Câu thốt , đừng là Âu Dương Kiếm, ngay cả Tần Ánh Tuyết cũng kinh ngạc.
Tống Yến Xuyên cũng ngẩn .
“Doanh trưởng Tống, em dâu, chúng thể ba nuôi nuôi của Tiểu Thời Khanh ?” Khương Nguyệt Kiều Tần Ánh Tuyết hỏi.
“Đương nhiên .” Mặc dù tại Khương Nguyệt Kiều đổi chủ ý, nhưng cô vẫn sảng khoái đáp ứng.
“Hai đứa , nhưng Tiểu Thời Khanh thể yếu, tương lai thể phách khỏe mạnh như lão đại lão nhị, đợi thằng bé hiểu chuyện chữ , chị sẽ bắt đầu dạy nó đ.á.n.h đàn piano, múa...”
Tần Ánh Tuyết chút khiếp sợ, giương mắt về phía Khương Nguyệt Kiều, chỉ thấy cô mặt mày ngậm , ánh mắt dịu dàng lão tam, trong lòng khỏi dâng lên niềm cảm kích: “Em mặt Tiểu Thời Khanh cảm ơn nuôi của nó .”
“Này, đây là quà gặp mặt của ba nuôi nuôi cho Tiểu Thời Khanh.” Âu Dương Kiếm lấy một hộp quà tinh xảo.
Tống Yến Xuyên đưa tay nhận lấy, sự thúc giục của Âu Dương Kiếm liền mở , là một miếng ngọc bội bình an bằng bạch ngọc dương chi.
Lúc mới bước , quà của ba đứa trẻ bọn họ tặng , mỗi đứa một đôi vòng tay bạc và một chiếc khóa trường mệnh.
Miếng ngọc bội bình an bằng bạch ngọc dương chi , chất ngọc tinh tế nhuận trạch, độ bóng mỡ , qua giá trị xa xỉ.
Nghĩ đến lúc ở cữ, đôi vợ chồng tặng sữa bột, quần áo trẻ sơ sinh các loại, gia đình bình thường thể tặng nổi.
Xem , bọn họ thật sự thích trẻ con.
Món quà hậu hĩnh của họ, chỉ đành đợi khi nào họ con mới tặng .
Bên truyền đến tiếng ồn ào, Tống Yến Xuyên thò đầu , thấy Lưu Thành Minh dẫn theo Trương Mai Lệ xách hộp quà mặt mày hớn hở bước sân, đầu với Tần Ánh Tuyết: “Anh xuống tiếp khách đây, bảo lên chăm sóc các con...”
“Không cần , một em lo .” Tần Ánh Tuyết vội vàng ngăn cản.
“Chị là nuôi của đứa trẻ, hôm nay cứ để chị ở bên cạnh con trai nuôi thật .” Khương Nguyệt Kiều ở bên cạnh .
“, để Nguyệt Kiều ở lầu bầu bạn với em dâu, cùng xuống lầu tiếp khách.” Âu Dương Kiếm hùa theo.
Tống Yến Xuyên gật đầu, cùng Âu Dương Kiếm xuống lầu.
Nghe những tiếng chúc mừng đủ loại truyền đến từ bên , đôi mắt Tần Ánh Tuyết dịu dàng, khóe miệng ngậm .
“Thật ngưỡng mộ em dâu, một t.h.a.i ba đứa, hơn nữa ba đứa trẻ đều xuất chúng, tương lai chắc chắn tầm thường.”
Khương Nguyệt Kiều nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Thời Khanh, vô cùng hâm mộ .
“Em cần gì tầm thường, em chỉ chúng bình an khỏe mạnh lớn lên.” Tần Ánh Tuyết khẽ .
Khương Nguyệt Kiều giật , đó nhanh : “Đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của mỗi đối với con cái nhỉ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-nu-phu-trong-sinh-cuop-hon-toi-don-sach-gia-san-ga-cho-quan-quan/chuong-397.html.]
“Còn chị? Khi nào thì chị và Doanh trưởng Âu Dương định con?” Tần Ánh Tuyết Khương Nguyệt Kiều lên tiếng hỏi.
“Chúng chị... định hai năm nữa tính.” Trên mặt Khương Nguyệt Kiều lộ vẻ chần chừ.
“Tại còn đợi hai năm nữa?”
Tần Ánh Tuyết kinh ngạc, “Doanh trưởng Âu Dương còn lớn hơn Yến Xuyên hai tuổi, hai năm nữa 26 tuổi . Hơn nữa cũng con là ngay ...”
Tần Ánh Tuyết đến cuối, cảm thấy đầu tiên gặp mặt Khương Nguyệt Kiều mà thẳng thừng như chút , vội vàng im bặt.
“Chuyện của chị và , chắc Tống Yến Xuyên cũng với em một chút .”
Khương Nguyệt Kiều khổ, “Năm đó lính đến hòn đảo , cũng là để tránh mặt chị.
Chị sợ chúng chị ở bên chỉ là sự bốc đồng nhất thời của , đợi thời gian lâu sẽ hối hận. Hai năm, cũng coi như là chị cho và cũng là cho chị một cơ hội cuối cùng!
Nếu đến lúc đó phát hiện chúng chị hợp, tình cảm, ít nhất sự vướng bận của con cái, chia tay cũng dễ dàng hơn.”
Tần Ánh Tuyết thể tin nổi trừng to mắt cô .
“Có thể em cảm thấy chị quá kiểu cách, Ánh Tuyết, những gì chị đều là thật. Trên đời , ai yêu hơn chị. Chính vì quá yêu, mới đ.á.n.h mất bản ngã của . Cho nên chị vẫn hy vọng, đợi đến một ngày nào đó tỉnh táo , chị thể trả tự do cho .”
Khương Nguyệt Kiều khẽ , nhưng biểu cảm mặt mang theo sự gượng gạo và cay đắng, “Em đừng lo, chị sẽ trong hai năm , nỗ lực gấp bội để duy trì đoạn tình cảm của chúng chị. Đã nỗ lực , cũng còn gì nuối tiếc nữa.”
“Nguyệt Kiều, chị xinh như , như , Âu Dương Kiếm sẽ phụ lòng chị .”
Tần Ánh Tuyết nhịn lên tiếng an ủi, “Em với lắm, nhưng qua lời kể của Yến Xuyên, tính cách của là kiểu một khi nhận định thì sẽ dốc lực.
Em nghĩ, nếu kiên định lựa chọn chị, thì cũng chuẩn sẵn sàng cùng chị hết quãng đời còn .
Chị cần nghĩ quá nhiều, em và Tống Yến Xuyên kết hôn, mới gặp mặt thứ ba quyết định , lúc đó, gì tình cảm nào để chứ...”
“Tống Yến Xuyên ngay từ cái đầu tiên thấy em, xác định rõ quyết tâm cưới em .”
Khương Nguyệt Kiều lắc đầu, “Chị và Âu Dương Kiếm khác , ngay từ đầu từng trốn tránh, hơn nữa còn trốn tránh ròng rã sáu năm trời...”
Lần , ngay cả Tần Ánh Tuyết cũng gì cho .
Trốn tránh sáu năm, đột nhiên đầu, đổi là bất kỳ phụ nữ nào, trong lòng cũng sẽ sinh khúc mắc.
Nga
Xem , Âu Dương Kiếm và Khương Nguyệt Kiều kết hôn, chắc vì thế mà sẽ những ngày tháng êm ấm hạnh phúc.
Nếu Âu Dương Kiếm trân trọng cho , tương lai sẽ ngày hối hận.