Quan trọng nhất là. Lúc đội trưởng phỏng vấn,
mà cảm thấy đội trưởng mới xuất
ngũ, quen với xã hội? Vì nảy sinh
ý định dẫn dắt .
“Rèn luyện, hòa nhập với xã hội.” Tần Dĩ Mặc
tiếp tục nghiêm túc dối,
“Mặc dù Tập đoàn Tần thị là của gia đình ,
nhưng nếu một hiểu gì như
kế thừa, cô nghĩ những lớn tuổi
trong công ty sẽ gì?”
Hi suy nghĩ một chút. Hình như là sẽ
thiện lắm với đội trưởng…
“Đợi đến khi thích nghi với xã
hội , và hiểu một chút về quản lý
mới về kế thừa, thì sẽ cho cả và
Tập đoàn Tần thị.”
Tần Dĩ Mặc nhanh chậm,
giọng trầm ấm và đầy từ tính.
338
“Cũng đúng.” Hi đồng tình với cách .
Trong đôi mắt đen láy của Tần Dĩ Mặc ánh lên
vài phần ý .
Cái đồ ngốc . Thật đáng yêu.
“Thế .” Hi thực sự tin tưởng ,
“Sau Tết đến Tổng giám đốc điều
hành của An Ngữ Quốc Tế, và Mặc Mặc sẽ
hỗ trợ , nếu gặp vấn đề gì với
An Ngữ Quốc Tế, thì quản lý Tập đoàn Tần
thị chắc cũng thành vấn đề.”
Nếu Tập đoàn Tần thị là sự tích lũy của
lịch sử, thì An Ngữ Quốc Tế chính là sự phát
triển của công nghệ. Tập đoàn Tần thị và Tập
đoàn Nhiếp thị đều phát triển đa ngành, vì
doanh thu cao, cũng là kim chỉ nam trong giới.
An Ngữ Quốc Tế chủ yếu nghiên cứu chip.
Trong lĩnh vực , nó sở hữu công nghệ tuyệt
đối.
Tần Dĩ Mặc từ chối
“Không cần.”
“Tại ?” Hi hiểu.
339
“Ở vị trí nào việc đó, năng lực của
đủ để lãnh đạo của An Ngữ Quốc
Tế.”
Tần Dĩ Mặc dính líu quá nhiều,
đến đó chỉ để theo đuổi ,
“Nếu cô ngại, cứ để tiếp tục theo
cô học hỏi là .”
Hi “…” Nghe câu , luôn cảm thấy một
con d.a.o treo đầu . Đội trưởng theo
học hỏi? Nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ.
Sau đó đường , hai cũng
chuyện nhiều nữa.
Hi vẫn luôn suy nghĩ thế nào để đội
trưởng nhanh ch.óng nắm vững tinh túy của
quản lý, cuối cùng vẫn quyết định tìm Tiêu
Nghị Trần để chuyện. Lúc ba giờ chiều
Tần Dĩ Mặc đưa Hi về nhà. Hi định để
nhà nghỉ ngơi một lát mới , nhưng
Tần Dĩ Mặc nán lâu, nghĩ đơn
giản là đợi khi theo đuổi Tiểu Hi,
sẽ thăm hỏi, bây giờ vẫn thích
hợp.
340
Bố và Thanh Ngữ vẫn ở nhà xem TV đợi cô
về. Qua cửa sổ thấy Hi đang chuyện
với Tần Dĩ Mặc qua cửa kính xe, lòng tò mò
của bố bắt đầu bùng cháy.
“Chúng nên đổi chỗ ?” Bố với
Thanh Ngữ,
“Ở đây cũng rõ Tần Dĩ Mặc trông
như thế nào.”
Thanh Ngữ “Rất trai! Siêu siêu siêu
trai!”
“Thật ?”
“Ừ ừ!”
“Con gặp ?”
“Gặp nhiều , con và chị thường xuyên
đến nhà ăn ké.”
Bố “???” Ông ? Ông
cố gắng tìm góc rõ, nhưng góc độ thực sự
khó tìm
“Con thấy phù hợp với tiêu chuẩn
chọn bạn đời của chị con ?”
341
“Nếu là đây thì chắc chắn phù hợp một
trăm phần trăm.” Đôi mắt Thanh Ngữ đảo qua
đảo ,
“Bây giờ thì nữa.”
“Tại ?”
“Vì Nhiếp Ngôn Thâm ở phía mà.”
“Ý con là ?”
Truyện nhà Hoa Anh Đào
“Hai đó về ngoại hình, khí chất, giọng
đều gì để chê.”
Thanh Ngữ chỉ phân tích theo suy nghĩ của
,
“ chị vấp ngã ở chỗ Nhiếp Ngôn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-phan-boi-nhan-hy-quay-ve-than-phan-cua-minh-nhan-hy-nhiep-ngon-tham/chuong-339-thich-thi-to-tinh.html.]
Thâm, bây giờ còn tâm trạng, đối với
tâm trạng thì tồn tại cái
gọi là tiêu chuẩn chọn bạn đời.”
Bố thở dài một . Buồn quá! Khi hai
đang chuyện , Hi Tần Dĩ Mặc
giục nhà. Thay giày xong thấy
bên cửa sổ, giữa hai lông mày chút
nghi ngờ
“Hai đang gì ở đó?”
342
“Xem rể tương lai.”
“Xem con rể tương lai.” Hai vô thức
thốt . Nói xong mặt chút ngượng
ngùng, bố ho nhẹ một tiếng vội vàng giải thích
“Ý của bố là đối xử với con ,
thể là một trong những ứng cử viên con rể.”
Hi “…” Hi lên lầu
“Anh chỉ là đội trưởng của con.” Nói xong
liền về phòng quần áo. Khi xuống ,
Thanh Ngữ chạy tới, mặt nở nụ
ngây thơ
“Chị, hôm nay chị giả bạn bè thuận lợi
?”
“Cũng .
“Lần còn tiếp tục ?”
“Không, luôn lừa dối khác .”
Thanh Ngữ và bố . Bố cũng cảm
thấy đến lúc cho con gái một
điều, nếu xã hội cứ như một con
thỏ trắng dễ lừa.
“A Cửu.”
343
“Ừm?” “Có một chuyện bố chuyện
với con, con thấy bây giờ tiện ?”
“Bố .”
“Bố nghĩ đội trưởng của con thích con.” Bố
những lời với một chút thăm dò,
“Cái kiểu thích giữa nam và nữ .”
Hi “?” Bố và đội trưởng hình như từng
gặp mặt mà? Bố như thấu suy nghĩ của
cô
“Mặc dù bố gặp mặt , nhưng với
sự hiểu của đàn ông về đàn ông, từ hành
động nhờ con giả bạn bè, thể
khẳng định thích con.”
“Bố nghĩ nhiều .” Hi bình thản đáp.
Bố cảm thấy tổn thương
“Con tin bố ?”
“Bây giờ nhiều trẻ tuổi sẽ nhờ
khác giả yêu của về
nhà, tìm còn bỏ tiền
thuê giả .”
344
Hi bình thản,
“Thời đại bây giờ chút khác biệt so với thời
của bố, bố đừng nghĩ nhiều.”
Bố “!” Sao liên quan đến thời đại chứ.
Nghĩ , ông cũng hỏi
“Sao con nghĩ là do thời đại?”
“Thời của bố, đa dù thích đối
phương cũng ngại ngùng dám trực tiếp
bày tỏ tình cảm.”
Hi, một ngây thơ, một cách
nghiêm túc,
“ bây giờ thì khác , nếu thực sự thích
sẽ trực tiếp tỏ tình, cần dùng cách giả
vờ để rút ngắn cách.”
Hơn nữa. Mối quan hệ với đội trưởng,
cần rút ngắn cách. Có gì cũng thể
.
“Nếu con thích ai, con sẽ thẳng ?” Bố
hỏi dồn.
Hi thành thật “Sẽ.”
345
“Con sợ nếu tỏ tình thành công
thì ngay cả bạn bè cũng ?”
Thanh Ngữ cũng tham gia , lòng tò mò
bùng cháy. Hi thực sự ngây
“Tại bạn bè?”
Thanh Ngữ “…”
Bố “…” Bây giờ họ thực sự cảm thấy Nhiếp
Ngôn Thâm lúc đó gặp may mắn lớn. Đã
trải qua một cuộc hôn nhân , A Cửu vẫn
ngây thơ như một con thỏ trắng, nếu lúc đó
cần dùng tâm kế mới thể ở bên , Nhiếp
Ngôn Thâm e rằng cả đời cũng theo
đuổi .
“Nếu thực sự thích một , sẽ chút cẩn
trọng.” Thanh Ngữ chuyện với cô,
nghiêm túc,
“Không tỏ tình thì sợ bỏ lỡ, tỏ tình thì sợ
khi thất bại ngay cả bạn bè cũng
, cuối cùng tan biến biển .”
346
Hi nhíu mày, vẫn cảm thấy phức tạp. Theo cô
thấy, thích thì tỏ tình, thất bại thì tiếp tục tiến
lên, gì to tát cả.