Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 316
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:47:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ hứng thú những chuyện , đều là tự ý thôi, chuyện với nữa, về công ty đây.”
Hoàng Hương Linh xoay định , nghĩ đến trong nhà còn ai, cô tiện miệng hỏi một câu:
“Anh qua đây việc gì ?
Mẹ ngoài , chắc một lát nữa mới về, trai cũng nhà.”
“Hả?
Thím Tú Mai ngoài ?”
Trình Bằng hiểu chuyện gì:
“Chính thím bảo qua đây mà, là chuyện dặn dò , thím ngoài ?
Cô một lát nữa thím sẽ về ?
Được , trong sân đợi một lát .”
“Ừ, cứ đợi .”
Hoàng Hương Linh xoay bỏ .
Đi vài bước, càng nghĩ càng thấy đúng.
Bước chân dần khựng , cô đầu Trình Bằng đang ngay ngắn trong sân, đột nhiên hiểu vấn đề.
Hóa đối tượng xem mắt mà cô giới thiệu cho cô chính là Trình Bằng?
“Mẹ chắc là còn lâu mới về, cứ về .”
Trình Bằng hiểu tại Hoàng Hương Linh đột ngột đổi lời , nhưng nếu Hoàng Hương Linh thì cũng tiện nán , vả công ty còn việc khác, đành dậy:
“Vậy lát nữa bận xong việc sẽ .”
Sau khi đuổi khéo Trình Bằng , Hoàng Hương Linh một trong sân chờ đợi.
Quả nhiên lâu khi Trình Bằng , cô lập tức hớt hải chạy về.
Vừa bước cổng viện hưng phấn hỏi:
“Thế nào, đối tượng con hài lòng ?”
Hoàng Hương Linh:
“...”
“Mẹ, đang gì ?
Mẹ định giới thiệu Trình Bằng cho con ?
Chúng con cùng lớn lên từ nhỏ, là bạn của cả, ngày nào cũng qua chơi, con coi như trai , mà định vun vén cho chúng con ?”
Thật là nực .
“Cái con bé , gì thế, thấy các con từ nhỏ cùng lớn lên, đều hiểu rõ chân tơ kẽ tóc nên mới giới thiệu cho con mà.”
Ý nghĩ nảy sinh trong đầu Lý Tú Mai từ lâu .
Con gái bà cái gì cũng , chỉ tính tình là lắm.
Giống bà .
Tính cách như tìm một đàn ông tính tình thì mới thể chung sống yên , nếu hai đều bướng bỉnh như trâu thì sống quá ba ngày chia tay.
Bà suy tính , cảm thấy Trình Bằng là một ứng cử viên cực kỳ .
Con Trình Bằng tính tình thực sự gì để chê, ngày thường đối xử với Hoàng Hương Linh cũng , Hương Linh học đại học, Trình Bằng tặng cô một chiếc máy nhạc Sony trị giá hơn 2000 tệ để học tiếng Anh, ngay cả em gái ruột của là Trình Đình cũng vòi vĩnh nổi từ tay .
Hơn nữa hiện tại việc ăn của Trình Bằng cũng khá, về phương diện điều kiện kinh tế thì cần lo lắng, bao nhiêu năm nay Trình Bằng vẫn tìm đối tượng, việc chăm chỉ tận tụy, chắc chắn cũng tích cóp ít, cuộc sống sẽ quá tệ.
Điểm mấu chốt nhất là hiểu rõ chân tơ kẽ tóc.
Đều là lớn lên từ nhỏ, tính tình thế nào đều nắm rõ mồn một, bà khẳng định Trình Bằng là thích hợp để sống đời, đặc biệt thích hợp chung sống với Hoàng Hương Linh, thế nên mới thử một phen.
“Mẹ!”
Hoàng Hương Linh nổi nữa:
“Có khả năng là chỉ coi con là em gái ?”
“Trước cũng nghĩ , nhưng đó nghĩ , con xem Bằng t.ử điều kiện kinh tế như , bao nhiêu năm nay nhắm trúng cô gái xinh nào cưới về vợ chứ?
Mẹ ngờ rằng trong lòng , thăm dò một phen, phát hiện ấn tượng về con, con xem khả năng cũng ý với con ?”
Lý Tú Mai quyết tâm bà mai , từ lâu ngấm ngầm sức thăm dò.
Là từng trải, sống đến từng tuổi, chuyện gì mà bà thấu chứ?
Cứ đến Trình Bằng , là thích Hoàng Hương Linh thì ít nhất cũng là thiện cảm, cộng với tình cảm bao nhiêu năm chung sống, bà ở giữa vun vén thì chuyện thành cũng thành.
Vả Trình Bằng và Hoàng Tuấn Thành là em cột chèo, thực sự thành thông gia thì hòa thuận đến nhường nào.
Hiện tại chỉ xem Hoàng Hương Linh thái độ thế nào thôi.
“Cho dù là như con cũng sẽ đồng ý.”
Rõ ràng Hoàng Hương Linh ý định .
Sắc mặt cô lạnh lùng hẳn :
“Nếu đến nước thì con sẽ rõ một cho xong.”
“Lý do con kết hôn vì tìm thích hợp, thứ nhất là con chí hướng xa vời hơn, con dấn sự nghiệp, con cảm thấy thể chu gia đình, thành gia lập thất như là trách nhiệm với của .
Thứ hai là từ nhỏ con cảm nhận sự thiên vị của bố , so với con, bố yêu trai hơn, từ nhỏ nhận tình yêu công bằng từ cha thì cũng thể thực sự yêu thương con cái của , tính cách như con thích hợp lập gia đình.”
“Thế nên con cũng định lập gia đình.”
Một tràng lời đanh thép vang lên.
Không gian im lặng vài giây.
“Khoan , con trọng nam khinh nữ ?”
Lý Tú Mai giận dữ:
“Hừ, cái đồ con bé vô lương tâm , để con thiếu ăn thiếu mặc hả, giấu đồ ăn lén lút cho con mà để cho con ?
Hay là chỉ đ-ánh con mà đ-ánh con?
Con xem, thiên vị chỗ nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-316.html.]
Những lời rõ ràng là chọc ổ kiến lửa, Lý Tú Mai tự nhận đối xử với con gái tệ, hôm nay bà nhất định đòi một lời giải thích.
Vất vả nuôi nấng hai đứa con khôn lớn, bà đều đối xử công bằng như , trọng nam khinh nữ chứ?
“Vậy tại lúc đầu ngăn cản cho con thi đại học?”
Hoàng Hương Linh lạnh lùng chất vấn.
Vạn ngờ điều Hoàng Hương Linh đưa là điểm , Lý Tú Mai sững sờ:
“Mẹ cứ tưởng là chuyện gì to tát, chuyện chẳng lẽ cũng sai ?
Con xem những cô gái xung quanh, ai học nhiều như con ?
Con học xong cấp ba còn thỏa mãn ?”
“Lúc đó học hành tác dụng gì, con gái cuối cùng vẫn gả chồng, con học nhiều hơn thì thể gả nhà hơn ?
Chẳng vẫn là chọn trong làng thôi.”
“Vả cũng là vì con thôi, con đỗ thì bây giờ mới những lời vuốt đuôi, ngộ nhỡ lúc đó con đỗ thì ?
Chẳng là uổng phí thời gian ?
Đại học đỗ, tuổi tác lớn thêm, lúc đó càng khó gả chồng hơn, chẳng lẽ là lo cho con ?
Hơn nữa cuối cùng chẳng để con du học nước ngoài , con còn trách thiên vị chứ?”
Lý Tú Mai ủy khuất vô cùng:
“Con xem sự cân nhắc của gì đúng chứ?”
Hoàng Hương Linh cho là đúng.
Cô phản bác gì, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, nếu gặp La Bảo Châu, phận của cô sẽ giống như những bạn chơi cùng từ nhỏ ở nhà hàng xóm, sớm kết hôn sinh con ở nhà chăm con việc nhà, ngày ngày lo toan vì những chuyện vụn vặt.
“Mẹ, con chỉ hỏi , nếu là cả thi đại học, ngăn cản ?”
Lý Tú Mai theo bản năng định phản bác, há miệng , cuối cùng im bặt.
“Xem , sẽ ngăn cản.
Bởi vì thi đại học là một chuyện , chuyện nếu là cả thì sẽ ủng hộ, nếu là con thì sẽ phản đối, hành động thiên vị rõ ràng như mà còn phủ nhận ?”
Một câu khiến Lý Tú Mai nghẹn họng lời nào, Hoàng Hương Linh lời tâm can xong cũng thèm bà lấy một cái, đỏ hoe mắt xoay bỏ .
Vừa bước cửa đụng mặt La Bảo Châu.
La Bảo Châu ngoài cổng viện lúng túng sờ sờ mũi.
“ thím đột ngột phát bệnh, cô vội vàng chạy về nên yên tâm, qua xem tình hình thế nào, cố ý trộm .”
Cô tin tức từ công ty, thấy Hoàng Hương Linh vội nên định qua xem tình hình nghiêm trọng , kết quả là một cuộc tranh cãi đầy khí thế.
Cặp con giọng đều khá lớn, lúc đang cơn giận thì âm lượng càng lớn, ngoài cổng viện cô thấy rõ mồn một.
Muốn thấy cũng khó.
“Không ạ.”
Hoàng Hương Linh để tâm, chỉ là chút khó xử.
Thái độ của cô đối với cha quả thực chút , trong mắt ngoài lẽ là chút vô ơn, đặc biệt là một gia đình hạnh phúc như sếp La chắc hẳn sẽ cho rằng thái độ của cô tệ.
“Thực cũng cố ý những lời khó như , chỉ là...”
Muốn giải thích nhưng Hoàng Hương Linh phát hiện một hai câu thể giải thích rõ ràng , cô nặng nề thở dài:
“Chắc là cô khó thể hiểu cảm giác của .”
“ thể hiểu mà.”
La Bảo Châu lặng lẽ cô:
“ đều thể hiểu.”
“Thế... thế ạ?”
Hoàng Hương Linh vô cùng ngạc nhiên, nhất thời chút nghẹn lời.
Cô đột nhiên nghĩ đến một điểm, sếp La cũng đến tuổi kết hôn, bao nhiêu năm nay vẫn cô đơn lẻ bóng một chịu lập gia đình, chẳng lẽ cô cũng tâm lý giống cô ?
mà... của sếp La trông vẻ yêu thương con cái mà.
Trên thực tế La Bảo Châu cũng bao giờ nghi ngờ tình yêu của Từ Nhạn Lăng dành cho cô.
Điều cô nghi ngờ là tình yêu của cha dành cho con cái, mà là tình yêu giữa vợ chồng.
Hoàng Hương Linh vì ảnh hưởng của cha trong gia đình mà kháng cự hôn nhân, cô cũng , chỉ là lý do phần khác biệt.
Trong môi trường cô lớn lên, sự kết hợp giữa vợ chồng đa phần là vì lợi ích, cha cô là một ví dụ điển hình, đáng thương cho cô còn tưởng cha cô thực sự tình cảm với .
Làm gì tình cảm gì chứ, tất cả đều chỉ là tính toán.
Sau La Trân Châu, La Chấn Dân, La Minh Châu, cuộc hôn nhân của ai mà chú trọng cân nhắc lợi ích chứ?
Yếu tố tình cảm cực kỳ ít.
Điều nhào nặn nên một nhận thức của cô, bản chất của hôn nhân là một cuộc giao dịch.
Sống trong một gia đình như , giữa vợ chồng là cần tình yêu, đến mức khi cô thực sự gặp tình yêu, phản ứng đầu tiên là nghi ngờ.
Đây là một đề tài tâm lý cần đổi.
La Bảo Châu thở dài một tiếng thật nhẹ, vỗ vỗ vai Hoàng Hương Linh động viên:
“Có những rào cản tâm lý chỉ thể tự vượt qua thôi, cứ từ từ .”
Hoàng Hương Linh lừa về một phút cũng ở nhà thêm nữa, chui tọt xe của La Bảo Châu, định cùng La Bảo Châu về công ty.
Xe chạy đến ngã ba đường, một bóng dáng già một bóng dáng trẻ dần dần tiến gần.
“Dừng một chút.”
La Bảo Châu dặn dò lão Chu, đó hạ cửa sổ xe xuống.
Vừa để lộ khuôn mặt, bé tí xíu phía lập tức hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, lon ton chạy tới, giơ đôi bàn tay nhỏ bé mũm mĩm bám cửa sổ xe, ánh mắt mong chờ trong xe, cất tiếng gọi lảnh lót:
“Dì Bảo Châu, dì Bảo Châu.”
Gọi vô cùng thiết.
“Ơi.”
La Bảo Châu đáp một tiếng, đẩy cửa xe chuẩn bước xuống, bé tí xíu nhào lòng cô đòi bế .