu phận gì mà bàn ăn nhà chúng !"

"Cậu và ba đều là con ." Lạc Nam Thư tự nhiên xuống chiếc sofa phía đối diện, tao nhã : "Ba ăn , tại thể?"

"Anh!"

"Đại Thanh chẳng diệt vong , còn bày đặt kiểu phong kiến chia thành năm bảy loại."

Lạc Khải nghẹn lời, dậy tới mặt Lạc Nam Thư, định mắng mỏ gì đó nhưng nghĩ đứa trẻ còn là đứa trẻ của năm xưa nữa. Lạc Khải loanh quanh tại chỗ hai vòng, cúi chất vấn: " hỏi , lời đồn bên ngoài là thật ? Anh đưa về nước, ý định tiến xa hơn ? Anh thật ."

Lạc Nam Thư: "Tạm thời thì ."

Lạc Khải: "Tạm thời nghĩa là ?"

"Chuyện ai mà ." Lạc Nam Thư ngước mắt ông, khóe miệng nở nụ nửa vời: "Hay là ba tìm thầy bói xem giúp con, xem bát tự của con với hợp ."

"Cái đức hạnh y hệt , cái miệng bao giờ chịu thua ai!" Lạc Khải tức đến nỗi thêm ba vòng nữa, chỉ tay Lạc Nam Thư: " gọi điện cho bảo bà quản , ? Bà bảo thích nam nữ là tự do của , bảo đừng can thiệp! Nghe xem đó lời con ?"

"Người nghệ thuật phân biệt giới tính, con quản bà ." Lạc Khải mắng: " nhà họ Lạc cái kiểu đó. Trước đây quản , thả lỏng cho một , nhất định thả lỏng! Anh mau cắt đứt với cái Se... Se..."

Lạc Khải giận quá đột ngột quên mất Sean tên gì. Lạc Nam Thư cũng chẳng ý định nhắc. Lạc Khải mặt mày sượng trân, may mà ông cũng giống như những khác, nhớ tên nhưng nhớ đặc điểm của Sean —— da đen.

"Cái thằng da đen đó!" Lạc Khải : "Anh mau cắt đứt với nó ! Ông bà nội , Thái ông tuổi đều lớn cả , đừng ở ngoài loạn về gây áp lực cho họ!"

"Con loạn thế nào cũng lòi đứa con rơi ." Lạc Nam Thư dậy: "Nhà dột từ nóc, đây ba chẳng luôn nghi ngờ con con ruột ba ? Giờ xem hai cha con cùng một đức hạnh, thể con ruột cho ."

"Anh!" Lạc Khải trợn tròn mắt, giật phắt chiếc kính xuống: "Cứ hễ về nhà là thế ! Anh thể chuyện t.ử tế với ba !"

"Ba chuyện t.ử tế ?"

Lạc Nam Thư dáng cao ráo, dù đang bệnh yếu nhưng môi trường trưởng thành đầy áp lực rèn luyện khí trường của hề kém cạnh Lạc Khải. Hai cha con đối lập . Lạc Khải khí thế hừng hực như lửa, Lạc Nam Thư bình thản như nước, từng đợt sóng dập tắt ngọn lửa. Sự định về cảm xúc của Lạc Nam Thư thắng thế.

"Con đưa Sean ăn ở ngoài , cần bảo Ninh chuẩn bữa khuya cho bọn con ." Lạc Nam Thư định tranh chấp vô nghĩa nữa, về phía cửa.

Lạc Khải: " chuẩn bữa khuya cái con khỉ cho ! Đói c.h.ế.t !"

Lạc Nam Thư chẳng thèm để ý. Anh đang định đẩy cửa rời thì vô tình thấy tủ trưng bày bên cạnh cửa. Dường như các vị tổng tài đời đều giống , để vẻ học thức, trong thư phòng lúc nào cũng một chiếc tủ kính trong suốt. Bên trong bày biện nếu là mấy món đồ thủ công mỹ nghệ trừu tượng khó hiểu thì cũng là mấy cuốn sách cái tên thâm sâu mạt trắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-tay-dua-toi-nuoi-duong-an-mat-roi/chuong-30.html.]

Giữa hàng loạt đồ mỹ nghệ tinh xảo, ở chính giữa, một món đồ trang trí bằng kim loại màu đồng cổ với chủ đề "Kim qua thiết mã" (Gươm giáo ngựa sắt) là nổi bật nhất.

Lạc Nam Thư lưng về phía Lạc Khải, đôi lông mày khẽ nhíu , đó giả vờ như chuyện gì, tiện tay chỉ một cái đầu hỏi: "Cái thứ đồng nát ba vẫn giữ ?"

Lạc Khải món đồ đó, chấn động một cái.

"Thôi bỏ , cứ coi như là kỷ niệm cho cái 'chiến công lẫy lừng' của ba, ba vui là ." Lạc Nam Thư kéo cửa phòng, đầu ngoảnh : "Tiếu Chi công cụ để ba xả giận, nó là một con , là con trai ba. Ba đừng hở là mắng nó. Nếu ba nghĩ thông suốt thì hãy xin nó một câu —— con đây."

Lạc Khải tức nghẹn: "Anh là cha là cha hả?!"

Rầm——

Đáp ông là tiếng đóng cửa. Lạc Khải ném phắt chiếc kính cánh cửa: " là cùng một đức hạnh với !"

Lạc Nam Thư trở về phòng, mở cửa thấy một bóng đang xổm tủ kính trưng bày trong phòng, lén lén lút lút. Là Trương Tiếu Chi. Lạc Nam Thư tiến lên xem, thằng nhóc đang bày biện mấy lá thư trong tủ của , chăm chú đến mức phía cũng .

"Làm gì đấy?"

"Á á á á————!!" Trương Tiếu Chi sợ đến mức hát một nốt cao, thấy lưng là Lạc Nam Thư, nước mắt suýt trào : "Anh... là mèo , tiếng động thế."

"... Là tự em việc quá tập trung thôi."

Lạc Nam Thư tựa nghiêng cạnh tủ, tư thế hệt như một chú mèo ăn no ngủ kỹ, thong dong hỏi: "Em đang gì thế, Sean ?"

Trương Tiếu Chi hất hàm về phía phòng tắm: "Đang tắm rửa ạ, em bảo thời gian còn sớm, về là ngủ ngay nên cho tắm , đỡ tranh với ." Nói đến đây, Tiếu Chi ngẩng đầu đầy đắc ý: "Anh ơi, em phát hiện một cách cực để 'nắm thóp' Sean."

Lạc Nam Thư nhướn mày: "Nói thử xem."

Trương Tiếu Chi: "Phàm là chuyện gì cứ lấy bia đỡ đạn là Sean nhất định sẽ đồng ý ngay tắp lự, dễ lừa cực kỳ."

Lòng Lạc Nam Thư mềm , đột nhiên thấy khá thương Sean, b.úng trán Tiếu Chi một cái, ôn tồn mắng: "Sao cứ bắt nạt đứa trẻ thật thà thế, nữa ."

"Hi hi hi, em cũng chỉ bắt nạt ở phương diện thôi, chứ phương diện khác em đ.á.n.h mà." Tiếu Chi ôm trán, cúi đầu tiếp tục sắp xếp thư từ.

Lạc Nam Thư cúi : "Rốt cuộc em đang nghịch cái gì thế?"

Trương Tiếu Chi: "Ưm, em cũng nữa, chỉ là... em thấy Sean cứ chằm chằm mấy cái phong bì thẫn thờ , em hỏi tại , nên em lấy xem thử xem bên trong gì kỳ lạ ."

Lạc Nam Thư: "Còn chuyện đó ?"

Trương Tiếu Chi: "Vâng, nhưng em xem nửa ngày trời cũng chẳng thấy gì."

lúc , bên ngoài tiếng gõ cửa. Giọng Ninh truyền : "Thiếu gia Tiếu Chi, ba con bảo con xuống thư phòng một chuyến."

"Hả??" Trương Tiếu Chi mặt đầy vẻ kháng cự, theo bản năng : "Ông định mắng em nữa chứ? Chẳng mắng xong ? Chưa xong ?"

"Cũng thể mắng em ." Lạc Nam Thư nhận lấy đống thư từ tay Tiếu Chi, bình thản : "Xuống xem thử ."

Trương Tiếu Chi xìu xuống. Thầm nghĩ mắng thì còn nữa, chẳng lẽ lương tâm trỗi dậy xin chắc.

Tiếu Chi , Lạc Nam Thư xổm xuống vị trí cũ, tỉ mỉ quan sát những lá thư . Có gì khác biệt ? Những phong bì màu sắc khác , độ dài ngắn khác , thậm chí độ cũ mới cũng khác. Một xấp hơn sáu mươi bức thư đến từ khắp nơi, Lạc Nam Thư thực sự thấy gì đặc biệt.

Bột nhiên, khóa c.h.ặ.t nơi gửi một phong bì.

Châu Phi, Burundi.

Lạc Nam Thư đột ngột một suy đoán táo bạo, tim thắt , một cảm giác căng thẳng khó tả thúc giục tiếp tục lật tìm địa chỉ những phong bì khác.

Bức tiếp theo. Địa chỉ: Châu Phi, Burundi.

Bức tiếp theo nữa. Địa chỉ: Châu Phi, Burundi.

Bức tiếp theo nữa nữa. Vẫn là: Châu Phi, Burundi.

Lạc Nam Thư xổm bao lâu, cũng nhận tiếng nước trong phòng tắm tắt từ lúc nào. Anh thể tin nổi, đồng thời lòng đau như cắt. Cả thảy sáu mươi bức thư, trong đó năm mươi hai bức đều đến từ cùng một địa chỉ: Burundi.

Những lá thư là ai , Lạc Nam Thư thể nghĩ đến thứ hai. Anh cầm lấy một bức thư, định xé xem bên trong gì.

Đột nhiên phía vang lên một giọng trầm thấp: "Đừng mở ."

Lạc Nam Thư giật đầu , bắt gặp ánh mắt của Sean. Ánh mắt Lạc Nam Thư rung động kịch liệt.

Tóc Sean vẫn còn ướt, những giọt nước còn đọng xương quai xanh, ánh mắt kiên định, cũng dịu dàng.

"Nội dung... trong phong bì, thể... đích ... cho ."

 

Loading...