Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 332

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:53:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngày 26 tháng 5 hôm đó, Thâm Quyến nắng gắt cao, là một ngày trời.”

 

Từ Nhạn Lăng thức dậy từ sớm, đặc biệt dành một ngày rảnh rỗi để ở bên cạnh La Ngọc Châu, La Bảo Châu vốn bận rộn hơn bà cũng công ty, chỉ dặn dò Lý Văn Kiệt nếu trong công ty việc gấp thì kịp thời báo cáo.

 

Hiếm khi cả gia đình quây quần bên , Từ Nhạn Lăng cho La Ngọc Châu một bộ váy liền màu trắng tinh khôi, b.úi mớ tóc đen dài óng ả của cô lên thành một b.úi tóc cao đầu.

 

Bà cụ Vương Quế Lan khi tới thấy La Ngọc Châu ăn diện lộng lẫy thì mắt chớp :

 

“Chà, nếu đầu đội thêm một chiếc vương miện nữa thì thành công chúa !"

 

Nói xong trong lòng bà cụ chút cảm thán.

 

Đứa nhỏ La Ngọc Châu diện mạo ưa , cũng ngoài 30 tuổi mà trông cứ như tuổi đôi mươi, ông trời đóng băng chỉ thông minh của cô, đồng thời cũng đóng băng cả vẻ của cô, chỉ cần trang điểm một chút là khiến rời mắt .

 

Nếu giống như bình thường, sẽ khiến yêu mến đến nhường nào.

 

Haiz, thật đáng tiếc.

 

Bà cụ thu hồi cảm xúc tiếc nuối trong lòng, lấy thực đơn ghi chép từ tối qua, bắt đầu chuẩn từng món ăn, chuẩn món quên hỏi:

 

“Thưa bà, hôm nay định đưa Ngọc Châu chơi ạ?"

 

Hôm nay là sinh nhật của Ngọc Châu, những năm sinh nhật Ngọc Châu, Từ Nhạn Lăng và La Bảo Châu luôn dành thời gian ở bên cạnh đưa Ngọc Châu chơi một ngày, chuyện gần như trở thành lệ thường.

 

“Vẫn nữa, Ngọc Châu con bé vẫn nghĩ ."

 

Từ Nhạn Lăng ở trong phòng khách đáp lời bà cụ một tiếng, đầu La Ngọc Châu:

 

“Ngọc Châu con hãy nghĩ cho kỹ , còn nơi nào con chơi nữa ?"

 

Bấy nhiêu năm qua những nơi vui chơi ở Thâm Quyến đều chơi hết một lượt , La Ngọc Châu cũng nghĩ manh mối gì.

 

“Thâm Quyến rộng lớn như , chúng còn nhiều nơi qua mà, Ngọc Châu con cứ , dù xa đến mấy chúng cũng sẽ cùng con."

 

“Thật ạ?"

 

La Ngọc Châu mở to đôi mắt, chớp chớp Từ Nhạn Lăng.

 

Từ Nhạn Lăng nuông chiều gật đầu, nhẹ nhàng xoa đầu cô:

 

“Đương nhiên , Bảo Châu, đúng con?"

 

ạ."

 

La Bảo Châu đang chuyển những chậu cây mới ở ngoài ban công lớn tiếng phụ họa một tiếng.

 

“Kìa, Ngọc Châu con thấy chứ, Bảo Châu cũng đồng ý , con chơi nào?"

 

“Con xem Minh Châu Phương Đông."

 

“Minh Châu Phương Đông?"

 

Từ Nhạn Lăng nhất thời sững :

 

“Minh Châu Phương Đông là địa điểm tham quan nào ?

 

Mẹ bao giờ nhỉ, bà cụ ơi, bà là Thâm Quyến, bà Minh Châu Phương Đông ở chỗ nào ở Thâm Quyến ?"

 

“Chà, chuyện đúng là khó ."

 

Bà cụ thò đầu khỏi bếp, vẻ mặt đầy thắc mắc:

 

“Ngọc Châu Minh Châu Phương Đông ư?

 

sống ở Thâm Quyến hơn nửa đời , từng đến Minh Châu Phương Đông nào cả."

 

Thế thì lạ thật!

 

Từ Nhạn Lăng và bà cụ , khi hai còn đang cảm thấy bối rối thì La Bảo Châu từ ban công bước .

 

Vẻ mặt cô chút nặng nề, thẳng đến xổm mặt La Ngọc Châu:

 

“Chị, tại chị xem Minh Châu Phương Đông?"

 

“Ái chà, Bảo Châu con nơi ?"

 

Từ Nhạn Lăng mừng rỡ:

 

“Vẫn là Bảo Châu nhà chúng kiến thức, quyết định thế , hôm nay đưa Ngọc Châu Minh Châu Phương Đông."

 

“E là ."

 

“Tại ?"

 

Từ Nhạn Lăng hiểu.

 

Bởi vì Tháp Minh Châu Phương Đông giữa năm ngoái mới bắt đầu khởi công xây dựng, hiện tại căn bản vẫn xây dựng xong.

 

Điểm mấu chốt nhất là, Minh Châu Phương Đông ở Hỗ Thành.

 

Làm La Ngọc Châu ?

 

Đến cả Từ Nhạn Lăng và bà cụ đều từng đến Minh Châu Phương Đông, La Ngọc Châu địa điểm tham quan ?

 

Điều thể khiến suy nghĩ nhiều.

 

Sắc mặt La Bảo Châu từng chút từng chút trầm xuống, nếu cô nhớ nhầm thì Dương Lỗi đang phát triển ở Hỗ Thành.

 

Theo lý mà , những năm gần đây La Ngọc Châu thể tiếp xúc với Dương Lỗi, nhưng ...

 

La Bảo Châu hít sâu một , một nữa về phía La Ngọc Châu, đưa cùng một câu hỏi:

 

“Chị, chị về Minh Châu Phương Đông từ ?"

 

Dưới sự hỏi han dẫn dắt của La Bảo Châu, La Ngọc Châu ngây ngô chỉ tay về phía chiếc ti vi ở giữa phòng khách.

 

Ồ, quên mất vẫn còn chuyện .

 

La Bảo Châu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Hóa La Ngọc Châu chỉ là vô tình thấy tin tức liên quan đến việc xây dựng Tháp Minh Châu Phương Đông khi xem ti vi ở nhà nên ghi nhớ , dọa ch-ết cô , cô còn tưởng...

 

Kính coong kính coong ——

 

Một hồi chuông cửa dồn dập vang lên.

 

Bà cụ vội vàng lau khô đôi bàn tay lên tạp dề dậy mở cửa, bà cứ ngỡ là chợ rau bên cạnh mang hàng đến giao, định nhận hàng, nhưng khi mở cửa , thứ đưa tới là nguyên liệu nấu ăn.

 

Ngoài cửa, một trai trẻ lạ mặt.

 

Chàng trai trẻ trong tay bưng một chiếc hộp vuông vức, ngừng ngó nhà để đối chiếu:

 

“Đây là nhà của La Ngọc Châu ạ?"

 

."

 

Bà cụ ngập ngừng một lát:

 

“Cậu tìm La Ngọc Châu ?"

 

Hừ, đúng là chuyện lạ, bấy nhiêu năm qua từng thấy ai chủ động đến tìm La Ngọc Châu cả, bà cụ đang định đầu báo cáo với Từ Nhạn Lăng ở trong nhà, nào ngờ đôi tay bỗng nặng trĩu.

 

Cúi đầu xuống, trai trẻ ấn chiếc hộp vuông vức tay bà, vẻ mặt nghiêm túc:

 

, tìm La Ngọc Châu, đây là hàng của cô ."

 

Ái chà, chuyện quả thực chuyện nhỏ!

 

“Thưa bà!"

 

Bà cụ bưng một chiếc hộp vuông vức nhà, cất cao giọng báo cáo:

 

“Chàng trai giao hàng lúc nãy đặc biệt rõ đây là quà tặng cho Ngọc Châu đấy ạ."

 

Dứt lời, Từ Nhạn Lăng và La Bảo Châu đồng thời ngước mắt .

 

Vào một ngày đặc biệt như hôm nay, thứ gửi tặng cho La Ngọc Châu ngoại trừ quà sinh nhật thì còn thể là cái gì nữa chứ?

 

bấy nhiêu năm qua chỉ trong nhà là nhớ sinh nhật của La Ngọc Châu, cho dù là phòng nhì phòng ba nhà họ La, chắc hẳn cũng ai còn nhớ ngày nữa.

 

Thật kỳ lạ, ai gửi quà tới ngày hôm nay chứ?

 

“Bất kể ai gửi quà, chúng cứ mở xem thử thì đại khái sẽ thôi."

 

Từ Nhạn Lăng nhận lấy chiếc hộp vuông vức từ tay bà cụ, tháo dải ruy băng rườm rà , từ từ mở .

 

Trong hộp, một chiếc vương miện sáng lấp lánh đột ngột xuất hiện mắt .

 

Phần vương miện đúc bằng vàng ròng, xung quanh đều nạm kim cương, chất liệu xa hoa kết hợp với tay nghề tinh xảo bậc nhất, thông qua việc rèn đúc tỉ mỉ tạo thành chiếc vương miện với những đường nét uốn lượn, thiết kế pha trộn giữa các họa tiết vương miện cổ điển, giữ vẻ trang nghiêm của trang sức hoàng gia truyền thống, nổi bật những đặc trưng thẩm mỹ hiện đại.

 

Từ Nhạn Lăng và La Bảo Châu đều là những am hiểu hàng hiệu, liếc mắt một cái là nhận chiếc vương miện giá trị hề nhỏ.

 

“Đợi !"

 

La Bảo Châu chợt nhớ tới một chuyện.

 

“Nếu con nhớ nhầm thì thời gian ở Mỹ một buổi đấu giá, bán đấu giá một chiếc vương miện trị giá 2 triệu đô la Mỹ, mua là một Hoa bí ẩn, lúc đó lên bản tin."

 

Còn về việc Hoa bí ẩn là ai, La Bảo Châu trong lòng câu trả lời.

 

Tương tự, Từ Nhạn Lăng trong lòng cũng câu trả lời.

 

Chỉ là... món quà cũng quá đắt đỏ , 2 triệu đô la Mỹ, đổi sang nhân dân tệ thì đó là 10 triệu, một món quà 10 triệu tệ, bất luận thế nào cũng thể coi là món quà nhỏ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-332.html.]

Ra tay hào phóng như , ngoại trừ Dương Lỗi đang ăn phát đạt nhờ chơi chứng khoán ở Hỗ Thành thì còn thể là ai tặng nổi món quà giá trời như chứ?

 

Hành động của Dương Lỗi, rốt cuộc là thật lòng gửi quà cho La Ngọc Châu, chỉ là lấy thể diện năm xưa?

 

Năm xưa Dương Lỗi khi sa thải La Bảo Châu nhục một trận, giờ đây cao điệu gửi tặng món quà đắt giá như , khó tránh khỏi chút ý đồ cố ý tìm cảm giác chiến thắng.

 

Cố ý thì cũng là cố ý, bất kể Dương Lỗi mang tâm tư gì thì tiền tươi thóc thật đúng là bỏ .

 

Sẵn sàng bỏ vốn liếng như , tự đại diện cho một loại thái độ.

 

Nói lên rằng trong mắt Dương Lỗi, Ngọc Châu xứng đáng với món quà đắt giá như .

 

Từ Nhạn Lăng trong nhất thời cảm xúc ngổn ngang, La Bảo Châu bên cạnh sắc mặt cũng chẳng hơn bà là bao.

 

Hai hẹn mà cùng về phía La Ngọc Châu, La Ngọc Châu nhận lấy chiếc vương miện, vui sướng đội lên đầu, vui vẻ về phía bà cụ:

 

“Giờ trông giống công chúa bà?"

 

Hóa cô vẫn còn nhớ câu khen ngợi đó của đấy, bà cụ trăm cảm xúc lẫn lộn, liên tục khen ngợi:

 

“Giống, giống công chúa lắm, Ngọc Châu nhà chúng thực sự xinh ."

 

Khi ánh mắt liếc sang hai bên cạnh, Từ Nhạn Lăng và La Bảo Châu sắc mặt đều chút kỳ lạ, nụ mặt bà cụ cũng dần thu , bà sống từng tuổi đầu nên thành tinh , chỉ cần liếc qua là thể nhận nguyên cớ trong đó, đành chủ động đóng vai :

 

“Ngọc Châu , món quà , chúng đổi cái khác nhé ?"

 

“Không, con cái cơ, đổi."

 

Rõ ràng là La Ngọc Châu vô cùng yêu thích chiếc vương miện lấp lánh, trị giá bạc tỷ , cô nâng niu như báu vật, sợ bà cụ cướp mất, thận trọng đề phòng bà cụ, khiến bà cụ dở dở .

 

“Yên tâm , bà cụ sẽ cướp đồ của con ."

 

Cho đến khi Từ Nhạn Lăng lên tiếng, La Ngọc Châu mới buông lỏng cảnh giác, vui sướng túm lấy tà váy, vô cùng đắc ý xoay vòng vòng trong phòng khách.

 

Đó là một niềm vui thuần khiết chút tạp niệm.

 

Nhìn dáng vẻ vui mừng của cô, La Bảo Châu nhất thời im lặng.

 

Cả căn phòng ngoại trừ tiếng bước chân xoay vòng vui vẻ của La Ngọc Châu thì còn thấy bất kỳ động tĩnh nào khác nữa.

 

Một hồi chuông điện thoại phá vỡ sự im lặng trong phòng.

 

La Bảo Châu nhân cơ hội rời , thẳng đến bên máy điện thoại.

 

Cô cứ ngỡ là Lý Văn Kiệt gọi đến báo cáo công việc của công ty, nhưng khi cầm ống lên, đầu dây bên truyền đến là giọng của Lý Văn Húc.

 

“La Minh Châu đến cửa hàng quần áo Laco ."

 

Lý Văn Húc ngắn gọn súc tích thẳng trọng điểm.

 

La Bảo Châu nhíu mày:

 

“La Minh Châu đến đó tìm chuyện ?"

 

Vì việc liên tục đoạt tài sản của phòng nhì nhà họ La ở Cảng Thành, cô hiện tại danh tiếng nổi như cồn, mức độ thảo luận ở Cảng Thành thể so sánh với những ngôi đang nổi nhất.

 

Từng đống phóng viên phỏng vấn cô, đưa tin tức một nhưng đều cô từ chối.

 

Trong giới hào môn quý tộc càng bao nhiêu đến nịnh bợ, cũng đều cô khéo léo khước từ.

 

Những kẻ mang tâm tư đó tìm cửa ngõ để tiếp xúc, vì lượt chuyển mục tiêu sang các sản nghiệp tên cô.

 

Các cửa hàng quần áo ở Cảng Thành vì thế trở thành nơi các tiểu thư đài các thường xuyên lui tới, Đào Mẫn Tĩnh và Đào Hồng Tuệ mỗi ngày bận rộn đến mức ngơi tay.

 

Ngược , cửa hàng quần áo cao cấp của La Minh Châu thì vắng tanh như chùa Bà Đanh, thật là thê t.h.ả.m.

 

La Minh Châu là một lòng tự trọng cao, trong kinh doanh bại tay hai phụ nữ từ nơi khác đến, thể nhẫn nhịn ?

 

nếu La Minh Châu đến tìm chuyện, cô cũng cảm thấy bất ngờ.

 

“Không tìm chuyện, La Minh Châu khảo sát một vòng ngay."

 

Lý Văn Húc ngập ngừng một lát, nhịn mà nhắc nhở:

 

“Gần đây chuyện ăn ở cửa hàng quần áo của cô đều cướp mất, nghi ngờ cô sẽ nhờ vả Hứa Kinh Vĩ để ứng phó với cuộc khủng hoảng ."

 

“Nhờ vả Hứa Kinh Vĩ ?"

 

La Bảo Châu lạnh:

 

còn sợ cô nhờ vả đấy."

 

Chỉ cần giúp đỡ là sẽ để sơ hở, một quan chức chính quyền Cảng Thành mà để sơ hở thì là chuyện gì.

 

như La Bảo Châu dự đoán, La Minh Châu quả nhiên nhờ vả Hứa Kinh Vĩ.

 

Sau khi dạo qua một vòng cửa hàng quần áo Laco tên La Bảo Châu, La Minh Châu vô cùng phẫn nộ, những khách quen vốn của cửa hàng cô giờ đây tất cả đều trở thành khách VIP của La Bảo Châu.

 

Mắt thấy chuyện ăn của gặp khó khăn, La Minh Châu khẳng định đây cũng là một phần trong kế hoạch của La Bảo Châu.

 

Đối phó xong phòng nhì nhà họ La, La Bảo Châu bắt đầu đến đối phó với phòng ba , công khai đến cướp chuyện ăn, đây là tuyên chiến thì là cái gì?

 

cả nghênh chiến thì cô cũng nên đưa tư thế nghênh chiến chứ!

 

Chỉ là một cửa hàng quần áo nhỏ bé thôi mà, tin là quật ngã !

 

Sau khi về nhà, La Minh Châu đặc biệt đích xuống bếp, chuẩn một bữa tối thịnh soạn.

 

Tám giờ, Hứa Kinh Vĩ bận rộn công việc về đến nhà, bước chân cửa thấy chiếc bàn đ-á cẩm thạch dài đặt hai cây nến cao chân, ánh nến lung linh, chiếc ly thủy tinh đựng r-ượu vang đỏ lặng lẽ đó, bên cạnh là đĩa, d.a.o và nĩa sắp xếp ngay ngắn.

 

Rõ ràng đây là bữa tối ánh nến mà La Minh Châu dày công chuẩn .

 

Kết hôn hai năm nay, hai vợ chồng xa thì nhiều mà gần thì ít, ai nấy đều bận rộn với sự nghiệp của riêng , hiếm khi khoảnh khắc lãng mạn như thế .

 

Vả Hứa Kinh Vĩ ngoài 50 tuổi, thời trẻ ông bôn ba khắp nơi vì cuộc sống, tiền dư dả để tận hưởng sự lãng mạn , khi tuổi thì cơ sở kinh tế, chỉ là ở tuổi còn là khoảnh khắc bùng nổ hormone nữa .

 

Nói thật lòng thì là tuổi cao, khơi gợi đam mê nữa.

 

Tính cách của ông thích hợp với cuộc sống hôn nhân bình lặng, La Minh Châu cũng là kiểu tính cách phụ nữ bé nhỏ, sẽ thường xuyên quấn lấy ông đòi ông ở bên cạnh, Hứa Kinh Vĩ hài lòng về điều .

 

Chỉ là... hôm nay là thế nào đây?

 

Là sinh nhật của ai ư?

 

Hay là kỷ niệm ngày cưới?

 

Hoặc là chuyện vui gì cần chúc mừng?

 

Trong đầu lướt nhanh qua vài ngày quan trọng nhưng đều phủ nhận hết, Hứa Kinh Vĩ thực sự đoán hôm nay là ngày đặc biệt gì, đành quan sát kỹ thần sắc của La Minh Châu, mưu đồ tìm một chút manh mối từ biểu cảm khuôn mặt cô.

 

Kết quả là thu hoạch gì, thần thái của La Minh Châu đổi gì quá lớn so với bình thường.

 

“Hôm nay là ngày đặc biệt gì ?"

 

Hứa Kinh Vĩ cuối cùng chọn cách trực tiếp hỏi miệng.

 

Vừa dứt lời, La Minh Châu bước tới dìu lấy cánh tay ông, mỉm đỡ ông xuống:

 

“Không chuyện gì cần chúc mừng cả, chẳng lẽ chúng thể ăn bữa tối ánh nến ?"

 

“Có thể, đương nhiên là thể ."

 

Hứa Kinh Vĩ , thêm gì nữa.

 

Cảnh tượng bỗng chốc kéo tư duy của Hứa Kinh Vĩ trở về thời gian hai mới quen , trong thời gian đó, La Minh Châu cũng chủ động hẹn ông như thế , thường xuyên chuẩn cho ông một vài điều bất ngờ.

 

Hành động kiểu biến mất khi cuộc hôn nhân của hai định đoạt.

 

Hứa Kinh Vĩ trong lòng hiểu rõ, La Minh Châu một khi chủ động bắt đầu chiều chuộng ông thì chắc chắn mang theo mục đích nào đó.

 

Giống như lúc đầu nỗ lực tiếp cận ông chẳng qua là tiếp cận cấp của ông.

 

Hứa Kinh Vĩ trong lòng điều gì cũng hiểu rõ.

 

Trong mắt ông, La Minh Châu luôn là một mục tiêu rõ ràng, lúc đầu khi Ôn Hành An đến tiếp quản chức vụ Tổng giám đốc ngân hàng HSBC của ông, La Minh Châu cũng ít ân cần với đối phương.

 

Chỉ tiếc là Ôn Hành An chỉ ưu ái mỗi La Bảo Châu, chịu cho La Minh Châu cơ hội, La Minh Châu đó mới lùi một bước, chuyển mục tiêu sang cấp của ông là Cục trưởng Cục Tài chính Cảng Thành.

 

Chỉ là trong quá trình thực hiện kế hoạch xảy một chút sự cố nhỏ, cấp của ông nghỉ hưu, ông tiếp quản chức vụ của cấp , một bước trở thành Cục trưởng Cục Tài chính Cảng Thành, vì mục tiêu của La Minh Châu đương nhiên chuyển sang ông.

 

Hứa Kinh Vĩ rõ đầu đuôi câu chuyện, ông tỉnh táo bước cuộc hôn nhân .

 

Mọi đều là trưởng thành, là những trí tuệ bình thường, hai bước hôn nhân thì luôn mưu cầu điều gì đó từ đối phương, nếu tại ở độc cho ?

 

Cô mưu cầu phận địa vị của ông, ông mưu cầu vận may mà cô mang , công bằng.

 

Hứa Kinh Vĩ nhấc ly r-ượu vang bàn lên, nhấp một ngụm nhỏ, cầm d.a.o nĩa bắt đầu cắt bít tết.

 

La Minh Châu đối diện ông lặng lẽ quan sát động tác của ông, đột ngột lên tiếng:

 

“Gần đây chuyện ăn của em chút thuận lợi."

 

“Ồ?"

 

Hứa Kinh Vĩ giả vờ ngạc nhiên, động tác cắt thịt trong tay dừng :

 

“Có chuyện gì ?"

 

“Có liên quan đến La Bảo Châu."

 

Cả gương mặt của La Minh Châu ẩn hiện trong ánh nến mờ ảo, đôi mắt thẳng về phía đối diện:

 

“Em nghi ngờ La Bảo Châu báo thù em, thể giúp một tay ?"

 

 

Loading...