Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 310
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:47:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khiến Lữ Mạn Vân bên cạnh nổi cả gân xanh.”
“Đừng đ-ánh nữa!
Đừng đ-ánh nữa!
Mau dừng tay !”
“Chấn Hoa, con là cả, thể tay đ-ánh , mau dừng , buông tay !”
“Chấn Dân con cũng thế, đừng đ-ánh nh-au với cả, dù cũng là cả của con, con đ-ánh mạnh như , mau thu tay !”...
Uy quyền của lúc tan thành mây khói, ai thấy lời khuyên can, chỉ đắm chìm trong phương thức phát tiết nguyên thủy nhất, dùng từng cú đ-ấm chân đ-á để trút bỏ nỗi bất mãn trong lòng.
Trong nhà loạn thành một đoàn.
La Trân Châu chứng kiến tất cả những điều , mấy định xông can ngăn đều hai đẩy ngược , ngược còn đổ vỡ bình hoa trang trí quý giá trong nhà, tạo nên một mớ hỗn độn.
Cô tức giận tột cùng, hai lời liền xông khỏi cửa.
Chạy thẳng một mạch đến nơi ở mới của La Chấn Dân khi kết hôn, nhấn chuông cửa.
Đợi Chung Nhã Hân trong nhà mở cửa , cô liền xông đ-ấm đ-á túi bụi Chung Nhã Hân.
Tình hình quá đột ngột, Chung Nhã Hân kịp phản ứng, đợi đến khi cô tỉnh , hứng chịu mấy cú đ-ấm nặng nề của La Trân Châu.
Thân hình cô nhỏ nhắn, chiều cao bằng La Trân Châu, nhưng nghĩa là sức chiến đấu.
Bắt giặc bắt vua , Chung Nhã Hân giỏi dùng chiến thuật nhanh ch.óng và dứt khoát túm lấy mái tóc của La Trân Châu, giận dữ chất vấn:
“Cô phát điên cái gì thế!”
Làm gì kiểu hỏi trắng đen rõ ràng, cửa đ-ánh như ?
Thời gian cô và La Trân Châu nước sông phạm nước giếng, hai thậm chí còn với , tại La Trân Châu xông nhà đ-ánh cô?
Cái đồ đàn bà điên khùng đáng ch-ết !
“ phát điên cái gì cô là rõ nhất!”
La Trân Châu túm tóc cử động , nhưng khí thế trong miệng hề giảm, hung ác kêu gào:
“Đều là do cô thổi gió bên gối mặt hai , xúi giục chia gia sản!”
“ ngay cô ý , cô chính là cố ý, cô chính là thấy gia đình hòa thuận, cố ý đến để ly gián, chúc mừng cô, cô thành công , đồ đàn bà xa ghê tởm, hôm nay trừng phạt cô!”
Nói chân tay loạn xạ, định lao đ-ấm .
Chung Nhã Hân khéo léo né tránh từng cái một, cảm thấy thật thể tin nổi.
“ ly gián?
Anh hai cô ngốc, vài câu mà cũng tin ?
Chẳng qua là đúng tâm can mà thôi, đó đều là chủ ý của chính , cô đừng ngây thơ nữa, cô tưởng nhà cô hòa thuận lắm ?
Chỉ riêng cô ở đó thì cái nhà thể nào hòa thuận !”
Hóa La Trân Châu đến tìm cô gây rắc rối vì chuyện phân chia gia sản?
là nực .
Lời của cô lẽ tác dụng, nhưng tiền đề là đ-ánh trúng tâm sự thầm kín của La Chấn Dân, La Chấn Dân là hạng nhu nhược lời vợ, tinh ranh lắm, cái gì lợi cho thì mới chấp nhận, cái gì lợi thì chẳng thèm đếm xỉa đến.
Đạo lý hiển nhiên như mà La Trân Châu hiểu.
Uổng công nhà bao nhiêu năm nay.
“Hơn nữa, hai em họ tranh giành gia sản thì liên quan gì đến cô?
Cô nhận một xu nào, bộ gia sản đều liên quan gì đến cô, lẽ cô cảm thấy tức giận mới đúng chứ?
Cô giúp họ gì?
Họ tranh giành của họ, cô cũng tổn thất một xu nào .”
“Cô nhớ kỹ, tài sản của cha là của chính họ, tài sản của em là của chính họ, tài sản của bạn đời cũng là của chính họ, chỉ tài sản của cô mới thực sự thuộc về cô, bao nhiêu năm nay, tài sản của cô ?”
“ mà là cô thì cũng tranh giành một phen, tại con gái gia nghiệp riêng của ?
Cô cũng là một thành viên trong gia đình , tại lúc đầu cô để cho cô một chút gì chứ?
Chẳng lẽ cô nên vì điểm mà cảm thấy phẫn nộ ?”...
Hình như cũng chút lý.
Bị một hồi tà thuyết lý lẽ cho thất thần, La Trân Châu suýt chút nữa là tán thành.
Nói cũng sai mà.
Vậy vấn đề đặt là, tại lúc đầu cô chia một chút tài sản nào?
Là do cô cho, là do chính cô đòi?
Thời gian trôi qua quá lâu, còn nhớ rõ nữa, La Trân Châu cố gắng suy nghĩ, đột nhiên sực tỉnh .
“Khoan , đúng, tất cả những chuyện đều là do cô gây , bây giờ cô còn dám đến đây ly gián quan hệ giữa và ?
Hừ, đồ đàn bà độc ác, suýt chút nữa thì mắc mưu của cô !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-310.html.]
La Trân Châu càng nghĩ càng giận.
Anh hai cô chắc chắn cũng Chung Nhã Hân che mắt như nên mới nghĩ quẩn, định tòa đối chất với cả.
Bây giờ trong nhà loạn thành một đoàn, mà thủ phạm bình an vô sự, nỗi phẫn nộ trong lòng La Trân Châu nơi phát tiết, định tính luôn thù mới hận cũ một thể, dồn hết sức lực liều mạng với Chung Nhã Hân.
Hai túm tóc , xé rách quần áo , đ-ánh lộn tấm t.h.ả.m nhập khẩu, động tác thô bạo chẳng khác gì mấy bà thím túm tóc đ-ánh nh-au ở đầu làng.
Cảnh tượng nhất thời vô cùng khó coi.
Mâu thuẫn giữa nhị phòng nhà họ La bùng phát.
Trong khi hai bên chiến trường đang đ-ánh nh-au đến mức phân thắng bại, thì La Bảo Châu ở tận Thâm Thành chỉ quan tâm đến một bản tin quan trọng tờ báo.
Hệ thống tiếng Trung bộ chữ Hán đời.
Hệ thống tiếng Trung chữ Hán do một đồng bào đến từ Đài Loan nghiên cứu thành công tại Khu Công nghệ cao Thâm Thành.
Kể từ khi Đài Loan mở cửa cho cư dân sang đại lục thăm một năm , lượng thương nhân Đài Loan đến Thâm Thành xây dựng nhà máy dần tăng lên.
Một công ty máy tính ký kết hợp đồng liên doanh với Công ty Tổng của Khu Công nghiệp Công nghệ cao Thâm Thành nghiên cứu và phát triển một loạt máy tính Trung - Anh trình độ tiên tiến quốc tế.
Nghiên cứu và phát triển máy tính tiếng Trung là một quá trình dài , ngay từ năm 77, nhà phát triển mắt phương thức nhập liệu Thương Hiệt thế hệ thứ nhất tại Đài Loan.
Ba năm , mắt phương thức nhập liệu Thương Hiệt thế hệ thứ hai, sử dụng “Hán tạp” (card tiếng Hán) của máy Apple.
Cho đến năm ngoái, nhà phát triển chuyển hướng sang nội địa, dứt khoát rời khỏi công ty máy tính đặt tại Mỹ, chuyển sang đại lục tìm kiếm đối tác hợp tác.
Phòng thí nghiệm đặt tại Khu Công nghệ cao Thâm Thành, chính là Khu Công nghiệp Công nghệ cao Thâm Thành do La Bảo Châu chịu trách nhiệm xây dựng.
Sau hơn hai tháng nỗ lực, hệ thống tiếng Trung bộ chữ Hán nghiên cứu thành công.
Kỹ thuật dựa quy tắc cấu tạo chữ Hán theo hình dạng chữ, phân tích tất cả các chữ Hán thành 594 bộ thủ và 10.000 chữ, mỗi chữ Hán thể lắp ghép từ bộ thủ và chữ, như trong máy tính tạo gần 6 triệu hình dạng chữ, gọi là kỹ thuật “ bộ chữ Hán”.
Nhà phát triển còn nghiên cứu thêm một kỹ thuật phần mềm tích hợp, thể đưa các bộ phần mềm phổ biến như xử lý văn bản, xử lý bảng biểu, vẽ đồ thị, cơ sở dữ liệu, sắp xếp bố cục, v.v., thống nhất thao tác trong môi trường đa cửa sổ, như thể việc xử lý hình ảnh, văn bản, chữ, ký hiệu thành trong một , thực hiện các chức năng khác trong cùng một bố cục.
Đáng kính phục hơn nữa là, để máy tính tiếng Trung trở nên phổ biến hơn, nhà phát triển từ bỏ phí bản quyền phương thức nhập liệu Thương Hiệt, biến nó thành một loại tài sản công cộng.
Trong giai đoạn đầu khi máy tính sản xuất đều sử dụng tiếng Anh, dân sử dụng máy tính cũng học qua một chút nền tảng tiếng Anh, sự đời của hệ thống chữ Hán đ-ánh dấu kỹ thuật máy tính ngày càng trưởng thành, thời đại bùng nổ công nghệ sắp sửa đến gần.
La Bảo Châu cầm tờ báo suy ngẫm, tính toán thời gian, nhóm nhân tài cô gửi nước ngoài đào tạo chắc cũng sắp về nước nhỉ.
Đang nghĩ đến lúc nhân tài về nước thì ở nước ngoài xảy một chuyện lớn.
Ngày 9 tháng 11, một cuộc họp báo tổ chức tại Đông Berlin, Châu Âu, các quan chức trong cuộc họp báo tuyên bố nới lỏng các hạn chế đối với cư dân.
Phóng viên hỏi liệu bao gồm Tây Berlin , quan chức hiểu lầm chỉ thị của cấp nên trả lời phóng viên rằng Tây Berlin cũng bao gồm trong đó.
Tin tức tung gây xôn xao dư luận.
Sau khi tin tức truyền , hàng ngàn hàng vạn đổ xô đến Bức tường Berlin.
Những lính tại trạm gác nhận lệnh nổ s-úng từ cấp , đối mặt với đám đông hung hãn nên đành mở cửa lớn, một lượng lớn Đông Đức tiến về phía Tây Đức, đám đông phấn khởi trong cơn xúc động bắt đầu trèo lên bức tường, dùng b.úa sắt đ-ập tường.
Bức tường Berlin sừng sững suốt 28 năm sụp đổ.
Đông Đức và Tây Đức từ sự chia cắt kéo dài 41 năm tiến tới thống nhất, Đông Âu biến động, Chiến tranh Lạnh cũng sẽ đến hồi kết.
Chỉ cần vĩ độ thời gian đủ dài thì thế giới gì là thể đổi.
Bức tường Berlin còn thể đổ thì huống chi là một nhà họ La nhỏ bé ở Cảng Thành.
Thâm Thành ngày , La Bảo Châu chuẩn lên sân bay Quảng Châu, đích đón tiếp 18 nhân tài chuyên ngành máy tính gửi từ mấy năm .
Sân bay Thâm Thành vẫn đang trong quá trình xây dựng, và sẽ mở các chuyến bay quốc tế, nhóm sinh viên ưu tú du học trở về chỉ thể hạ cánh từ Quảng Châu.
Đón tiếp nhân tài về nước theo lý là một chuyện vui, nhưng xe chuyên dụng, tâm trạng La Bảo Châu hề bình thản.
Cô gửi nhóm mục đích đương nhiên là hy vọng khi học thành tài thể về nước cống hiến cho công nghệ của quốc gia, nhưng đó chỉ là nguyện vọng mà thôi.
Trời cao hoàng đế xa, cô thể vươn tay tới Mỹ, cũng sức lực để theo dõi việc ở của nhóm .
Đã nước ngoài, bên ngoài trời cao biển rộng, thế giới phồn hoa mờ mắt, những sinh viên ưu tú quen với đời sống xa hoa liệu còn về nước phát triển vẫn còn là một ẩn .
Nếu họ tìm việc ở nước ngoài, thẻ xanh, định cư luôn thì cô cũng thể đích bay sang Mỹ bắt về.
Cho nên các nhân tài về nước, cô giữ thái độ cởi mở, ép buộc.
Ai về thì về, ai về cũng ép buộc về mặt đạo đức, yêu cầu cứng nhắc bỏ tất cả để về nước.
La Bảo Châu trong lòng căn cứ chắc chắn.
Tuy nhiên cô vẫn khá lạc quan.
Tổng cộng 18 , trong 18 , kiểu gì cũng sẽ vài về chứ?
Thậm chí nếu xảy tình huống tồi tệ nhất là những khác đều về, thì ít nhất Hoàng Hương Linh và Vệ Bạch Lộ chắc chắn sẽ về.
Như là đủ .
Giữ hy vọng nhất nhưng cũng chuẩn cho tình huống nhất, La Bảo Châu suốt dọc đường xe chạy đến sân bay Quảng Châu.
Bên ngoài sân bay, Vệ Trạch Hải đến chờ đợi từ sớm.
Sau khi ông nghỉ hưu năm ngoái, cuộc sống vốn bận rộn trở nên thong thả hơn, mỗi ngày cùng mấy ông lão trong khu chung cư tập thể d.ụ.c, dạo công viên, nếu thì đến quán uống tán gẫu, cuộc sống nghỉ hưu cũng coi như an nhàn.
Sống quá nửa đời , Vệ Trạch Hải chuyện gì cũng xem thấu, duy nhất ông yên tâm chính là cô con gái Vệ Bạch Lộ đang du học ở nước ngoài.
Cũng may con gái sắp học thành tài trở về, những ngày vui hưởng hạnh phúc gia đình sắp đến, Vệ Trạch Hải tràn đầy vui sướng, sáng sớm tinh thần phấn chấn đến sân bay, dạo quanh sân bay hơn hai tiếng đồng hồ, ông mới đợi La Bảo Châu.