Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 306
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:47:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đạo lý La Chấn Dân hiểu, chỉ là...”
Anh dốc lòng sâu sát trong ngành vận tải biển bao nhiêu năm nay, giờ bảo chuyển sang phát triển ngành khác thì chẳng khác gì bắt đầu từ đầu.
Bắt đầu từ đầu mệt mỏi bao nhiêu.
Nói cũng thật xui xẻo, cứ việc đến kiệt sức mà cuối cùng giữ sản nghiệp, còn cả La Chấn Hoa suốt ngày ăn chơi trác táng mà tài sản vẫn vững bền?
Nghĩ đến đây, La Chấn Dân càng thêm phiền muộn, uống cạn quá nửa tách cà phê chỉ bằng một ngụm.
“Em thật lòng nhé, đừng giận.”
Chung Nhã Hân liếc một cái, “Em thấy lúc việc phân chia tài sản giữa và cả vấn đề, dựa mà những tài sản bất động sản chất lượng đều chia cho cả, còn thì chẳng chia một chút nào?
Anh cả ngày ngày vui chơi hưởng lạc, cuộc sống nhàn nhã bao, còn ngày ngày lụng vất vả mà cuối cùng chẳng gì, em thấy như là công bằng.”
La Chấn Dân nhướng mày, “Em thật sự nghĩ ?”
“Tất nhiên !
Năng lực của mạnh hơn cả nhiều, ngày ngày việc tận tụy, thành tựu đáng lẽ lớn hơn cả, kết quả cuối cùng thành thế , em thấy đều tại thiên vị, lúc đầu chia tài sản bà rõ ràng là để những tài sản cho cả, cả chiếm giữ tài sản chất lượng mà cũng cách vận hành, chỉ ăn bám gốc rễ cũ, nếu rơi tay thì chắc chắn sẽ là một khung cảnh khác.”
“Nếu lúc đó công bằng một chút, cũng chia một nghiệp vụ bất động sản thì giờ phát triển đa dạng hóa sẽ nhiều vốn liếng hơn, cũng dễ dàng hơn, rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan thế .
cũng , sự sa sút của ngành vận tải biển là xu hướng chung của thời đại, do kinh doanh kém cỏi, chỉ là may mắn bằng cả mà thôi, em thấy tài sản trong nhà nên chia một chút mới công bằng.”
Những lời chẳng khác nào trúng tâm can của La Chấn Dân.
Anh sớm cảm thấy công bằng , luôn thiên vị cả, trong lòng rõ.
Trước đây ngành vận tải biển còn hưng thịnh, cũng kiếm tiền nên tính toán nhiều như , giờ ngành vận tải biển kiếm tiền nữa, đây cũng là lúc nên tranh đấu một phen.
Chỉ là ngờ Chung Nhã Hân cùng suy nghĩ với , La Chấn Dân trong lòng vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.
Anh dùng hai tay nâng trán Chung Nhã Hân lên và đặt một nụ hôn thật sâu, mạnh mẽ ôm cô lòng, “Em đúng, tài sản trong nhà đúng là nên chia , em thông minh, chúng cũng ăn ý, giờ xem lời của Trân Châu đa phần là thật.”
Nghe , Chung Nhã Hân nhíu mày, vùng vẫy thoát .
“La Trân Châu quả thật em mặt ?
Em ngay mà!”
“Không , tin cô .”
Chung Nhã Hân giống như một con mèo nhỏ đang xù lông sắp nổi giận, trông vô cùng đáng yêu, La Chấn Dân đầy vẻ nuông chiều đưa tay xoa xoa đầu cô, “Anh những tin mà còn cô tức đến nghẹn lời, em đừng để tâm.”
Không thể để tâm.
Chung Nhã Hân hề sự an ủi nguôi ngoai.
Vì La Trân Châu mách lẻo với La Chấn Dân mà nhận sự đồng tình từ phía , dựa theo tính cách của La Trân Châu, cô chắc chắn sẽ đem chuyện kể cho Lữ Mạn Vân, hòng dùng phận bề của Lữ Mạn Vân để chèn ép.
Lữ Mạn Vân chuyện thì sẽ thế nào?
Bà sẽ đuổi cô khỏi cửa ?
Chung Nhã Hân thể dự đoán kết quả, cô quyết định lặp chiêu cũ, bày khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tố cáo:
“La Trân Châu thọc gậy bánh xe mặt , tin cô thì cô chắc chắn sẽ bỏ qua , thể chủ cho cô trong nhà cũng chỉ thôi, ngộ nhỡ La Trân Châu mách lẻo với , tin lời cô khuyên ly hôn với em thì ?”
“Sẽ , em yên tâm .”
Trong mắt La Chấn Dân, là một tinh minh, thể mắc sai lầm giống như em gái .
Ai ngờ ngay ngày hôm vỗ mặt.
Sau khi kết hôn, đầu tiên Lữ Mạn Vân ghé thăm nhà đôi vợ chồng trẻ, câu đầu tiên khi gặp mặt là chuyện với về cuộc hôn nhân của hai .
“Mẹ Trân Châu một chuyện, là thật giả.”
Lữ Mạn Vân ban đầu tin lắm, nhưng La Trân Châu cứ nước mắt ngắn nước mắt dài kể lể vô cùng chân thực.
Con gái thì chỉ mới hiểu rõ nhất, La Trân Châu là tâm cơ gì, xưa nay cũng bao giờ dối nhà, càng thể bịa một lời dối nghiêm trọng đến .
Vậy thì chỉ một khả năng duy nhất.
Cái cô Chung Nhã Hân quả thực vấn đề.
Thực vấn đề cũng lớn lắm, tư tưởng của Lữ Mạn Vân cũng khác La Chấn Dân là mấy, Chung Nhã Hân cuối cùng vẫn gả nhà họ La, chỉ c.ầ.n s.au sống cho t.ử tế thì những ân oán đây thể bỏ qua tính toán.
Điều Lữ Mạn Vân để tâm là thái độ của La Chấn Dân đối với La Trân Châu.
Theo ý của La Trân Châu, La Chấn Dân tin lời cô mà chỉ nhất mực bênh vực Chung Nhã Hân.
Vấn đề mới lớn đây.
Cưới vợ xong là ngay cả em gái ruột cũng thèm đoái hoài nữa ?
Người mãi mãi là , còn vợ thì chắc mãi mãi là vợ, Lữ Mạn Vân thấy thái độ của La Chấn Dân chút vấn đề, định khuyên răn một phen cho hồn.
“Trân Châu nó kể hết cho con , con tin mà còn mắng nó một trận?”
“Mẹ!”
La Chấn Dân thể tin nổi, “Trân Châu nó thực sự đến mặt mách lẻo ?”
“Sao thể như , nó là em gái ruột của con, con căn cứ gì mà khăng khăng khẳng định nó dối?
Con tin tưởng nó đến thế ?
Mẹ thấy Trân Châu sai, con kết hôn , vợ là thực sự cần đứa em gái nữa.”
“Vậy con , ly hôn với Chung Nhã Hân ?”
La Chấn Dân cảm thấy thể tưởng tượng nổi, “Sao từng một trong các đều mong cho con thế nhỉ?”
Ngược chỉ Chung Nhã Hân là luôn nghĩ đến , sẵn sàng góc độ của để cân nhắc vấn đề, sẵn sàng vì mà tranh đấu giành lợi ích.
“Con là ý gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-306.html.]
Lữ Mạn Vân nheo mắt, đầy vẻ giận dữ, “Ai mong cho con ?
Con xem ai mong con ?”
Lời đến nước , khó tránh khỏi một trận tranh cãi.
La Chấn Dân dứt khoát thẳng , “Mẹ, nếu thực sự cho con thì hãy chia tài sản trong nhà .”
“Con... con cái gì?”
Lữ Mạn Vân nghi ngờ nhầm.
“Hôm nay chẳng bằng cho rõ ràng một , con sớm thấy công bằng , , nếu thực sự cho con thì hãy chia tài sản, chứ tùy tiện mấy câu của Trân Châu đến đây xáo trộn tình cảm của vợ chồng con.”
Chát ——
Lữ Mạn Vân tát cho một cái.
Bà tức đến run rẩy cả tay, ngừng run rẩy.
“Con vợ là cần em gái ruột, giờ ngay cả ruột con cũng định cần nữa ?”
“Con là cần , con chỉ yêu cầu chia tài sản thôi.”
Bị ăn một cái tát, mặt La Chấn Dân nóng rát đau đớn, cũng nổi giận, lạnh lùng chất vấn:
“Mẹ, dám là lúc đầu chia tài sản tư tâm ?
Anh cả dựa mà chiếm hết những gì nhất?
Con yêu cầu chia tài sản thì vấn đề gì?
Cứ hễ nhắc đến chuyện là cứ như trời sắp sập đến nơi, như mà cũng gọi là mong cho con ?”
“Mẹ thực sự mong con thì thể nhường cho con thêm một chút lợi ích chứ?
Mẹ, những năm qua con gồng gánh thế nào ?
Khi con đang khổ sở chống đỡ công ty vận tải biển thì cả đang gì?
Anh đang ôm ấp hưởng phúc.
Mẹ, tự xem như công bằng ?
Chẳng lẽ con đáng đời lụng vất vả đến ch-ết ?”
Một tràng lời khiến Lữ Mạn Vân thốt lên một chữ nào.
Cuộc trò chuyện kết thúc trong khí vui vẻ gì.
Vài ngày , La Bảo Châu ở Thâm Quyến đang ban công đài phát thanh Cảng Thành.
Trong đài đang phát một mẩu tin đồn nhảm.
Người dẫn chương trình dùng giọng điệu gần như phóng đại để bày tỏ rằng hai em nhà họ La ở chi thứ hai dường như đang tranh giành di sản phân chia đây.
Tiếng động lớn đến mức kinh động Từ Nhạn Lăng đang ở trong phòng khách.
Từ Nhạn Lăng dậy ban công, ghé sát tai radio một lúc, vô cùng thắc mắc:
“La Chấn Dân và La Chấn Hoa tranh chấp di sản ?
Đã bao nhiêu năm hai em mâu thuẫn gì, giờ đột nhiên náo loạn lên thế?”
La Bảo Châu thong dong tin tức, trong lòng hiểu rõ mồn một, chỉ mỉm nhàn nhạt, “Ai chứ, lẽ lòng đáy thôi ạ.”
Chuyện phân tranh gần đây của La Chấn Dân và La Chấn Hoa đang xôn xao khắp nơi.
La Bảo Châu ở tận Thâm Quyến còn loáng thoáng, huống chi là gia đình nhà thứ ba đang ở cảng Thành.
Phùng Uyển Dung cuối cùng cũng nhận tin tức, bà xem tin tức báo chí thấy nguyên nhân hậu quả, vội vàng gọi điện thoại hỏi La Chấn Khang.
“Con xem tin tức gần đây , là Chấn Dân đang đòi chia di sản với Chấn Hoa đấy, chừng còn kiện tòa nữa cơ, thấy náo loạn nghiêm trọng lắm, chuyện là thế nào con?”
Yên suốt mười năm trời, đột nhiên nảy sinh phân tranh, thật sự kỳ lạ.
Lúc La Quán Hùng qua đời thì ý kiến gì, bây giờ bắt đầu tranh giành?
“Không gì lạ cả.”
La Chấn Khang để tâm.
Anh sớm ngóng động tĩnh, liếc mắt một cái thấu rõ mục đích của La Chấn Dân.
Những năm gần đây ngành vận tải biển suy thoái, công ty vận tải của La Chấn Dân suýt nữa thì phá sản, vất vả lắm mới tái cơ cấu nợ nần cứu vãn , nhưng giờ cũng đang bấp bênh, nếu điều chỉnh hướng kinh doanh thì sẽ chỉ càng ch-ết nhanh hơn.
Điều chỉnh hướng kinh doanh dễ dàng gì, cuộc khủng hoảng vận tải biển , công ty của La Chấn Dân bào mòn gần hết, lấy nguồn vốn dồi dào để tìm hướng phát triển khác.
Trong tay tiền, chẳng là nhắm La Chấn Hoa .
La Chấn Hoa suốt ngày vô công nghề, ăn chơi trác táng, đống công lao cũ mà hưởng lạc, cuộc sống nhàn hạ hơn La Chấn Dân nhiều, trong lòng La Chấn Dân nảy sinh sự mất cân bằng mới là lạ.
Trước đây ngành vận tải biển còn hưng thịnh, thể kiếm tiền nên La Chấn Dân tính toán, giờ ngành vận tải biển kiếm tiền nữa, chẳng là lúc La Chấn Dân bắt đầu tính toán .
Nói cho cùng hai chẳng qua cũng chỉ vì tranh giành lợi ích mà thôi, con vì tiền mà ch-ết chim vì mồi mà vong, chẳng gì lạ cả, ngay cả là em ruột thịt thì mặt lợi ích, quan hệ m-áu mủ cũng nhường bước thôi.
Ngay từ đầu khi La Quán Hùng lập di chúc để phần lớn tài sản cốt lõi của nhà họ La cho nhà thứ hai, đáng lẽ ông lường sẽ ngày hôm nay, đức xứng với vị tất sẽ gặp tai ương, hai cái túi rơm đó giữ nổi gia nghiệp là chuyện bình thường.
Cứ đấu , đấu đến ch-ết cũng , đấu càng hăng càng .
Bọ ngựa bắt ve sầu hoàng yến chực , chỉ cần ngoài xem kịch, đợi thời cơ thích hợp tay là thể mát ăn bát vàng, tội gì chứ?
“Mẹ, đừng bận tâm đến những chuyện nữa, cứ để họ tranh giành .”
Phùng Uyển Dung chút lo lắng, “ họ náo loạn lớn như , liệu ảnh hưởng đến chúng ?”
“Sẽ .”
La Chấn Khang lạnh.