BÍ MẬT CỦA SẾP TỔNG: TÌNH YÊU TRONG NHỮNG LẦN TĂNG CA - CHƯƠNG 1: THƯ KÝ CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC HAY NÔ LỆ CỦA CÔNG TY?

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:37:52
Lượt xem: 9

An Diệp bước văn phòng Tổng Giám đốc, tiếng giày cao gót lách cách nền đá hoa cương vang lên rõ mồn một trong gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Mới 7 giờ sáng, nhưng cô mặt ở công ty gần một tiếng đồng hồ. Thói quen tự nhiên mà , mà là kết quả của ba tháng " luyện" trướng của Hàn Phong – Tổng Giám đốc tập đoàn H&A, đàn ông mà bộ nhân viên ví von là "ác ma trai" thể khiến bất kỳ ai cũng sống trong sợ hãi.

Cô đặt ly cà phê Americano nóng 70 độ C - chính xác đến từng con mà sếp yêu cầu - lên bàn việc bằng gỗ mun bóng loáng của . Anh đang đó, chiếc ghế da xoay cao cấp, gương mặt tuấn tú ánh nắng ban mai chiếu càng nổi bật đường nét sắc sảo. Đôi mắt phượng khép hờ, hàng mi dài đổ bóng, nhưng An Diệp , đó là vẻ ngái ngủ. Đó là sự tập trung cao độ, một loại khí chất lạnh lùng toát từ xương tủy của đàn ông .

"Tổng Giám đốc Hàn, cà phê của ." Giọng An Diệp chuyên nghiệp và dứt khoát, chút cảm xúc thừa thãi.

Hàn Phong ngẩng đầu. Anh chỉ khẽ nhấc tay hiệu. "Đặt xuống đó ."

An Diệp đặt ly cà phê, đó quên đặt thêm tập tài liệu báo cáo dự án Quý III cô tổng hợp và chỉnh sửa theo đúng yêu cầu " hảo đến từng dấu chấm phẩy" của . Cô định rời thì giọng trầm thấp của vang lên, lạnh lùng và đầy quyền lực.

"An Diệp, tối qua cô về lúc mấy giờ?"

"Dạ, 11 giờ 30 phút tối ạ." An Diệp trả lời, trong lòng thầm rủa cái phận "con sen" của . Mấy tháng nay, hiếm ngày nào cô về 10 giờ tối.

"Không 12 giờ đêm ?" Hàn Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa c.h.ặ.t lấy cô. " nhớ rõ là gửi cho cô bản kế hoạch chỉnh sửa chi tiết lúc 11 giờ 45 phút, và cô trả lời email của lúc 11 giờ 50 phút. Lúc đó cô về nhà ?"

An Diệp cứng họng. Cô ngờ nhớ rõ đến từng phút giây như . là tối qua cô về nhà , nhưng vì thói quen kiểm tra email công việc liên tục, cô thấy và trả lời ngay lập tức. Đây là một trong những yêu cầu "bất thành văn" của Tổng Giám đốc: Thư ký mặt 24/24 trong tình huống.

"Dạ, ... vẫn theo dõi email công việc Tổng Giám đốc ạ." Cô lí nhí.

"Vậy thì ." Hàn Phong gật đầu, môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ khó nhận thấy, nhưng An Diệp cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô , "" trong miệng nghĩa là " cô đừng hòng trốn việc". "Vậy bản báo cáo dự án Quý III ... cô sửa tất cả 32 chi tiết yêu cầu chứ?"

An Diệp hít sâu. "Dạ, sửa chỉnh theo đúng yêu cầu của Tổng Giám đốc ạ. Không sai một dấu chấm phẩy nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-mat-cua-sep-tong-tinh-yeu-trong-nhung-lan-tang-ca/chuong-1-thu-ky-cua-tong-giam-doc-hay-no-le-cua-cong-ty.html.]

Hàn Phong cầm tập tài liệu lên, lật nhanh từng trang. Ánh mắt dừng ở một biểu đồ. "Chỗ ... nhớ rõ là yêu cầu chỉnh màu sắc biểu đồ từ xanh da trời sang xanh ngọc bích. Cô nghĩ màu xanh da trời phù hợp hơn?"

An Diệp suýt nữa thì ngất xỉu. "Tổng Giám đốc, rõ ràng trong email là 'chỉnh màu sắc biểu đồ cho tươi sáng hơn', chứ hề nhắc đến màu xanh ngọc bích nào cả ạ!"

"À, ?" Hàn Phong nhướn mày, vẻ mặt đầy vô tội nhưng ánh mắt như đang trêu chọc cô. " nhớ là nghĩ trong đầu như . Chắc cô suy nghĩ của ."

An Diệp hình. Cô cảm giác là thư ký mà là suy nghĩ chuyên nghiệp của sếp. Trong lòng cô thầm gào thét: Đẹp trai thì trai thật, nhưng mà quỷ dữ cũng khó tính bằng ! Hàng ngày bắt tăng ca đến tối mịt, còn những yêu cầu vô lý như thế . Có ngày sẽ lên cơn đau tim mà c/h/ế/t vì mất!

Hàn Phong xuyên qua lớp kính văn phòng, thấy bóng dáng An Diệp đang bàn việc của , gương mặt xinh cau , đôi môi chúm chím lẩm bẩm điều gì đó. Anh khẽ cong môi. Cô thư ký nhỏ , dù luôn miệng cằn nhằn, nhưng bao giờ trái lời . Cô việc chăm chỉ, tỉ mỉ, và đôi khi, những biểu cảm phụng phịu đó đáng yêu đến lạ. Anh yêu thầm An Diệp từ khi cô còn là thực tập sinh. Ngày cô nghiệp và nộp đơn vị trí thư ký riêng của Tổng Giám đốc, vui mừng khôn xiết, cảm thấy như ông trời cuối cùng cũng ban cho một cơ hội.

Việc gọi cô văn phòng với những lý do "trời ơi đất ởi" như "cà phê nóng", "cà phê lạnh", "bản báo cáo thiếu sức sống"... thực chất chỉ là cái cớ để cô lâu hơn, giọng của cô, và chứng kiến những phản ứng đáng yêu của cô qua lớp kính. Anh cô ghét tăng ca, nhưng việc cô tăng ca cùng khiến cảm giác như cả hai đang... hẹn hò.

"Thư ký An Diệp." Giọng vang lên, An Diệp giật . " nghĩ , bản báo cáo đó, cô cứ giữ nguyên màu xanh da trời . nghĩ , nó vẻ phù hợp với tầm 'bay bổng' của công ty hơn."

An Diệp như trời trồng. Cô mất cả tiếng đồng hồ để chỉnh sửa sang màu xanh ngọc bích theo "suy nghĩ trong đầu" của . Cô hít thở thật sâu, cố gắng giữ chút bình tĩnh cuối cùng. Hàn Phong! Anh là Tổng Giám đốc là đứa trẻ con lẫn màu sắc ?

"Dạ, Tổng Giám đốc." Cô cố gắng nặn một nụ chuyên nghiệp, nhưng trong lòng gào thét đến tận mây xanh.

Gió Mùa Hạ

Hàn Phong cô qua lớp kính, thấy cô đang đ.ấ.m khí một cách giận dữ, vội vàng xuống, bắt đầu mở máy tính để chỉnh sửa bản báo cáo. Khóe môi nhếch lên thành một nụ bí ẩn. Thật đáng yêu.

Và thế là, một ngày việc "bình thường" của An Diệp bắt đầu, với những yêu cầu "khó đỡ" của Tổng Giám đốc và những lẩm bẩm c.h.ử.i rủa sếp trong lòng. Cô rằng, đằng vẻ ngoài lạnh lùng và những đòi hỏi "bóc lột" đó, là cả một trái tim đang thổn thức vì .

Truyện sáng tác bởi Gió Mùa Hạ.

Loading...