Bị Phản Bội, Ta Lại Quyết Làm Giàu - Chương 44
Cập nhật lúc: 2024-12-08 09:05:48
Lượt xem: 22
Hiệu trưởng cũng đang có ý này, như trút được gánh nặng, gật đầu nói: "Tiểu Đóa, xem ra thầy không cần làm công tác tư tưởng cho em nữa, thây cũng chính là có ý này, lúc trước thây chủ yếu lo lắng rằng nếu nói ra như vậy, em sẽ cảm thấy bị trường học khinh thường. Hiện tại xem ra em là một cô gái độ lượng, vậy quy trình của chúng ta cứ như thế mà làm."Em quản lý ký túc xá của chúng ta tốt biết bao, người trẻ tuổi chính là phải ở vị trí có thể phát huy sở trường của mình, như vậy mới có thể thuận lợi phát triển bản thân, hiệu quả công việc cũng tốt hơn..."
Vì thế quản lý ký túc xá - Hứa Bối Đóa trở thành nhân viên chính thức của trường, chỉ là bây giờ chưa có giấy tờ, văn kiện công khai, đợi đến Quý tiếp theo, hết thảy mọi chuyện đều nguội lạnh, danh sách nhân viên chính thức của trường học sẽ xuất hiện tên của cô.
Đương nhiên hiện tại chuyện này không thể công khai ngay được, nhưng cô có thể tiếp quản một số công việc của trường. Tuy nhiên, để tránh sự chú ý, Hứa Bối Đóa cùng Hội đồng nhà trường đã đi đến thỏa thuận rằng tạm thời không cần sắp xếp quá nhiều công tác hành chính hay việc cần ngồi trong lớp học.
Lúc họp, cô chỉ cần tham dự và yên lặng lắng nghe là được, hết thảy đều có thể chờ Quý sau roi tính.
Hứa Bối Đóa cao hứng chấp nhận.
Ôi Chúa ơi, có một công việc cầm bát sắt, chắc ăn ổn định lâu dài, còn gần như không cần đi làm, không cần sáng chín tối năm (9 to 5), còn có thể lấy tiền lương mỗi tháng, đây chính là gian lận sao!?
Mặc dù không cần đi làm công việc gì, phòng tài vụ trường học vẫn thông báo cho cô cần đi làm sổ tài khoản ngân hàng.
Tiên lương mỗi tháng sẽ được chuyển vào tài khoản của cô, cân tự mình đến ngân hàng kiểm tra, còn có thể in ra xem số dư tài khoản.
Hứa Bối Đa hiện tại cương vị là trợ lý hành chính, so với giáo viên dạy học chính thức thấp hơn một chút, tiền lương cũng tương đối ít, một tháng chỉ có ba mươi đồng tiền, trong khi giáo viên sẽ có thêm phí từng buổi lên lớp, tiên lương theo đó có thể đạt tới năm mươi đến một trăm đồng tiền.
Cho nên Hiệu trưởng mới lo lắng Hứa Bối Đóa cảm thấy không công bằng mà dành thời gian nói chuyện với cô rất lâu dù lời lẽ vẫn nghiêm túc. Hứa Bối Đóa không thèm để ý mấy chục đồng chênh lệch này, trọng điểm là cô cũng là người cầm trong tay bát sắt.
Cô mơ hồ nhớ lại trong nguyên thư, nam chính Hứa Quang Diệu về sau đã nhờ vào số tài sản mà ba mẹ nguyên chủ để lại, để đổi lấy công việc ở trường học, sau đó có được một vài cơ hội vào trong hệ thống giáo dục nhờ vậy mới có cơ hội học Đại học.
Hơn nữa, chỉ phí trong suốt thời gian đi học đều là do nhà nước chỉ trả.
Loại phúc lợi này chắc chắn không có được nếu không thuộc trong hệ thống trường học này.
Hứa Bối Đóa vui vẻ ngâm nga khúc hát nhỏ, từ cổng Nam trường học đi ra, liền thấy được xe vận tải lớn đậu ở bãi đất trống phía đối diện.
Hiện tại mảnh đất kia chính là của cô, xe tải lớn cũng là của cô.
Mấy ngày trước, Hứa Bối Đóa nghiêm túc học kỹ thuật lái xe tải lớn. Trước kia cô cũng từng thi qua bằng lái xe, nhưng chỉ là bằng cấp có thể lái xe con. Hơn nữa thời hiện đại đó xe hầu như đều là hộp số tự động, thao tác lái xe số sàn cô cũng đã quên sạch.
Chú Lương sắp xếp hai tài xế có năng lực nhất, mỗi ngày hướng dẫn Hứa Bối Đóa luyện tập.
Tất nhiên các tài xế đều cảm thấy rất ngỡ ngàng, một cô gái nhỏ nhắn sao lại muốn học lái xe tải lớn chứ? Tài xế lái xe tải lớn, thường thường đều mặt xám mày tro. Hơn nữa những chiếc xe loại này giống như một cỗ máy khổng lồ, rất khó điều khiển, mấy tiểu cô nương bình thường nhìn thấy đã sợ hãi mà trốn cũng không kịp.
Hứa Bối Doa lại khác, ngay từ đầu, cô đã kiên định muốn học lái xe tải lớn, không sợ chịu khổ, cũng không sợ dãi nắng phơi sương. Vả lại cô dường như có tài năng nào đó mà có thể học cách vận hành xe nhanh chóng đến vậy.
Xe ô tô thời này rất hiếm, cho nên những tài xế lái xe tải trọng lớn đều rất tự tin vị thế của bản thân, cho rằng mình có kỹ thuật cao siêu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thấy Hứa Bối Đóa muốn học, trong lòng bọn họ đương nhiên ban đầu rất khinh thường, bất quá đây là cháu gái của anh em ông chủ, đương nhiên không thể bỏ bê, nhưng bọn họ cũng chỉ ôm thái độ muốn chơi đùa với cô.
Bởi vậy khi Hứa Bối chỉ qua vài ngày, lại thoải mái thuân thục nắm giữ cách vào số, đạp ly hợp, chân phanh, chân ga, các tài xế đều rất sốc.
Thái độ của bọn họ tự nhiên cũng trở nên nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bi-phan-boi-ta-lai-quyet-lam-giau/chuong-44.html.]
Hứa Bối Đóa suy tính, nghĩ mình cũng cần một chiếc xe riêng, vì thế quyết định nhờ chú Lương hỗ trợ mua cho cô một chiếc xe tải lớn.
Chú Lương cũng là người có nhiều kinh nghiệm về giao thông, nhờ vậy Hứa Bối Đóa cũng từ chỗ chú tìm hiểu được ít thông tin liên quan đến thi bằng lái vào thập niên 90.
Tổng thể mà nói, độ khó thi bằng lái cũng không cao, hơn nữa các loại bằng lái cũng phân tương đối ít, vì lượng xe lưu thông trên đường thời này thật sự không nhiều, cho nên chỉ cần chuẩn bị đầy đủ là có thể đi thi, nghiêm túc rèn luyện, nhất định có thể qua.
Bên cạnh nội dung thi thông thường, còn có bài thi lái thực tế trên đường và một ít kiến thức sửa chữa ô tô đơn giản.
Vì thế Hứa Bối Đóa hi hục chui xuống dưới gầm xe tải lớn, mặt đen lem luốc vài ngày, rốt cuộc học được một ít thao tác sửa chữa xe cơ bản.
Tất cả tài xế bao gồm cả chú Lương, cũng không nghĩ Hứa Bối Đóa một lần là có thể thi đậu bằng lái, dù sao cho tới nay trong nhận thức của bọn họ, tài xế lái xe tải lớn cơ bản tất cả đều là nam, không có một cô gái nào, huống chi là nữ nhân chân yếu tay mềm trẻ tuổi như vậy.
Ngày này cũng đến, kết quả cuộc thi khiến tất cả mọi người vô cùng thảng thốt, Hứa Bối Đóa thuận lợi thông qua cuộc thi lấy được bằng lái. "Đóa Đóa, cô thật lợi hại!"
Giữa những ánh mắt ngưỡng nộ, vừa kinh ngạc, vừa có chút ghen tị, Hứa Bối Đóa ngẩng cao đầu đi qua.
Đây cũng không thể coi là gian lận, dù sao trước kia cô cũng thi qua một lần rồi.
Hiện tại chiếc xe này tạm thời thuộc về cô. Bởi vì xe tải là tài sản vô cùng đắt đỏ, nếu dùng toàn bộ tiên mua đứt là không hợp lý, Hứa Bối Đóa cuối cùng đã chọn cách thuê nó.
Gần đây cô bận rộn chạy khắp nơi, xe tải ngày nào cũng chở đầy ắp.
Ngoại trừ Hứa Hắc Đậu, trên xe tải còn dẫn theo hai chàng trai trẻ tuổi thôn Lan Thủy.
Lúc mới vừa gọi hai tiểu tử này lên xe, Hứa Hắc Đậu trong nháy mắt có cảm giác nguy cơ.
Chị Đóa Đóa, không phải là chê anh ta biết chữ quá ít, muốn tìm hai trợ lý mới chứt
Hứa Bối Đóa thấy vẻ mặt lo lắng của Hứa Hắc Đậu, giống như một chú cún lông xù chịu ủy khuất khuất không dám nói lời nào, liền an ủi:
"Chị tìm hai người họ đến dỡ hàng."
"Hắc Đậu, em là trợ lý, tay em cân dùng để viết chữ, giúp chị xử lý công việc, còn loại công việc thuần sức lực này, chị sẽ thuê người khác làm."
Nghe xong lời này, Hứa Hắc Đậu trên mặt tràn đầy cảm kích, cậu cảm giác mình được khích lệ rất nhiều.
Chị Đóa Đóa, đang trọng dụng cậu!
Nói với một người chỉ có bằng tiểu học rằng tay cậu ta phải dùng để viết chữ!
Lần này cho dù cậu có thắp đèn học suốt đêm, cũng phải báo đáp Đóa Đóa tỷ tỷ đã tin tưởng cậu, kiên quyết không thể phụ kỳ vọng chị!
Hứa Bối Đóa vỗ võ bả vai Hứa Hắc Đậu, cổ vũ cậu:
"Cố lên, Hắc Đậu, em là giỏi nhất."